Sau Khi Mất Nước, Công Chúa Mang Không Gian Vét Sạch Kinh Thành - Chương 408
Cập nhật lúc: 07/05/2026 12:05
Tương Kế Tựu Kế
“Có một người từng tìm huynh, nói sẽ giúp huynh khống chế căn cứ. Nhưng một tên tiểu lâu la tự nhiên không có dũng khí như vậy, nghĩ đến là ném đá dò đường, thay người khác tới xem thái độ của huynh.” Tiêu Dục híp mắt nói. “Nếu huynh trực tiếp đồng ý thì quá lộ liễu rồi. Hôm nay huynh nói vậy là muốn thăm dò xem Nam An Vương có lòng phản nghịch hay không. Nếu không có thì tốt, nếu có, chúng ta cũng có thể chuẩn bị từ trước, không thể giữ một mối họa như vậy bên cạnh được.”
Tiêu Vũ nghe xong rất thoải mái: “Huynh thực sự nghĩ như vậy sao?”
Tiêu Dục suy nghĩ một chút rồi bổ sung: “Thật ra cũng không hoàn toàn là vậy. Huynh muốn thăm dò Nam An Vương là thật, nhưng muốn muội tìm được hạnh phúc cũng là thật. Đương nhiên, muội cho dù làm Nữ hoàng đế cũng không ảnh hưởng đến việc muội tìm một Hoàng phu.”
Tiêu Dục không hề có ý định tranh quyền với muội muội. Nhưng thân là Thái t.ử, sao hắn không biết quy tắc đoạt đích chốn thâm cung? Hắn đương nhiên sẽ đặc biệt chú ý đến Nam An Vương. Muội muội hắn là nữ t.ử, có lẽ không hiểu nam nhân khao khát quyền lực đến mức nào, một số chuyện nàng không nỡ ra tay, nhưng hắn thì có thể.
Tiêu Vũ thoải mái hơn nhiều, sảng khoái nhận lỗi: “Vậy là muội không nên tức giận với huynh.”
“Nhưng muội tuy tức giận mà vẫn nhịn được, không phát tác tại chỗ, đã tiến bộ không ít rồi.” Tiêu Dục cười nói.
Tiêu Vũ khiêm tốn: “Không lớn không lớn, muội mãi mãi mười tám tuổi.” Ai mà không muốn cả đời mười tám tuổi chứ!
Tiêu Dục cười: “Muội đó, từ nhỏ đã nhiều quỷ kế, cũng không biết sao lại nhìn trúng Vũ Văn Thành.”
Lúc Tiêu Dục nói lời này, Tiêu Vũ cũng có chút mờ mịt. Đúng vậy, Tiêu Vũ tiền nhiệm nhìn không giống kẻ ngốc, sao lại nhìn trúng tên cặn bã đó? Nàng đột nhiên cảm thấy như nắm được một sợi dây trong suốt, dường như sắp chạm vào bí mật gì đó nhưng lại không giải thích được.
Tiêu Vũ bối rối: “Có thể lúc trước muội bị mỡ lợn làm mờ tâm trí? Mà thôi, đại quân kia đã không còn lương thảo, không bao lâu nữa sẽ tan rã sạch sành sanh. Đến lúc đó chúng ta dẫn binh sĩ đã huấn luyện đi, có thể một mẻ bắt gọn, lấy lại giang sơn!”
Bây giờ toàn bộ giang sơn trong mắt Tiêu Vũ giống như đồ trong túi, chỉ cần đợi thêm chút nữa là hành động được rồi. Tiêu Dục nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy mong đợi. Hắn thực sự không ngờ muội muội lại mang đến cho mình niềm vui bất ngờ lớn thế này.
Ở cùng Tiêu Vũ một lát, Tiêu Dục đã thấy nhớ Lý Uyển, lập tức nói: “A Vũ, huynh đi tìm tẩu tẩu muội đây.”
Đợi Tiêu Dục đi rồi, một mình Tiêu Vũ đứng hỗn loạn trong gió. Đã nói là huynh muội tình thâm cơ mà? Người ta đều thành đôi thành cặp, còn nàng thì sao? Một con ếch đồng nhảy qua trước mặt nàng: “Cố qua! Cố qua!” (Cô đơn! Cô đơn!)
Tiêu Vũ lặng lẽ thu con ếch vào không gian để làm phong phú chủng loại. Nàng trở về bắt đầu bận rộn thị sát Cửu Châu và hệ thống giếng Karez. Bây giờ Cửu Châu đã xanh tươi, bách tính đã có thể nuôi lợn cày cấy. Còn Tiêu Dục mỗi ngày đều ở bên Lý Uyển.
Cho đến một ngày, Tiêu Vũ và Tiêu Dục cãi nhau một trận lớn. Nguyên nhân là Tiêu Dục muốn lên triều nhưng bị Tiêu Vũ từ chối. Tiêu Dục buồn bực uống rượu mãi không thôi. Chuyện này nhanh ch.óng truyền khắp căn cứ. Nam An Vương đương nhiên cũng biết.
Nam An Vương tìm đến Tiêu Dục. Hai người lại gặp mặt trong chuồng lợn. Tiêu Dục nhìn quanh: “Sao Hoàng thúc lại chọn nơi này để gặp mặt?”
Nam An Vương cười: “Cách vách có tai, muội muội cháu bản lĩnh lớn lắm, cho nên tới đây thương lượng mới an toàn.”
Tiêu Dục hỏi: “Có chuyện gì phải giấu A Vũ sao?”
“Tiêu Vũ là nữ t.ử, hoàng tộc họ Tiêu trước nay chưa từng có nữ t.ử nắm quyền! Nữ t.ử nắm quyền tất sẽ âm dương đảo lộn, thiên địa bất bình. Hơn nữa cháu mới là Trữ quân danh chính ngôn thuận, bây giờ lại ở nhà giúp vợ dạy con, Hoàng thúc nhìn thấy thực sự không đành lòng.”
Tiêu Dục nhạt giọng: “Hoàng thúc, ngài nói vậy không sợ ta đem chuyện này kể cho A Vũ sao?”
“Nói thật với cháu, sau khi cháu tới ta đã quan sát, Tiêu Vũ chưa từng giới thiệu trọng thần cho cháu, cũng không có ai tới bái phỏng cháu. Có thể thấy ý của muội muội cháu là muốn cháu giống như ta, làm một con lợn trong chuồng này thôi.” Nam An Vương híp mắt nói.
Ông ta cảm thấy mình chính là con lợn trong chuồng này. Nhưng ông ta không nghĩ lại, nếu không có Tiêu Vũ, bọn họ đã sớm c.h.ế.t trong phủ Tiết Quảng Sơn rồi.
Nam An Vương hỏi: “Chẳng lẽ cháu cam tâm để Tiêu Vũ khống chế tổ nghiệp và giang sơn sao?”
Tiêu Dục hỏi: “Nếu không thì phải làm sao?” Thần sắc hắn rất khổ não.
Nam An Vương nói: “Vậy thì phải động não rồi.”
Tiêu Dục nồng nặc mùi rượu: “Nha đầu A Vũ này chủ ý rất lớn, căn bản không đến lượt ta làm chủ. Người ở đây đều là của muội ấy, ta bây giờ không quản được muội ấy nữa, muội ấy cũng không muốn thừa nhận ta là Thái t.ử.”
