Sau Khi Mất Trí Nhớ, Chim Hoàng Yến Phản Công - Chương 32: Ngày Thứ Mười Bảy Mất Trí Nhớ

Cập nhật lúc: 18/03/2026 08:05

Trình Đình Nghị thấy mình có lỗi, cả người bỗng dưng im bặt, lòng đầy rẫy sự ân hận với Lâm Phong.

Anh thật là đứa chẳng biết điều gì cả, vậy mà lại ép người yêu phải quen nhau trong bóng tối với mình. Giờ đây, bị quên hết mọi chuyện, anh còn ra vẻ đúng đắn để trách cứ người yêu... Có lẽ, anh nên đổi sang làm nghề khác.

Phải cho cả thiên hạ biết anh cùng Lâm Phong yêu nhau!

“Xin lỗi anh nhé ——”

Trình Đình Nghị lắp bắp nói  “Hay là, em nghỉ làm ở giới giải trí này.”

Anh vốn chẳng ham thích gì với giới giải trí, bước vào chỉ vì muốn có tiền. Giờ anh đã có tiền rồi, vậy bỏ cuộc chẳng phải là đúng lúc sao?

Đã yêu nhau, thì phải trao cho người mình yêu điều tốt nhất!

Lâm Phong, anh ấy thật là người tuyệt vời.

Anh không nên vì người kia quá thương mình mà làm người ta đau lòng.

“Sao lại vậy?”

Tư thế nằm thế này nói chuyện nghe không tiện, Lâm Phong cố nhịn tính tìnht, hỏi, tay hắn đặt ngay hông Trình Đình Nghị, khẽ khàng chạm vào.

“Em muốn cho anh một danh phận rõ ràng.”

Trình Đình Nghị tự trách mình vô cùng. Trước đây anh đã làm những gì vì công việc, vì tiền bạc, mà khiến Lâm Phong phải sống chui lủi, chịu đựng nhiều nỗi khổ như vậy, lại còn phải mở lời hỏi anh trước, vì anh mà nghĩ suy?

Đúng là đồ tệ bạc.

Ân hận quá đỗi, Trình Đình Nghị quyết định lát nữa sẽ gọi điện cho quản lý của mình.

Lâm Phong đứng hình, câu nói kia cứ vang vọng trong đầu hắn, ánh mắt phức tạp. Giọng nói của Trình Đình Nghị lại chắc nịch như thể sắp đi bỏ phiếu. Rốt cuộc anh đang tưởng tượng ra chuyện gì thế này?

“Cậu…”

Chưa nói dứt lời, Trình Đình Nghị bỗng nhiên ngồi bật dậy, một tay chống, một tay khác vuốt nhẹ môi Lâm Phong, vẻ mặt tràn đầy tình cảm, nói “Anh ơi, em chắc chắn sẽ không làm khổ anh đâu, anh cho em chút thời gian, em sẽ không để anh phải chịu tủi thân nữa.”

Mặt Lâm Phong đầy rẫy dấu chấm hỏi.

“Cảm ơn anh vẫn luôn giữ gìn cho em, em yêu anh.” Nói xong, hai má Trình Đình Nghị đỏ bừng, ngượng ngùng đến mức né tránh ánh mắt, không dám nhìn thẳng vào mắt Lâm Phong.

Lâm Phong: “……”

Hắn có thể nói gì đây?

Hình như hắn nói gì cũng không hợp.

Lâm Phong khẽ nhích người, cố thử để Trình Đình Nghị rời khỏi người mình “Tôi biết mà... Đình Nghị, cậu...”

Hơi thở ấm áp phả vào lòng bàn tay, Trình Đình Nghị giật mình như bị bỏng, vội vàng rụt tay lại. Sau đó anh khẽ rũ mắt, tai hơi động đậy, vẻ mặt nghiêm túc lắng nghe.

Toàn bộ đầu óc anh chỉ nghĩ đến việc Lâm Phong sẽ đáp lại lời tỏ tình của mình, nhưng lại không ngờ đến câu Lâm Phong nói ngay sau đó: “Cậu rời khỏi người tôi đã, được không?”

Trình Đình Nghị sững sờ, theo bản năng ngẩng đầu lên, ánh mắt hiện rõ vẻ không thể tin được.

Khoan đã, anh vừa tỏ tình cơ mà!

Vì sao Lâm Phong không đáp lại lời tỏ tình nào hết vậy?

Lâm Phong thấy sắc mặt Trình Đình Nghị thay đổi liên tục, nhận thấy có biến, vội vàng mở lời cứu vãn “Tôi cũng yêu cậu.”

Hắn buột miệng thốt ra, không hề qua suy nghĩ.

Khi kịp phản ứng, Lâm Phong đã có chút bực mình ngầm, tình yêu là gì hắn cũng chẳng biết, buột miệng hứa hẹn an ủi người khác như thế thì quá tùy tiện rồi.

Mà Trình Đình Nghị không biết những suy tính vòng vo đó của Lâm Phong, chỉ cảm thấy câu nói này nghe vô cùng dễ chịu, có thể sánh với tiếng báo tiền về tài khoản.

“Lâm Phong, anh thật tốt.”

Trình Đình Nghị không còn d.ụ.c vọng gì khác, trong mắt chỉ có Lâm Phong, cúi người xuống, nhẹ nhàng hôn lên Lâm Phong.

Một nụ hôn đơn thuần.

Chỉ có môi chạm môi.

Mà tim Lâm Phong, lại một lần nữa đập mạnh mẽ, như thể sắp sửa thoát khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c vậy.

Hắn cảm thấy, hình như mình bị bệnh tim rồi.

Từng nhịp đập, từng chút một, tác động đến mọi cảm xúc của hắn.

Nụ hôn này kéo dài khoảng nửa phút, Trình Đình Nghị trán tựa vào trán Lâm Phong, thốt ra lời nói nhỏ nhẹ “Lâm Phong, anh thật sự rất tốt.”

Đầu óc Lâm Phong một mảng hồ nhão, tất cả những trải nghiệm hắn từng có trong đời đều không dữ dội bằng lần này. Không có sự bất ngờ đến choáng váng như lần trước bị hôn lén, nụ hôn này đến bất ngờ nhưng lại có thể ẩn ẩn cảm nhận được.

Tất cả những kinh nghiệm (không đáng kể) mà hắn có, vào giờ phút này đều tan tác.

Bị một nụ hôn nhẹ tênh như vậy.

Đánh cho không kịp trở tay.

“Mắt nhìn người của mình quả không tồi.”

Trình Đình Nghị cảm thán.

Hơi chút tự hào nho nhỏ, không nhiều lắm, vừa vặn Lâm Phong đều nhìn thấy hết.

Sự mơ màng trong mắt tan đi, Lâm Phong vỗ nhẹ Trình Đình Nghị một cái. Trình Đình Nghị trong lòng hiểu rõ, biết chuyện gì quá cũng không tốt, nên dừng lại vừa phải. Ngay sau đó, anh chống người đứng dậy.

Trình Đình Nghị rời đi, mùi hương sữa tắm cùng loại với hắn cũng tan dần. Đầu óc Lâm Phong có thể tỉnh táo lại, khi Trình Đình Nghị rời đi, hắn cũng chống người ngồi dậy.

“Anh chắc sẽ không ngăn cản em đâu nhỉ?”

Trình Đình Nghị giơ điện thoại lắc nhẹ hai cái, ý bảo anh chuẩn bị gọi điện thoại.

Lâm Phong suy nghĩ rối bời, chỉ khẽ "Ừ" một tiếng.

Trình Đình Nghị hiểu ý, ngay sau đó mở điện thoại, bấm số gọi đi.

Chuông điện thoại reo lên, chưa đầy nửa phút, điện thoại đã được bắt máy.

“Alo? Có chuyện gì thế?”

Chu Phong đang vội dẫn người ra khỏi phòng tập, sau khi bắt máy thì vừa đi vừa hướng tới phía trước.

“Anh Chu, em muốn rút khỏi giới giải trí.”

Bộc bạch thẳng thắn, nhưng Chu Phong lại không hề bất ngờ chút nào, tính cách ban đầu của Trình Đình Nghị vốn không hợp với "vũng bùn lớn" đầy rẫy phức tạp này, việc rút lui cũng nằm trong dự liệu, chỉ là...

"Hợp đồng của cậu vẫn chưa hết hạn, còn một năm một tháng nữa, cậu chắc chắn muốn rút lui ngay bây giờ sao?"

Biết Trình Đình Nghị bị mất trí nhớ, Chu Phong đơn giản kể ra tất cả những trách nhiệm cần phải gánh chịu "Vi phạm hợp đồng với công ty, cậu cần bồi thường 50 triệu tệ, còn chương trình phát sóng trực tiếp cậu đã ký, vì lý do sức khỏe của cậu, vốn dĩ đã thương lượng với bên tổ chương trình dời lịch quay bù vào kỳ sau. Nếu cậu muốn hủy hợp đồng, tiền phạt sẽ là 5 triệu tệ, cậu có chắc chắn không?"

Chu Phong nói xong, đầu dây bên kia điện thoại hoàn toàn im lặng.

Trình Đình Nghị nắm điện thoại, đối diện với Lâm Phong.

Toàn bộ trái tim anh đều run rẩy, số tiền bồi thường này bán anh đi cũng chẳng đáng từng ấy tiền.

Lâm Phong thở phào nhẹ nhõm, tiền thôi mà "Tôi có thể giúp cậu chi trả."

Trái tim Trình Đình Nghị rỉ m.á.u trong hạnh phúc.

Không cần nghĩ ngợi, Trình Đình Nghị lập tức phủ quyết.

Tiền của Lâm Phong cũng là tiền, không thể cầm tiền đi phung phí, hơn một năm thôi mà, anh làm được.

Quay chương trình à.

Anh cũng có thể.

Tiền, tiết kiệm được thì cứ tiết kiệm!

Trình Đình Nghị lắc đầu, mở lời nói với Chu Phong "Vậy trước mắt không hủy hợp đồng, nhưng, em hỏi trước một chút, hơn một năm này em có phải chỉ còn mỗi chương trình phát sóng trực tiếp này thôi không?"

Chu Phong không trả lời trực tiếp, nếu Trình Đình Nghị không nổi tiếng thì quả thật là vậy. Nhưng, theo đợt thao tác của Trợ lý Lý kia, Trình Đình Nghị hẳn là rất nhanh sẽ trở nên nổi tiếng.

Lưu lượng vừa tới, công ty làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn một cái cây rụng tiền như vậy cơ chứ?

Hơn nữa, cơ hội Lâm tiên sinh ra tay cũng chẳng phải là một trăm phần trăm. Trình Đình Nghị là đồ ngốc, không biết tận dụng nguồn lực trong tay, khó mà chắc chắn rằng trước khi hết hợp đồng vào năm sau, Lâm tiên sinh sẽ không cảm thấy chán.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.