Sau Khi Mang Thai Đứa Con Của Kẻ Thù - 104-105

Cập nhật lúc: 01/03/2026 03:15

Lạc Khê vừa quay đầu lại thì phát hiện không biết từ lúc nào, Lục Lăng Tiêu đã đứng ngay sau lưng mình.

Cái xoay người bất ngờ ấy khiến hai người suýt nữa va vào nhau.

Trong khái niệm của Lạc Khê, khoảng cách này đã vượt quá xa cái gọi là “khoảng cách an toàn giữa nam và nữ”.

Nhưng phía sau cô chính là bệ bếp, Lục Lăng Tiêu hoàn toàn chặn đường lui, dồn cô vào góc c.h.ế.t.

Anh một tay đút túi quần, cúi xuống nhìn cô từ trên cao.

Khoảng cách gần đến mức, từ trên nhìn xuống, anh có thể thấy rõ hàng mi dài, sống mũi cao thẳng của cô, thậm chí còn thấy cả lớp lông tơ mịn trên má. 

Da thịt trắng mịn đến mức nhìn không ra chút lỗ chân lông nào.

Lục Lăng Tiêu khẽ nâng cằm cô lên, trầm giọng hỏi:

 “Cô thấy như vậy có thú vị không?”

Lạc Khê bị buộc ngẩng cằm, hàng mi run rẩy, ánh mắt thoáng qua một tia hoảng loạn. 

Cô không hiểu lời anh có ý gì.

Khóe môi Lục Lăng Tiêu khẽ nhếch, nơi đuôi mắt có bớt đỏ càng trở nên rõ rệt. 

Cộng thêm nụ cười nửa như trêu chọc nửa như lạnh lùng, khí thế ấy có thể dùng bốn chữ “nam sắc bức người” để hình dung.

Không hiểu vì sao, mỗi lần anh nhìn cô như vậy, trong đầu Lạc Khê lại hiện lên từ “kinh diễm”.

Anh như kết tinh của vô số loại mỹ cảm mạnh mẽ hòa quyện, đẹp đến mức khó tin, nhưng lại không hề mang chút nữ tính.

Ngược lại, khí thế áp đảo quanh người anh càng khiến vẻ đẹp ấy thêm phần sắc bén, chói mắt.

Lạc Khê theo phản xạ đưa tay chống vào n.g.ự.c anh, muốn anh lùi lại một chút.

Nhưng không ngờ vừa chạm qua lớp áo sơ mi, cảm nhận được hơi ấm trên cơ thể anh, cô lại hoảng hốt mà rụt tay.

Chính sự giằng co nửa đẩy nửa không ấy lại khiến trên gương mặt Lục Lăng Tiêu càng thêm vẻ mỉa mai.

Trong mắt anh, đây chẳng phải là “muốn từ chối mà như ngầm đáp ứng” hay sao?

 Thủ đoạn thật cao tay.

Khoảnh khắc sau, anh buông cằm cô ra, vòng tay ôm chặt lấy eo, kéo cô về phía mình.

“Vậy thì… cô làm sao tìm được đến nhà tôi?”

Lạc Khê lúc này mới phản ứng lại anh đang hỏi điều gì.

Kinh hoảng trên mặt dần bị tức giận thay thế, cô giãy giụa muốn thoát ra.

Đáng tiếc, cánh tay ôm chặt của anh như gọng kìm, không để lại cho cô chút cơ hội nào.

Ngay giây tiếp theo, hơi thở của cô đã bị cắt đứt.

Lục Lăng Tiêu cúi xuống, môi anh áp lên môi cô.

Lạc Khê không còn đường lui, hai tay chống lên n.g.ự.c anh, nhưng chẳng thể đẩy nổi.

Khác hẳn lần trước – lần trước anh uống rượu, nụ hôn ấy chỉ là bộc phát đầy cưỡng ép, tràn ngập tức giận, hoàn toàn không chứa ham muốn.

Nhưng lần này lại hoàn toàn khác.

Anh hôn tới, thế công ào ạt, chiếm lĩnh từng tấc, không cho cô nửa điểm né tránh, buộc cô dù không muốn cũng phải chấp nhận.

Hơn nữa, đây lại là trong nhà, với bao người ở đó…

Điều này khiến Lạc Khê cảm thấy vô cùng nhục nhã.

“Ưm…”

Cơ thể cô run rẩy, không còn lùi được, nửa người ngả ra sau, một tay bấu chặt bệ bếp để chống đỡ.

Hơi thở quấn quít, toàn thân bị cuốn vào vòng vây của anh.

Tiếng bước chân của Dì Bạch vang vọng từ cầu thang truyền xuống.

Bà vừa đi vừa trả lời bác sĩ gia đình Tống Quân:

“Tốt nhất là nước ấm khoảng 50 độ, đừng quá nóng cũng đừng quá lạnh, trong đó cho thêm một chút đường…”

“Vâng, bác sĩ Tống, tôi biết rồi, tôi đi chuẩn bị cho phu nhân đây.”

Nghe đến đây, mắt Lạc Khê bỗng mở to, bàn tay siết chặt lấy n.g.ự.c áo anh, dùng hết sức đẩy, nhưng anh vẫn vững vàng không nhúc nhích, ngược lại còn áp sát hơn.

Ngực áo sơ mi anh bị cô vò nhăn cả một mảng.

105

Tiếng bước chân của Dì Bạch càng lúc càng gần, miệng còn lẩm bẩm:

“Ơ? Cô Lạc đâu rồi? Đi rồi sao?”

Nghe thấy giọng Dì Bạch đã đến ngay cửa, trong cơn phẫn nộ, Lạc Khê dùng sức đẩy Lục Lăng Tiêu ra.

Lục Lăng Tiêu chỉ lùi nửa bước, vững vàng đứng đó.

Trái ngược với sự hoảng loạn rối bời của Lạc Khê, anh lại tỏ ra cực kỳ điềm tĩnh.

Lạc Khê xoay người đi ra ngoài, vừa đến cửa thì đụng mặt Dì Bạch.

Dì Bạch bị cô bất ngờ xuất hiện từ trong đi ra làm giật mình, ánh mắt rơi xuống gương mặt đỏ bừng kỳ lạ của cô, rồi lại thấy môi hơi sưng đỏ, son cũng bị lem nhoè.

Dì Bạch ngạc nhiên hỏi:

 “Cô Lạc, mặt cô sao đỏ thế? Bị dị ứng sao?”

Không còn gì khó xử hơn lúc này, Lạc Khê không biết nên trả lời thế nào.

Mãi đến khi Dì Bạch nhìn thấy Lục Lăng Tiêu từ phía sau cô đi ra.

Anh bước đi thong dong, cứ như chưa từng xảy ra chuyện gì, vòng qua hai người rời đi.

Ánh mắt Dì Bạch Đường theo anh cho đến khi anh đi đến cầu thang mới thu về.

Cùng lúc đó, Lạc Khê vừa thẹn vừa giận, đi thẳng ra phòng khách, cầm lấy túi trên sofa, không nói một lời, giống như chạy trốn mà rời khỏi đó.

Dì Bạch đứng ở cửa bếp, nhìn cảnh tượng kỳ lạ vừa rồi, trong thoáng chốc quên mất mình đến đây làm gì.

Lạc Khê tức giận trở về nhà, lại phát hiện có một người đàn ông đang đứng trước cửa.

Cô dừng bước, người đàn ông kia cũng quay đầu lại.

“Lạc Khê…”

Không ngờ lại là Tống Mục Sâm.

Lạc Khê khó hiểu, sao anh ta lại tìm đến tận đây?

Nhiều ngày không gặp, ánh mắt Tống Mục Sâm tràn đầy mong chờ.

Đáng tiếc, Lạc Khê chẳng muốn để ý, trực tiếp vòng qua anh, lấy chìa khoá mở cửa.

Ngay khi cửa vừa mở, Tống Mục Sâm giữ lấy cổ tay cô, hỏi:

 “Trễ thế này, em đi đâu vậy?”

Trong lòng vốn đã đầy bực bội, nay thấy Tống Mục Sâm, Lạc Khê càng thêm cáu kỉnh.

Cô hất mạnh tay hắn ra, lạnh lùng nói:

“Tôi đi đâu thì liên quan gì đến anh? Buông ra!”

Nói xong, cô xoay người vào nhà, mạnh tay đóng cửa lại.

Tống Mục Sâm bị chặn ngoài cửa, trầm mặc một lúc rồi bước lên gõ cửa.

Hắn hướng vào trong nói:

“Lạc Khê, em mở cửa đi, chúng ta nói chuyện được không?”

Lạc Khê không đáp.

Hắn lại tiếp tục gõ.

Thời gian trôi qua, trong nhà vẫn im lìm, cuối cùng Tống Mục Sâm đành lấy điện thoại gọi cho cô hết lần này đến lần khác.

Bị hắn quấy rầy đến không chịu nổi, Lạc Khê bực tức bắt máy:

“Anh còn như vậy nữa, tôi báo cảnh sát đấy!”

Bên kia điện thoại lập tức yên lặng.

Tiếng gõ cửa bên ngoài cũng biến mất.

Lạc Khê thở dài một hơi, tâm trạng lúc này tồi tệ đến cực điểm.

Cô không hiểu, rốt cuộc mình đã làm sai gì? Vì sao phải chịu đựng những điều này?

Điện thoại lại đổ chuông, Lạc Khê cáu tiết, nhấc máy liền quát:

 “Tống Mục Sâm, anh còn chưa xong sao?”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây, sau đó vang lên giọng của Tăng Vân

“Lạc Khê?”

Nghe thấy không phải Tống Mục Sâm, Lạc Khê vội đưa điện thoại ra nhìn, rồi nói:

 “Xin lỗi, em nhầm.”

Giọng Tăng Vân trầm ổn, nho nhã:

“Lạc Khê, em gặp rắc rối gì sao?”

Trong đầu rối như tơ vò, nhưng cô vẫn đáp:

 “Không, em không sao. Anh tìm em có chuyện gì không?”

Tăng Vân lúc này mới yên tâm, nói:

 “À, là thế này, cuối tuần trường anh có buổi hội thảo kỹ thuật, vừa hay trùng với hướng nghiên cứu sau này của em. Nếu em hứng thú, có thể đến nghe thử.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Mang Thai Đứa Con Của Kẻ Thù - Chương 53: 104-105 | MonkeyD