Sau Khi Mất Nước, Công Chúa Mang Không Gian Vét Sạch Kinh Thành - Chương 201
Cập nhật lúc: 05/05/2026 22:20
Ngọc Tần Hành Thích
Sở Diên trực tiếp cho binh sĩ của mình tạm dừng luyện binh, gia nhập vào hoạt động trồng cây gây rừng. Có sự gia trì của Linh Tuyền Thủy, những cây ăn quả này sau khi trồng xuống chắc chắn sẽ sống, cho nên Tiêu Vũ không mấy lo lắng về tỷ lệ sống sót. Trước kia ốc đảo này mặc dù có nước có cỏ nhưng cây cối vẫn quá ít. Đợi trồng hết cây ăn quả xuống, trong chốc lát đã trở nên rợp bóng cây xanh.
Hơn nữa Tiêu Vũ phát hiện ốc đảo so với lúc mình rời đi lại lớn hơn một chút. Chỉ cần là nơi nước suối chảy tới đều từ từ phát triển thành ốc đảo. Nhưng nước suối này không chảy về hướng lạch trời mà phát triển về hướng hoang mạc. Tiêu Vũ rất hài lòng. Như vậy giữa Thương Ngô và nơi này còn có một lạch trời cùng với một vùng đất hoang vu, ốc đảo này của nàng cũng không dễ dàng bị người ta thăm dò được. Tiêu Vũ bây giờ đã bắt đầu ảo tưởng mình phát triển Ninh Nam thành một thành phố lớn rồi!
Bận rộn xong chuyện trồng cây gây rừng, Tiêu Vũ liền định đi thu hút nhân tài. Tất nhiên… tình hình trước mắt là mặc kệ có phải là nhân tài hay không, chỉ cần là người bằng lòng nghe theo nàng thì nàng đều có thể mang về. Căn cứ này của nàng cái gì cũng không thiếu, chỉ thiếu người. Những thứ như lang trung, tiên sinh dạy học nghĩ trước đó là cần thiết, nhưng những việc lặt vặt khác cũng phải có người làm chứ?
Nhưng còn chưa đợi Tiêu Vũ xuất phát, nàng đã nhận được một tin tức khá chấn động: Ngọc Tần hành thích Vũ Văn Phong không thành, thu hậu vấn trảm!
Tin tức này là do người của Ám Ảnh Lâu đưa tới. Tiêu Vũ trong chuyện nghe ngóng tin tức có chút yếu kém nên trước đó đã giao dịch với Ngụy Ngọc Lâm. Nhưng nàng không ngờ tin tức đầu tiên nàng biết được từ chỗ Ngụy Ngọc Lâm lại là Ngọc Tần hành thích Vũ Văn Phong! Hơn nữa nghe nói lúc Ngọc Tần hành thích còn nói là báo thù cho tiên đế! Nhưng rất rõ ràng Vũ Văn Phong cũng không đơn giản như vẻ bề ngoài, một chiêu hành thích không thành, Ngọc Tần liền gặp xui xẻo.
Dung Phi và Tô Lệ Nương biết chuyện này xong đều có chút thổn thức. Một lúc lâu sau Dung Phi mới nói: “Thực ra lúc trước người ngả về phía Vũ Văn lão cẩu có rất nhiều, nhưng người ta không thể chấp nhận nhất chính là Ngọc Tần. Bởi vì Ngọc Tần từ nhỏ đã côi cút khổ cực, là bệ hạ đã đưa nàng ta thoát khỏi ma trảo đưa về hoàng cung. Bệ hạ đối với nàng ta mặc dù không sủng ái như đối với Tô Lệ Nương nhưng cũng có ân tình.”
Dung Phi nhớ lại chuyện cũ. Thực ra bệ hạ là một bệ hạ không tồi. Ngài ấy mặc dù có hậu cung nhưng so với hoàng đế các triều đại thì nữ t.ử trong hậu cung không nhiều. Hơn nữa rất nhiều tú nữ đều là do các thần t.ử cưỡng ép nhét vào. Nhưng bệ hạ đối với mỗi phi t.ử đều rất tốt. Cho dù là người không được sủng ái, bệ hạ cũng chưa từng để bọn họ chịu thiệt thòi về mặt ăn mặc ở đi lại, càng không cho phép cung nhân giẫm đạp kẻ yếu tâng bốc kẻ mạnh mạo phạm phi t.ử. Nói đến Ngọc Tần này, trong cung cũng từng nhận được sự chăm sóc đặc biệt.
Tô Lệ Nương nghe đến đây liền nói: “Bệ hạ đối xử tốt với Ngọc Tần ta đều từng ghen tị đấy. Ta trước kia chỉ coi Ngọc Tần không có lương tâm, bệ hạ vừa mới băng hà đã ngả vào vòng tay kẻ thù. Nay nghĩ lại nàng ta có lẽ là muốn chờ đợi thời cơ rình rập hành động báo thù cho bệ hạ. Các ngươi đều nói khâm phục dũng khí hủy dung lúc trước của ta, nhưng ta bây giờ càng khâm phục sự cô dũng ngọc thạch câu phần này của Ngọc Tần hơn.”
Tiêu Vũ biết chuyện này xong trong lòng cũng có chút thổn thức. Nàng vẫn còn nhớ lúc mình rời khỏi hoàng cung nhìn thấy Ngọc Tần lấy lòng Vũ Văn lão cẩu. Lúc đó nàng có chút khinh thường Ngọc Tần nhưng cũng không nghĩ tới việc đi trả thù hay gì đó. Bởi vì là một nữ nhân sau khi mất nước, giống như Dung Phi và Lệ Phi vì tiên đế mà giữ tiết hạnh là đại nghĩa, nhưng nếu vì bảo toàn tính mạng mà ủy thân cho phản tặc thì cũng không có lỗi gì. Dù sao Ngọc Tần cũng không phải cấu kết với Vũ Văn lão cẩu từ trước khi mất nước. Vốn dĩ Tiêu Vũ cũng không nhớ rõ người tên Ngọc Tần này lắm, dù sao sau khi mất nước người ngả theo phe địch không phải là số ít. Nàng cũng không có tư cách gì đi yêu cầu người ta thực sự phải tuẫn quốc. Con kiến còn tham sống, muốn sống sót đó cũng là lẽ thường tình.
Nhưng lúc này Tiêu Vũ lại không thể phớt lờ người tên Ngọc Tần này nữa. Nàng suy nghĩ sâu xa hồi lâu, cuối cùng đưa ra một quyết định: “Ta về Thịnh Kinh một chuyến đi cứu người ra.”
Dung Phi lập tức nói: “Công chúa! Chuyện này vạn vạn không thể, nếu đây là một cái bẫy thì ngài phải làm sao?”
Tiêu Vũ nói: “Ngọc Tần là vì hoàng tộc họ Tiêu ta, nếu ta không biết chuyện này thì thôi, nhưng đã biết rồi thì không thể khoanh tay đứng nhìn.”
Nàng cũng mang họ Tiêu. Nàng mặc dù không phải Tiêu Vũ tiền nhiệm nhưng quá nhiều điểm chung chứng minh Tiêu Vũ tiền nhiệm và nàng theo một ý nghĩa nào đó chính là một người. Nàng tới đây có lẽ chính là để hoàn thành sứ mệnh mà Tiêu Vũ tiền nhiệm nên có. Hơn nữa cho dù không nói đại nghĩa lẫm liệt như vậy, nàng cũng không muốn nhìn thấy nhà Vũ Văn lão cẩu còn có người nhà họ Văn kia sống tốt.
Hơn nữa, Tiêu Vũ nói đến đây dừng lại một chút: “Hoa màu đó đã chín rồi, ta cũng phải đi thu hoạch một đợt thôi.” Nghĩ đến Vũ Văn lão cẩu sau khi làm bệ hạ cũng nhận được không ít cống phẩm các loại, cái quốc khố trống rỗng đó chắc cũng có chút đồ rồi.
