Sau Khi Mang Thai Đứa Con Của Kẻ Thù - 622-624
Cập nhật lúc: 18/04/2026 00:07
Thấy mẹ không trả lời, Lục Lăng Tiêu cũng không nhìn bà nữa. Anh cúi xuống tìm một đôi dép lê nam trong tủ giày rồi tự mình xỏ vào.
Sau đó anh cởi áo khoác treo lên giá áo gần đó, rồi quay vào phòng vệ sinh rửa tay. Sự thành thục này giống hệt như đang ở chính nhà mình vậy.
Đường Ninh nhìn mà sững sờ cả người. Lạc Khê nhất thời cũng ngượng ngùng không thôi, không biết mình nên nói gì.
Lục Lăng Tiêu bước ra khỏi phòng vệ sinh, hỏi: "Hữu Hữu đâu? Sao hôm nay nó không quấn lấy em?" Câu này là hỏi Lạc Khê.
Lạc Khê chậm chạp một lát mới trả lời: "Ồ... không có, mấy ngày nay em bận tăng ca suốt, cậu bé... không hay tới tìm em."
Giọng Lạc Khê càng lúc càng nhỏ, đến cả ánh mắt nhìn Đường Ninh cũng có chút né tránh.
Đường Ninh tức đến nghẹn họng, đây đúng là chẳng coi bà ra gì nữa rồi, thậm chí coi bà như không khí luôn.
Đường Ninh bực mình quay người bỏ đi, đến cả con trai mình cũng chẳng thèm để ý.
Lạc Khê thấy vậy định vội vàng đuổi theo, khi đi ngang qua Lục Lăng Tiêu thì bị anh nắm c.h.ặ.t cổ tay kéo lại.
Lục Lăng Tiêu nói: "Mặc kệ bà ấy, bà ấy bình tĩnh lại một lát là ổn thôi."
Lục Lăng Tiêu hiểu rõ tính khí của mẹ mình. Nhưng đối với hành động đột ngột xông đến nhà "tìm rắc rối" của bà, Lục Lăng Tiêu cảm thấy không mấy hài lòng.
...
Đường Ninh đi tới trước thang máy thì dừng lại, quay đầu nhìn lại. Kết quả là càng tức hơn.
Hai người bên trong kia thế mà không một ai ra đuổi theo bà, thật sự coi bà là bà mẹ chồng ác độc rồi sao?
Đường Ninh càng nghĩ càng giận, bước vào thang máy mới phát hiện ra mình không có thẻ thang máy. Nghĩ tới việc phải đi bộ xuống hơn mười tầng lầu, lòng bà lại phát hoảng.
Thế là bà chỉ đành mặt dày quay trở lại. Vừa tới cửa đã nghe thấy tiếng của Lạc Khê vọng ra từ bên trong.
"Dì ấyđã một mình leo bộ mười mấy tầng lầu lên đây rồi, giờ lại phải đi bộ xuống, cầu thang thì tối, anh cứ để em ra xem dì ấy thế nào đi, lỡ ngã thì làm sao?"
Giọng điệu của Lạc Khê vừa dịu dàng vừa pha chút gấp gáp, có thể nghe ra cô không phải đang diễn mà thực sự quan tâm đến bà.
Đường Ninh lúc này lòng mới thấy dễ chịu hơn một chút. Nào ngờ lại nghe thấy Lục Lăng Tiêu nói: "Không cần đâu."
Cái thằng con trời đ.á.n.h này! Đường Ninh không kìm được mà mắng thầm trong lòng, đứa con trai mình dày công nuôi nấng bấy lâu nay lại chẳng quan tâm mình bằng một người ngoài?
Anh thật sự nỡ lòng để bà ở cái tuổi này đi leo cầu thang bộ sao? Đường Ninh còn chưa mắng xong trong lòng thì đột nhiên bị Lạc Khê lao ra làm cho giật mình.
"Ối giời ơi mẹ ơi!"
Bà khẽ vuốt n.g.ự.c, tim đập thình thịch liên hồi. Lạc Khê lao ra vội quá suýt chút nữa thì đ.â.m sầm vào Đường Ninh.
Thấy Đường Ninh chưa đi, Lạc Khê mới thở phào: "Hóa ra... dì vẫn chưa đi ạ?"
Đường Ninh lườm cô một cái trách móc: "Cái thân già này không chịu nổi sự dày vò của các người đâu, thẻ thang máy đâu."
Đường Ninh tuy trong lòng đã có chút thiện cảm hơn với Lạc Khê, nhưng bề ngoài vẫn tỏ vẻ kiêu ngạo không chịu hạ mình.
Nhìn bàn tay Đường Ninh đưa ra, Lạc Khê "ồ" một tiếng, vội vàng lấy thẻ thang máy của mình ra nói:
"Để cháu quẹt thẻ giúp dì ạ."
Đường Ninh lúc này mới liếc xéo Lục Lăng Tiêu trong nhà một cái rồi quay người hiên ngang bước đi.
Lạc Khê tiễn Đường Ninh ra tận cổng tòa nhà, phát hiện lão Mạnh đang đứng đợi ở đó.
Thấy lão Mạnh, Lạc Khê mới hơi yên tâm. Trước mặt Đường Ninh, lão Mạnh cũng không dám tỏ ra quá thân thiết với Lạc Khê, bèn giả bộ như không thấy, cũng không chủ động chào hỏi cô.
"Phu nhân, bà ra rồi ạ?"
Lão Mạnh hỏi. Đường Ninh không nói gì, ngược lại quay đầu nhìn Lạc Khê thêm một cái. Bà do dự một lát rồi mới mở lời:
"Cô về nhắn lại với cái thằng... nhắn lại với Lục Lăng Tiêu, bảo là tôi bảo nó về nhà một chuyến, tôi có chuyện muốn hỏi nó."
---
624
Lạc Khê chỉ đành gật đầu nói: "Vâng ạ."
Nhìn theo bóng dáng lão phu nhân nhà họ Lục rời đi, Lạc Khê mới thở phào một hơi dài rồi quay trở vào.
Về đến nhà cô mới phát hiện Lục Lăng Tiêu đang ngồi trên ghế sofa phòng khách.
Anh vắt chéo chân, một tay gác lên thành ghế sofa, tay kia cầm điều khiển tivi, trạng thái tự nhiên thư thái hệt như coi nơi này là nhà mình vậy.
Thấy Lạc Khê quay về, Lục Lăng Tiêu thậm chí còn chẳng buồn nhìn cô lấy một cái, ánh mắt vẫn dán vào bản tin tài chính trên tivi.
Lạc Khê trong lòng ít nhiều cũng có chút bực bội, nhưng lại cảm thấy cơn giận này của mình thật vô cớ.
Dù sao với tư cách là mẹ ruột của Hữu Hữu, cô mới đi lại gần gũi với Lục Lăng Tiêu như vậy, bị lão phu nhân nhà họ Lục hiểu lầm cũng là chuyện đương nhiên.
Nhưng Lục Lăng Tiêu lại chẳng có lấy một lời giải thích, điều này chẳng phải khiến người già càng thêm hiểu lầm sâu sắc sao?
Nhưng cô nhận ra mình dường như không có tư cách để yêu cầu Lục Lăng Tiêu làm bất cứ điều gì.
Nghĩ đến đây, Lạc Khê lại không giận nổi nữa. Cô quay lại bàn ăn, nhìn bát bánh trôi đã nguội lạnh, hoàn toàn mất sạch cảm giác thèm ăn.
Lạc Khê đấu tranh tư tưởng một lát mới nói với Lục Lăng Tiêu:
"Anh biết thừa là mẹ anh đã hiểu lầm rồi, sao anh không giải thích rõ ràng với bà?"
Lục Lăng Tiêu quay đầu lại hỏi: "Hiểu lầm cái gì?"
Đối diện với câu hỏi vờ như không biết của Lục Lăng Tiêu, Lạc Khê cảm thấy anh chính là cố ý. Lạc Khê cuối cùng cũng đi tới trước mặt Lục Lăng Tiêu, nói:
"Tất nhiên là hiểu lầm về mối quan hệ giữa em và anh rồi. Nếu anh không muốn bị người khác biết tôi và Hữu Hữu là mẹ con ruột thì em cũng có thể hiểu được, nhưng ít nhất anh cũng phải nghĩ sẵn lời giải thích cho người nhà chứ? Để tránh việc họ nghĩ rằng em muốn dựa vào Hữu Hữu để cố tình tiếp cận anh..."
"Chẳng lẽ không phải sao?" Lục Lăng Tiêu hỏi ngược lại.
Lạc Khê đờ người ra tại chỗ, gương mặt lúc xanh lúc đỏ.
Dù Lạc Khê không muốn thừa nhận, nhưng trong lòng cô vẫn luôn có một thứ tình cảm không thể gọi tên dành cho Lục Lăng Tiêu.
Tuy nhiên, ít nhất cô cũng hiểu được sự khắc nghiệt của hiện thực, dù là về thân phận hay gia thế, Lục Lăng Tiêu và cô đều là một trời một vực.
Cô không dám xa cầu việc có thể quay lại trạng thái ban đầu với Lục Lăng Tiêu. Nhưng những lời này thốt ra từ miệng anh vẫn khiến cô cảm thấy khó mà chấp nhận nổi.
Sự thay đổi trong biểu cảm của Lạc Khê đều được Lục Lăng Tiêu thu vào tầm mắt.
Lạc Khê vừa xấu hổ vừa tức giận: "Nếu anh đã nghĩ như vậy thì em cũng không còn gì để nói. Em coi như tối nay anh chưa từng tới đây, từ nay về sau em sẽ tự kiểm soát bản thân, cố gắng giảm bớt số lần gặp gỡ Hữu Hữu..."
Lạc Khê không thể thốt ra lời nói rằng sẽ không bao giờ gặp lại Hữu Hữu nữa. Bởi lẽ cô không nỡ xa rời cậu bé.
Vừa dứt lời, Lục Lăng Tiêu liền cười lạnh một tiếng: "Đây chính là lý do em muốn rũ bỏ tôi sao?"
Lạc Khê không thể tin nổi mà ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt anh. Cùng lúc đó, Lục Lăng Tiêu đã đứng dậy từ ghế sofa và tiến tới trước mặt cô.
Khoảng cách giữa hai người gần trong gang tấc, Lục Lăng Tiêu quá cao, khi nhìn Lạc Khê anh luôn phải hơi cúi đầu xuống.
Hơi thở của anh phả vào bên tai Lạc Khê, giọng điệu đầy mỉa mai nói: "Cho nên, em định thực hiện kế hoạch 'bỏ cha giữ con' đấy à?"
"Anh... anh nói vậy là có ý gì?"
Lục Lăng Tiêu nhếch môi, nâng cằm cô lên.
