Sau Khi Mang Thai Đứa Con Của Kẻ Thù - 67+68

Cập nhật lúc: 01/03/2026 03:12

Lạc Tố Tố bước vào phòng bệnh, đối diện với bà lão xa lạ kia, nhất thời tay chân luống cuống.

Khoảnh khắc nhìn thấy Lạc Tố Tố, bà ngoại Lạc bật khóc nức nở.

Dù bà luôn thương yêu Lạc Khê hơn cả, nhưng Lạc Tố Tố cũng là cháu ruột, là m.á.u mủ của con trai bà đã mất.

 Con trai, con dâu đều chẳng còn, giờ chỉ còn lại hai đứa bé này.

Lạc Tố Tố đứng cách giường bệnh mấy mét, không muốn lại gần.

Bà ngoại run rẩy chìa tay:

 “Con à, lại đây… để bà nhìn cho rõ một chút.”

Trong lòng Lạc Tố Tố cực kỳ phiền chán, nhưng nhớ tới lời hứa của Lạc Khê, cô ta đành miễn cưỡng bước tới.

Bà ngoại lập tức nắm c.h.ặ.t t.a.y cô ta, Lạc Tố Tố lại muốn rút ra, thậm chí còn né tránh khi bà đưa tay muốn chạm vào mặt mình, khiến bàn tay bà chạm vào khoảng không.

Bà ngoại run giọng hỏi:

 “Những năm qua… cha mẹ nuôi đối xử với con có tốt không?”

Lạc Tố Tố mất kiên nhẫn, chỉ gật đầu cho qua, lòng chỉ mong rời khỏi nơi này càng nhanh càng tốt.

Nhưng dù bệnh nặng, bàn tay gầy guộc ấy lại vẫn nắm rất chặt, không buông, như sợ rằng chỉ cần lơi một chút, đứa cháu này sẽ bỏ chạy mất.

Lạc Tố Tố bị ép phải nghe bà hỏi tiếp:

 “Giờ con làm việc ở đâu? Đã có bạn trai chưa? Hay là đã lập gia đình rồi?”

Nhắc đến chuyện này, Lạc Tố Tố lập tức dâng lên lửa giận.

 Nếu không phải vì còn vướng Lạc Khê, cô ta và Tống Mục Sâm đã sớm kết hôn rồi.

Nhìn vào ánh mắt chờ mong của bà, cô ta miễn cưỡng đáp:

“Chưa, nhưng cũng sắp rồi.”

Nghe vậy, bà ngoại vui mừng hẳn lên, lại hỏi tới tấp:

 “Vậy gia đình nó thế nào? Điều kiện có tốt không? Đối xử với con ra sao? Con gái lấy chồng như sống lại một lần, nhất định không thể nhìn nhầm người đâu nhé…”

“Con biết rồi.” Lạc Tố Tố trả lời qua loa, giọng đầy khó chịu.

Bà ngoại vẫn không buông tay, còn vuốt ve bàn tay mềm mại của cô ta.

 Rõ ràng đây là đôi tay của một tiểu thư sống trong nhung lụa.

 Nghĩ đến Lạc Khê, bà càng chua xót — đứa cháu ấy từ nhỏ đã hiểu chuyện, việc nhà đều giành làm, bàn tay chẳng bao giờ lành lặn, đầy vết chai sạn, trông mà xót xa.

Trong lòng bà bất giác thốt lên:

 “Bà tin con cũng sẽ giống chị con thôi, sau này nhất định sẽ tìm được một người đàn ông tốt như… anh rể con vậy.”

Hai chữ “anh rể” khiến Lạc Tố Tố lập tức nổ tung.

 Rõ ràng bây giờ Tống Mục Sâm đã là người đàn ông của cô ta, dựa vào đâu bà lão này còn nhắc tới Lạc Khê?

Cơn giận bốc lên tận óc, Lạc Tố Tố gằn giọng:

 “Bà, mắt nhìn của con tất nhiên không kém gì Lạc Khê. Bà còn tưởng cô ta và Tống Mục Sâm vẫn còn hạnh phúc sao?”

Câu này khiến bà ngoại khựng lại, ngơ ngác.

Thấy thế, Lạc Tố Tố bật cười lạnh:

 “Có lẽ là cháu gái cưng của bà đã không nói sự thật với bà nhỉ?”

Một tiếng ‘cái gì?’ run rẩy bật ra từ môi bà.

Ngay sau đó, Lạc Tố Tố nhếch môi, từng chữ như d.a.o cắm vào tim bà:

 “Bà có biết không? Lạc Khê và Tống Mục Sâm sớm đã ly hôn rồi.”

Bàn tay bà ngoại lập tức buông thõng, đôi mắt ngây dại, kinh hoàng tột độ.

Nhưng Lạc Tố Tố chưa hả, tiếp tục tàn nhẫn:

 “Không chỉ vậy, bà chắc chắn cũng chưa nghe nói — hiện giờ con mới là người ở bên Tống Mục Sâm. 

Trong bụng con còn mang cốt nhục của anh ấy. Người kết hôn với Tống Mục Sâm trong tương lai… chính là con!”

68

Nghe tin dữ ấy, bà ngoại Diệp như c.h.ế.t lặng, cả người ngã sụp xuống giường bệnh.

 Người giúp việc hoảng hốt kêu to:

 “Lão phu nhân!”

Lạc Khê nghe động, lập tức lao vào phòng.

Ban đầu, cô vốn định để bà và Lạc Tố Tố có chút thời gian riêng.

 Có cô ở đó, bà còn bận lòng nghĩ đến cảm xúc của cô, nên Lạc Khê mới tạm rời đi.

 Không ngờ kết quả lại thành thế này…

Nghe tiếng kêu cứu, Lạc Khê xông thẳng vào.

Lạc Tố Tố hoảng hốt lùi lại, như thể sợ bị dính dáng.

Trên giường bệnh, gương mặt bà ngoại trắng bệch, môi tím tái, hơi thở dồn dập.

Nhìn cảnh ấy, Lạc Khê quay phắt lại, ánh mắt như d.a.o đ.â.m vào Lạc Tố Tố:

 “Cô đã nói gì với bà?”

Lạc Tố Tố sợ hãi, liên tục lùi về phía cửa, giọng run rẩy:

 “Tôi… tôi chẳng nói gì cả. Là bà ta tự ngất đi, tôi còn chưa chạm vào một sợi tóc của bà ta đâu…”

Bà ngoại trên giường, môi run run mấp máy.

Lạc Khê ghé sát mới nghe rõ:

 “Các con… ly hôn rồi… ly hôn…”

Trong khoảnh khắc ấy, Lạc Khê lập tức hiểu tất cả.

Cô từ từ đứng thẳng lên, xoay người nhìn thẳng vào Lạc Tố Tố.

Đây là lần đầu tiên Lạc Tố Tố nhìn thấy ánh mắt ấy của Lạc Khê — như muốn g.i.ế.c người.

 Ngay cả lúc phát hiện cô ta và Tống Mục Sâm ngủ với nhau, Lạc Khê cũng chưa từng giận dữ đến thế.

Lạc Khê gầm gừ lao đến.

“Cô… cô định làm gì?” Lạc Tố Tố đã lùi sát cửa, hoảng loạn cực độ.

Lạc Khê chẳng nói một lời, tóm chặt tóc cô ta, kéo mạnh ra ngoài, mặc kệ cô ta có ngã nhào hay không.

Tiếng thét chói tai của Lạc Tố Tố vang dậy khắp hành lang bệnh viện, khiến bao người xúm lại xem.

Lạc Khê kéo lê cô ta ra xa, đi suốt mấy chục mét, đau đến mức nước mắt Lạc Tố Tố chảy ròng, hoàn toàn không phản kháng nổi.

Ngay cả Tống Mục Sâm cũng sững người, ngơ ngác đứng đó, không hề bước tới ngăn cản.

Còn hai vệ sĩ vẫn lạnh mặt đứng nhìn, tuyệt không ra tay cản cô.

Lạc Khê thô bạo ghì Lạc Tố Tố vào cột hành lang, xoay người áp chế.

Tiếp đó, từng cái tát giáng xuống, dồn dập, giòn giã vang khắp dãy hành lang.

Lạc Tố Tố chỉ còn biết khóc thét, vừa đau vừa nhục, cố che lấy bụng, sợ Lạc Khê điên cuồng làm hại đứa bé.

Mắt Lạc Khê đỏ ngầu, gần như mất kiểm soát.

Cô nắm tóc đối phương, gằn từng chữ:

 “Cô đã nói gì với bà tôi?!”

Lạc Tố Tố khóc đến nghẹn lời, m.á.u tràn ra nơi khóe miệng.

“Còn không nói?” Lạc Khê rống lên, như dã thú sắp nuốt chửng con mồi.

Cuối cùng, Lạc Tố Tố vỡ òa, nghẹn ngào thốt:

 “Tôi… tôi chỉ nói… trong bụng tôi có con của Tống Mục Sâm…”

Lời vừa dứt, Lạc Khê như phát điên, chụp lấy bình cứu hỏa bên cạnh, giơ cao định giáng xuống đầu cô ta.

May mà người qua lại và cả Tống Mục Sâm đồng loạt lao đến.

 Một người giữ chặt Lạc Tố Tố, người còn lại ôm cứng Lạc Khê, kéo hai bên ra.

Hai chị em cuối cùng mới bị tách ra.

Tống Mục Sâm không phải vì thương Lạc Tố Tố, mà là sợ Lạc Khê trong cơn bốc đồng g.i.ế.c người, tự tay hủy hoại cả đời mình.

Lúc này, so với Lạc Tố Tố, người hắn ta lo lắng nhất chính là Lạc Khê.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Mang Thai Đứa Con Của Kẻ Thù - Chương 33: 67+68 | MonkeyD