Sau Khi Mang Thai Đứa Con Của Kẻ Thù - 607-608

Cập nhật lúc: 18/04/2026 00:05

607

Khương Thư Nhã xúc động nhìn bà ta, mong đợi có thể biết được sự thật từ miệng bà.

Nhưng Trương Mân lại lắc đầu.

Bà quay sang nhìn đứa cháu ngoại nhỏ của mình, nói: 

"Tôi không biết, đêm đó đã xảy ra quá nhiều chuyện, vì để thỏa mãn tư d.ụ.c của bản thân, tôi đã tự tay giao đứa trẻ của Lạc Chí Dũng cho Lạc Minh Tân, giúp con gái viện trưởng dẹp yên chuyện này, còn những chuyện khác tôi thực sự không biết."

Khương Thư Nhã đứng bật dậy, phẫn nộ nói: 

"Ngày tôi sinh con rõ ràng bà có mặt ở đó, tôi nhớ bà mà, sao bà có thể không biết con tôi đã đi đâu?"

Cơn giận của bà làm đứa trẻ đối diện sợ hãi.

Trương Mân ôm lấy cháu ngoại, ngẩng đầu nhìn bà.

Bà ta nói với vẻ mặt tê dại: "Lúc bà sinh con vì thiếu nhân lực nên tôi quả thực có đến, nhưng vì làm những chuyện kia nên tôi chột dạ, trạng thái không tốt, trong lúc phẫu thuật thường xuyên mất tập trung và phạm lỗi, giữa chừng đã bị bác sĩ phẫu thuật yêu cầu thay người, nên những chuyện sau đó tôi không rõ..."

Khương Thư Nhã không nói nên lời.

Khi bà sinh con, do đột ngột bị băng huyết nên được đưa đi phẫu thuật khẩn cấp.

Trong thời gian đó bà hoàn toàn hôn mê, không hề hay biết chuyện gì đã xảy ra trong bệnh viện.

Đợi đến lúc bà tỉnh lại, bác sĩ và y tá trước mắt quả thực đã thay người, bà không còn thấy Trương Mân xuất hiện nữa.

Trương Mân che chở cháu ngoại, tiếp tục nói: "Lúc bước ra khỏi phòng phẫu thuật của bà thì trời đã sáng, y tá giao ca vừa đến là tôi vội vàng tan làm về nhà ngay. 

Viện trưởng Khâu không hề kể chi tiết việc bà sinh nở cho tôi nghe, tôi cũng chỉ nghe nói sau đó là đứa trẻ của bà không giữ được, tuy nhiên..."

Nói đến đây bà hơi ngập ngừng, rồi mới tiếp tục: 

"Đêm đó quả thực rất loạn, ngay cả t.h.a.i nhi của con dâu Viện trưởng Khâu cũng không giữ được, chuyện này khiến tôi rất bất ngờ. 

Trạng thái của Bạch Trân lúc đó vốn rất tốt, các nhân viên y tế giỏi nhất bệnh viện đều qua đó giúp đỡ, tôi không hiểu sao con của cô ấy cũng không giữ được nữa..."

Đôi mày Khương Thư Nhã nhíu c.h.ặ.t

 "Ý bà là, đêm đó có tới 3 đứa trẻ đều không giữ được?"

Cũng không trách Khương Thư Nhã kinh ngạc đến thế, chuyện này đáng lẽ không thể xảy ra. 

Một bệnh viện huyện mà trong một đêm có ba sản phụ cùng lúc mất con, nghe thế nào cũng thấy kỳ quái và ly kỳ.

Nhưng Trương Mân lại gật đầu: 

"Đúng, con của vợ chồng Lạc Minh Tân chắc chắn đã c.h.ế.t, vì thao tác sai lầm của Chu Na Na, điều này là không cần bàn cãi.

 Còn con của bà và Bạch Trân tại sao cũng không giữ được thì tôi không rõ, dù sao tôi cũng không tham gia toàn bộ quá trình của hai người, chỉ biết được sau sự việc."

Khương Thư Nhã im lặng.

Trương Mân nói tiếp: "Tôi cũng biết trong chuyện này chắc chắn có điều bất thường, nhưng tôi không dám hỏi nhiều. 

Sau chuyện đó không lâu tôi được điều đến một bệnh viện ở thành phố, Viện trưởng Khâu đã hứa và bà ấy quả thực đã làm được. 

Sau đó tôi luôn ở lại bệnh viện thành phố làm việc cho đến khi nghỉ hưu, không còn liên lạc gì với Viện trưởng Khâu nữa."

Nghe xong những điều này, Khương Thư Nhã cảm thấy như có miếng xương mắc ngang cổ họng, hô hấp trở nên khó khăn.

Đứa cháu ngoại của Trương Mân đã ăn no, bắt đầu quấy khóc đòi sang khu vui chơi đối diện chơi.

Trương Mân dắt tay cháu mình, lại không nhịn được nhìn Khương Thư Nhã một cái.

Bà nói: "Những gì biết tôi đều đã nói rồi, bà bảo người họ Phó kia đừng làm khó tôi nữa, chuyện của các người tôi thực sự không rõ. Cho dù tôi có làm chuyện đại nghịch bất đạo thì tôi cũng chỉ có lỗi với vợ chồng Lạc Minh Tân, con của bà tôi thật sự không biết đã đi đâu."

---

608

Trương Mân nói thật, Khương Thư Nhã cũng biết mình không hỏi thêm được gì nữa.

Bà mang theo hy vọng mà đến, rốt cuộc vẫn chỉ là một chuyến đi tay trắng.

Trương Mân thấy mặt bà tái nhợt, sợ bà nghĩ quẩn nên nói: 

"Thực ra không có tin tức cũng chưa hẳn là xấu, chứng tỏ vẫn còn hy vọng."

Cảm xúc của Khương Thư Nhã vào khoảnh khắc này hoàn toàn sụp đổ.

Có lẽ Trương Mân cũng có chút không đành lòng, dù bị cháu ngoại kéo đi mấy bước nhưng vẫn không quên quay đầu lại:

 "Thực ra sau chuyện đó tôi luôn rất áy náy, mấy năm sau cũng từng âm thầm đi thăm vợ chồng Lạc Chí Dũng một lần, và tôi tình cờ phát hiện ra, đứa con của bọn họ hình như vẫn còn..."

"Cái gì?" Khương Thư Nhã ngẩng phắt đầu lên.

Trương Mân cũng không nói thêm gì nữa, dắt cháu ngoại đi về phía khu vui chơi.

Một mình Khương Thư Nhã đứng trong cửa hàng KFC, mãi lâu sau vẫn chưa hoàn hồn lại được.

Con của Lạc Chí Dũng...

...

Bước ra khỏi trung tâm thương mại, Khương Thư Nhã thất thần đi một mình trên phố.

Đầu óc bà hỗn loạn vô cùng, thông tin Trương Mân đưa ra quá ít, bà nghĩ mãi không thông.

Cách đó không xa, một chiếc Mercedes màu đen dừng lại.

Khương Thư Nhã vô tình ngẩng đầu, đúng lúc chạm mắt với người bên trong, chính là Phó Vân Hải.

Khi Phó Vân Hải gọi điện cho Trương Mân, ông đã biết Khương Thư Nhã đang ở cùng bà ta.

Ông vội vã chạy đến, nhưng chỉ thấy một Khương Thư Nhã như cái xác không hồn.

Ông đẩy cửa xe bước xuống, rảo bước đến trước mặt Khương Thư Nhã hỏi:

 "Trương Mân nói hết rồi chứ?"

Khương Thư Nhã ngẩng đầu nhìn ông, đầu óc trống rỗng.

Thấy bà không nói gì, Phó Vân Hải lướt qua bà định đi vào trung tâm thương mại.

Đi được vài bước, giọng của Khương Thư Nhã mới truyền đến từ phía sau.

"Không cần đi đâu, không hỏi thêm được gì nữa đâu."

Phó Vân Hải dừng bước, quay người lại nhìn bà đầy vẻ không cam tâm.

Cả hai người đều im lặng, một lát sau Phó Vân Hải quay lại trước mặt bà hỏi: 

"Bà ta nói gì rồi? Con gái tôi đâu? Nó ở đâu?"

Khoảnh khắc hai chữ "con gái" thốt ra từ miệng Phó Vân Hải, nước mắt của Khương Thư Nhã lại không kìm được mà rơi xuống.

Phó Vân Hải chỉ có thể lặng lẽ nhìn bà, giọng điệu cuối cùng cũng dịu lại đôi chút.

Ông hỏi: "Sao vậy? Có chuyện gì xảy ra?"

Khương Thư Nhã nghẹn ngào lắc đầu:

 "Bà ấy không biết, bà ấy nói con của chúng ta không phải do bà ấy xử lý, bà ấy cái gì cũng không biết..."

Phó Vân Hải im lặng rất lâu, vì trong lòng ông hiểu rõ Trương Mân không nói dối.

Con rể của Trương Mân hiện giờ vì chuyện thâm hụt công quỹ mà đang đối mặt với nguy cơ ngồi tù, trong hoàn cảnh như thế này, bà ta không thể nói dối.

E rằng là thực sự không biết thật.

...

Phó Vân Hải và Khương Thư Nhã ngồi xuống một nhà hàng gần đó.

Đang lúc giờ cơm tối, Phó Vân Hải gọi vài món, nhưng sau khi món ăn được dọn lên, cả hai đều không có tâm trạng để ăn.

Khương Thư Nhã thuật lại toàn bộ quá trình mà Trương Mân đã kể, Phó Vân Hải cũng nắm được đại khái.

Khương Thư Nhã mấy lần sụp đổ xúc động phát khóc, nhưng Phó Vân Hải thì nhất quyết không bỏ cuộc.

Cuối cùng ông cũng đưa ra nghi vấn của mình:

 "Trương Mân dùng con của Lạc Chí Dũng để lấp l.i.ế.m lỗi lầm của Chu Na Na, nghĩa là đứa con nhà Lạc Minh Tân thực chất là do vợ chồng Lạc Chí Dũng sinh ra. 

Nhưng nếu đã vậy, đứa con nhà Lạc Chí Dũng lại từ đâu mà có? Chẳng phải theo sắp xếp của Viện trưởng Khâu, cuối cùng Lạc Chí Dũng phải được thông báo là con mình không cứu được hay sao?"

Điều này đã thức tỉnh Khương Thư Nhã.

Trong mắt bà cuối cùng cũng có chút ánh sáng: "Phải, ông nói đúng, vậy đứa con của Lạc Chí Dũng lại từ đâu mà ra?"

---

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.