Sau Khi Mất Trí Nhớ, Anh Chồng Liên Hôn Cuồng Yêu Tôi - Chương 4
Cập nhật lúc: 28/08/2026 20:03
07
Ngày hôm sau, tôi nghiêm túc nhắn tin cho hắn, định giải thích rõ ràng mọi chuyện.
"Hôm nay anh có rảnh thì về nhà một chuyến, em có chuyện muốn nói với anh."
Tin nhắn gửi đi đã lâu mà mãi vẫn không nhận được hồi âm.
Không đúng, tôi vốn luôn được hắn ghim lên đầu danh sách tin nhắn và đặt chế độ đặc biệt quan tâm.
Theo lý mà nói, tin nhắn của tôi hắn sẽ nhìn thấy ngay lập tức. Trước đây mỗi lần tôi nhắn, hắn đều trả lời trong tích tắc, bất kể đang họp hay đang làm gì.
Bây giờ lại không thèm để ý đến tôi.
Chỉ mất một giây, tôi đã nhận ra có vấn đề.
Tôi khó chịu gửi một dấu "?" sang.
Đối phương lập tức trả lời: "Hôm nay anh không rảnh, phải họp."
Tôi: "Ngày mai cũng được."
Hắn: "Ngày mai cũng không rảnh, mấy ngày tới đều bận, tháng sau cũng kín lịch."
Tôi: "..."
Thử mấy lần đều không gặp được hắn.
Thế là tôi tung ra tuyệt chiêu: "Trước chín giờ tối mà anh không về thì ly hôn."
Tám giờ năm mươi phút, cửa nhà đúng giờ được đẩy ra.
Hoắc Cảnh Sâm vội vã chạy về.
Lúc này trời đã về khuya, trên người hắn còn mang theo hơi lạnh của gió đêm.
Bốn mắt nhìn nhau, hắn chỉ cầm cự được vài giây đã luống cuống dời mắt đi.
"Anh đi tắm trước, có chuyện gì đợi anh ra rồi nói."
Hoắc Cảnh Sâm đi đến trước tủ quần áo, chuẩn bị thay đồ.
Tôi hoàn toàn không định rời đi, ngược lại còn hứng thú đứng đó nhìn hắn.
Động tác thay quần áo của hắn cứng đờ thấy rõ, vành tai đã đỏ bừng.
Hóa ra Hoắc Cảnh Sâm của bảy năm trước lại là một chàng trai ngây ngô, dễ xấu hổ như vậy.
"Em có thể ra ngoài trước được không..."
"Đương nhiên là không rồi, có phải lần đầu nhìn đâu. Vợ chồng già cả rồi còn ngại gì nữa."
Giọng điệu đương nhiên của tôi khiến Hoắc Cảnh Sâm trẻ tuổi càng thêm lúng túng.
Hắn hít sâu một hơi, cúi đầu nhanh ch.óng cởi áo vest, những ngón tay thon dài thoăn thoắt tháo từng chiếc cúc áo sơ mi.
Áo sơ mi được cởi ra.
Vạt áo được rút khỏi quần tây, lớp vải trượt xuống khỏi bờ vai hắn.
Bờ vai rộng, vòng eo săn chắc cùng những đường cơ bắp mượt mà trên lưng hiện ra trước mắt.
Nhìn đến mức mặt tôi nóng bừng.
Tính ra cũng đã khá lâu rồi tôi chưa thân mật với Hoắc Cảnh Sâm như thế.
Hơi nhớ hắn thật.
Thay đồ xong, Hoắc Cảnh Sâm vội vàng chui vào phòng tắm.
Một tiếng "cạch" vang lên, cửa phòng tắm còn bị khóa lại.
Tôi bĩu môi.
Đề phòng ai đấy?
Tôi là loại người đó sao?
Mà nói đi cũng phải nói lại, đó là chồng tôi, vóc dáng đẹp như thế, nhìn một chút thì làm sao?
Trước kia Hoắc Cảnh Sâm còn mặt ngoài lạnh lùng mà bên trong chẳng đứng đắn chút nào, đến tắm cũng chẳng thèm đóng cửa, chỉ sợ tôi nhìn hắn ít đi vài lần.
Người trước mắt này rõ ràng vẫn chưa hiểu chuyện.
Nghĩ đến đây, tôi thở dài thật sâu.
Tiếc quá, trước đây tôi đã dạy dỗ hắn tốt đến thế, bây giờ một lần mất trí nhớ lại trở về như lúc ban đầu.
Xem ra phải dạy lại từ đầu.
Tiếng nước trong phòng tắm vang lên rất lâu, rất lâu.
Lâu đến mức tôi bắt đầu buồn ngủ.
08
Ban đầu tôi chỉ cho rằng hắn xấu hổ, muốn kéo dài thêm một lúc rồi mới ra cũng là chuyện bình thường.
Nhưng mãi đến khi một tiếng trôi qua, bên trong vẫn không có chút dấu hiệu nào là hắn sắp ra.
"Anh vẫn chưa xong à?"
Tôi thật sự mất kiên nhẫn, đứng dậy đi gõ cửa.
Không có tiếng đáp lại.
Tôi dùng sức đập cửa: "Hoắc Cảnh Sâm, anh đang làm gì vậy?! Vẫn còn tắm sao?"
Vẫn không có ai trả lời.
Lúc này tôi mới chợt nhận ra có gì đó không ổn, vội vàng tìm chìa khóa phòng tắm rồi mở cửa xông vào.
Khung cảnh trước mắt khiến tôi sững người.
Hoắc Cảnh Sâm đứng dưới vòi sen, dùng miếng kỳ cọ thô ráp ra sức chà lên người, làn da vốn trắng đã bị chà đến đỏ ửng, nhìn mà đau mắt.
Thế nhưng dường như hắn không cảm nhận được đau đớn, hết lần này đến lần khác vẫn dùng sức chà mạnh.
Tôi nghe thấy giọng mình chợt trở nên sắc bén:
"Hoắc Cảnh Sâm! Anh đang làm gì vậy?!"
Hắn quay đầu lại, đôi mắt đen long lanh ánh nước nhìn thẳng vào tôi:
"Anh sắp tắm sạch rồi, em đợi anh thêm một lát nữa thôi."
"Vợ à, anh biết bây giờ anh rất bẩn, không xứng với em, nhưng em có thể cho anh thêm một cơ hội được không? Đừng bỏ anh, anh sẽ tắm sạch mà..."
Tim tôi đau nhói từng cơn.
"Rốt cuộc anh đang làm gì vậy? Em nói không cần anh từ bao giờ?"
"Nhưng em không thích đàn ông bẩn. Anh ghét bản thân mình quá, đúng là một tên khốn, sao có thể phản bội em được..."
Hoắc Cảnh Sâm bật khóc nức nở, trông như thể cả người sắp vỡ vụn.
Tôi ngây người.
09
Kết hôn năm năm, tôi chưa từng thấy Hoắc Cảnh Sâm như thế này.
Hắn khóc đến mức chẳng còn chút hình tượng nào.
"Em ôm anh một cái được không?" Hắn gần như hèn mọn cầu xin.
Tôi muốn lập tức ôm lấy hắn, nhưng nhìn những vết thương đầy người hắn lại cứng người dừng lại.
Rõ ràng tôi chỉ sợ làm hắn đau, thế nhưng chỉ một thoáng do dự ấy, trong mắt Hoắc Cảnh Sâm vốn đã tự ti đến tận xương tủy lại biến thành ghét bỏ.
Những giọt nước mắt lớn lăn xuống khóe mắt hắn.
Hắn giật lấy miếng kỳ cọ, bất chấp tất cả tiếp tục chà mạnh lên người.
"Anh bẩn rồi cũng không sao, anh sẽ tắm sạch ngay thôi..."
Hắn đã hoàn toàn chui vào ngõ cụt.
Cuối cùng tôi không nhịn nổi nữa: "Anh không ngoại tình! Em lừa anh đấy!"
Động tác của Hoắc Cảnh Sâm lập tức khựng lại, giọt nước mắt nơi khóe mắt muốn rơi mà chưa rơi: "Thật sao? Em đừng lừa anh."
"Thật." Tôi ôm lấy hắn, nhẹ nhàng dỗ dành.
Hắn vùi mặt vào lòng tôi, đôi vai vẫn không ngừng run lên.
"Không sao rồi..."
Nhìn dáng vẻ suy sụp của hắn, tôi chợt nhớ lại chuyện trước đây, cũng xảy ra trong phòng tắm.
Khi ấy tôi và Hoắc Cảnh Sâm mới kết hôn chưa bao lâu.
Hắn bị công ty đối thủ gài bẫy, trong một buổi tiệc bị người ta bỏ t.h.u.ố.c rồi cố tình nhốt chung với một người phụ nữ trong phòng khách sạn.
Lúc tôi nhận được tin rồi vội vàng chạy tới thì đã hơn một tiếng trôi qua.
Trong phòng quả thật vô cùng hỗn loạn, đồ đạc vương vãi khắp nơi, nhìn là biết trước đó đã xảy ra một trận giằng co dữ dội.
Người phụ nữ kia quấn chăn ngồi trên giường, cả người run lẩy bẩy nhưng lại không thấy bóng dáng Hoắc Cảnh Sâm.
"Hoắc Cảnh Sâm đâu? Anh ấy đang ở đâu?"
"Anh... ở đây..."
Cửa phòng tắm hé ra một khe nhỏ, giọng nói yếu ớt từ bên trong truyền tới.
Tôi lập tức chạy vào.
Trong phòng tắm, Hoắc Cảnh Sâm ngã giữa một vũng nước lẫn m.á.u, vòi sen được mở hết cỡ, dòng nước không ngừng xối xuống người hắn, trên cánh tay là những vết thương dữ tợn vẫn còn rỉ m.á.u.
Máu tươi loang ra trên nền nhà, cảnh tượng khiến người ta kinh hãi.
Hoắc Cảnh Sâm gần như đã kiệt sức, thế nhưng vẫn c.ắ.n c.h.ặ.t môi, cố giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng.
Nhìn thấy tôi, hắn khó nhọc nâng mí mắt, cố nở với tôi một nụ cười.
"Ninh Ninh, em tới rồi..."
Tôi lao tới ôm lấy cơ thể đang lảo đảo như sắp ngã của hắn.
Bác sĩ nói: "Vết thương khá sâu, lại bị rách đi rách lại nhiều lần, cần tĩnh dưỡng một thời gian."
Trong khoảng thời gian bị bỏ t.h.u.ố.c ở khách sạn, hắn đã liên tục khiến vết thương rách ra, dùng cảm giác đau đớn để chống lại cơn choáng váng do t.h.u.ố.c gây nên.
Hắn đã gắng gượng đến cực hạn.
Tôi ôm hắn khóc đến tan nát cõi lòng.
Hắn cũng dùng sức ôm c.h.ặ.t lấy tôi.
"Ninh Ninh không thích đàn ông không chung thủy, khó khăn lắm anh mới cưới được Ninh Ninh. Ngày cưới anh đã thề rồi, cả đời này sẽ luôn chung thủy với Ninh Ninh. Anh thà tự làm mình bị thương cũng tuyệt đối không làm chuyện có lỗi với Ninh Ninh."
Nhớ lại những chuyện đó, tôi hối hận đến mức chẳng biết phải làm sao.
Rõ ràng biết đây là điều hắn để tâm nhất, vậy mà tôi vẫn cố tình lấy chuyện này ra dọa hắn.
