Sau Khi Mang Thai Đứa Con Của Kẻ Thù - 89+90

Cập nhật lúc: 01/03/2026 03:13

Lạc Khê bị dáng vẻ nghiêm túc của Lục Lăng Tiêu làm bật cười.

Nụ cười ấy, ngược lại khiến tâm trạng Lục Lăng Tiêu cũng bay xa, khóe môi anh không tự chủ được mà khẽ cong lên.

Lạc Khê vốn dĩ rất ít khi cười, lúc nào cũng như có tâm sự.

 Trước kia, Tống Mục Sâm rất ghét điểm này ở cô — anh luôn thích những cô gái tính cách hoạt bát, cởi mở, còn Lạc Khê thì quá dè dặt, quá kín đáo.

Nhưng khi cô cười, lại đẹp đến mức làm cả đôi mắt cũng sáng long lanh.

Lạc Khê nói:

“Anh đến đây chỉ vì chuyện này thôi à?”

Lục Lăng Tiêu mỉm cười gật đầu.

Lạc Khê lúc này cũng trở nên nghiêm túc, rót cho mình một cốc nước, nhấp một ngụm rồi nói:

 “Thực ra cũng chẳng có bí quyết gì, chỉ là anh bình thường quá nghiêm túc thôi. Nếu anh chịu cười nhiều hơn, giống như bây giờ, sẽ khiến người khác cảm thấy dễ gần hơn, vậy là được rồi.”

“Thật sao?”

“Thật đó, tôi không gạt anh.” – Lạc Khê gật đầu chắc nịch.

Nói xong, cô đặt cốc nước xuống bàn trà, chợt nhớ ra:

“Đúng rồi, vừa hay anh đến, lần trước chiếc sơ mi bị cún con làm ướt, tôi đã giặt sạch và là phẳng rồi. Anh tiện thì mang về luôn đi.”

Nói rồi, Lạc Khê đứng dậy bước về phía phòng tắm.

Không ngờ trong lúc đứng lên, cô vô ý làm đổ cốc nước bên cạnh.

 Lạc Khê vội vàng đưa tay ngăn, nhưng vẫn chẳng kịp, nước vương ra khắp bàn và sàn nhà.

Lục Lăng Tiêu thấy thế, trầm giọng nói:

“Không sao, cô cứ lau khô đã.”

Lạc Khê ngượng ngùng, khẽ đáp:

“Vậy anh chờ một chút.”

Cô lấy giẻ lau và cây lau nhà, cẩn thận lau sạch cả trên bàn lẫn dưới đất.

Nhưng sàn vẫn còn ướt, chẳng may cô trượt chân một cái.

Lục Lăng Tiêu nhanh như chớp, kịp đứng dậy đưa tay đỡ, vòng tay ôm trọn lấy eo cô.

Lạc Khê chưa kịp phản ứng thì đã bị một lực mạnh kéo vào n.g.ự.c anh.

 Khoảnh khắc ngẩng đầu đối diện, trái tim cô cũng lạc nhịp.

Khoảng cách gần đến mức có thể nghe rõ hơi thở của nhau.

 Tay Lạc Khê vô thức chống lên lồng n.g.ự.c rắn chắc của anh, trong khi bàn tay anh vẫn giữ chặt eo cô, không hề có ý buông.

Cô đỏ mặt, vội lùi ra khỏi vòng tay anh, lí nhí nói:

“Cảm ơn.”

Nói xong liền ôm theo cây lau bước nhanh vào phòng tắm.

Ánh mắt Lục Lăng Tiêu vẫn dõi theo cho đến khi cánh cửa phòng tắm đóng lại.

Trong phòng tắm, Lạc Khê chống tay lên bồn rửa mặt, nhìn gương phản chiếu gương mặt đỏ bừng của chính mình, ra sức hít thở để trấn tĩnh.

Cô không ngốc, cũng chẳng phải thiếu trải đời.

 Cô nhận ra được thiện cảm của Lục Lăng Tiêu dành cho mình.

Nhưng loại thiện cảm ấy, tám phần cũng chỉ là hứng thú nhất thời.

 Một người đàn ông có thân phận như anh, thường thì chẳng qua chỉ muốn một chút say mê chóng vánh, chứ không phải thứ lâu dài.

 Cô liên tục nhắc nhở bản thân phải tỉnh táo.

Sau khi điều chỉnh lại cảm xúc, Lạc Khê lấy từ tủ một chiếc sơ mi nam, chính là của Lục Lăng Tiêu.

 Cô gấp gọn gàng, cho vào túi giấy mua sắm rồi mang ra phòng khách.

Không dám nhìn thẳng anh, cô chỉ đưa túi cho anh, giọng nhạt:

 “Lần này đừng quên mang về, để khỏi phải quay lại lấy nữa.”

Hàm ý của cô rất rõ ràng — cô đang ngầm nhắn nhủ anh, sau này cũng đừng viện cớ đến nữa.

Cô không có chút nào muốn giữ anh lại, càng không muốn tạo cơ hội gần gũi.

Nếu Lục Lăng Tiêu thật sự có ý với cô, thì câu nói này đã là lời từ chối rất thẳng thắn.

 Nếu anh không có ý, thì lời ấy cũng chẳng có gì sai, đồng thời cũng cho thấy thái độ của cô — cô không muốn trèo cao.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Mang Thai Đứa Con Của Kẻ Thù - Chương 44: 89+90 | MonkeyD