Sau Khi Mất Trí Nhớ Ta Cùng Long Thần Có Ba Nhãi Con - Chương 10
Cập nhật lúc: 25/06/2026 06:01
Phiên Ngoại
Sau khi ngao du khắp Trung Châu, cả nhà năm người lại trở về đỉnh núi nơi Dung Chuẩn từng cư ngụ tại Vạn Thịnh Tiên Môn. Nguyên cớ là vị Long Thần nào đó muốn biết tường tận quãng thời gian y đã sống tại đây qua nhiều năm tháng như thế nào.
Long Sâm vốn hiếu kỳ, trong lúc dạo chơi đã phát hiện ra một chiếc rương bị y giấu rất kỹ. Rương phủ đầy bụi bặm, chẳng biết đã bị lãng quên từ bao năm.
“Oa, mẫu thân, sao lại có nhiều đồ vàng óng thế này!” Long Sâm reo lên đầy thích thú: “Mẫu thân thuở nhỏ cũng yêu thích đồ màu vàng kim sao? Chúng con với người thật là có duyên phận quá đi!”
Dung Chuẩn không tài nào nhớ nổi mình đã cất giữ những vật này từ khi nào. Y tùy tiện cầm lấy một miếng ngọc giản có khắc chữ vàng, khi rót thần thức vào để tra xét, ngọc giản bỗng chốc phát ra ánh hào quang rực rỡ. Dung Chuẩn thân hình lảo đảo, Long Huyên vội vàng đỡ lấy, định dập nát ngọc giản vì lo ngại, nào ngờ chính thức hải của hắn cũng bị luồng sáng ấy đ.á.n.h động.
Ký ức bị phong ấn sâu trong tâm trí cả hai, dần dần thức tỉnh.
Cách đây mấy ngàn năm.
Dung Chuẩn khi ấy mới bái nhập Vạn Thịnh Tiên Môn, mỗi ngày đều thích đến hồ sâu phía sau núi để rèn thể. Nơi ấy hẻo lánh, chẳng mấy ai lui tới, vô cùng thanh tịnh, là chốn lý tưởng để y đọc sách mượn từ Tàng Thư Các. Thiếu niên mười sáu tuổi y phục xanh trắng, mái tóc đen cột bằng dải lụa xanh, mỗi khi gió thổi qua lại lộ ra đôi mắt sáng tựa tinh tú.
Dung Chuẩn đâu hề hay biết, cạnh hồ sâu ấy luôn có một con rồng nhỏ – Long Huyên – ngày ngày dõi theo y. Long Huyên từ lúc sinh ra đã bị nhốt trong hồ, Dung Chuẩn là người đầu tiên hắn nhìn thấy, nên trong lòng không khỏi nảy sinh tò mò.
Vào một ngày hè oi ả, Dung Chuẩn cởi y phục xuống hồ tắm rửa, nào ngờ vừa lên bờ liền chạm mặt thiếu niên kim y đang đứng đó. Long Huyên đầu đội hai chiếc sừng rồng ảm đạm, đôi đồng t.ử dựng đứng ánh lên vẻ ngượng ngùng: “Này, sau núi là nơi có người, đừng có tùy tiện cởi đồ như thế.”
“Đồ rình rập!” Dung Chuẩn đỏ mặt quát lên, nhanh ch.óng khoác y phục rồi cùng Long Huyên động thủ. Một bên là thiên kiêu Trúc Cơ, một bên là con rồng tuy chưa tu luyện nhưng sức vóc lại vô cùng dẻo dai, cả hai bất phân thắng bại. Cuối cùng, Long Huyên đành xin lỗi: “Được rồi, ta không cố ý, xin lỗi ngươi.”
Dung Chuẩn không muốn dây dưa, cầm lấy sách rồi quay lưng rời đi. Long Huyên hối hận vô cùng, thầm trách mình nóng vội. Thế nhưng ngày hôm sau, Dung Chuẩn vẫn tới.
“Tại sao ngươi còn tới đây?” Long Huyên hỏi.
Dung Chuẩn bình thản đáp: “Nơi này thanh tịnh, thích hợp tĩnh tâm tu luyện. Trước khi có động phủ riêng, ta vẫn sẽ tới đây.”
Long Huyên mừng rơn, từ đó cả hai dần trở thành bằng hữu. Long Huyên bị tông môn giam cầm để làm nguồn năng lượng cho hộ tông đại trận, không được dạy dỗ, không được tiếp xúc thế gian. Dung Chuẩn biết chuyện, mỗi ngày đều tới dạy hắn chữ nghĩa, đọc sách tu luyện cho hắn nghe.
Có lần, Long Huyên tặng y một vòng hoa kết từ cỏ dại: “Ta không ra ngoài được, chỉ có thể lấy thứ này tặng ngươi, chớ có chê cười.”
Dung Chuẩn trân trọng cất vòng hoa vào nhẫn trữ vật. Những ngày tháng đó, họ cùng nướng thịt, ngắm sao, chia sẻ với nhau mọi chuyện. Có đêm, Dung Chuẩn ngủ gục trên vai hắn, Long Huyên liền len lén đặt lên môi y một nụ hôn – ngọt tựa dư vị của món ăn đêm hôm ấy.
Ba năm trôi qua, nhờ Dung Chuẩn dẫn dắt, Long Huyên đã học được cách hóa hình, thoát khỏi sự giam cầm của sau núi. Nhưng hạnh phúc chẳng tày gang, trong một lần xuống núi hành đạo, Dung Chuẩn bị ma đạo truy sát. Để bảo vệ y, Long Huyên đã dùng bản thể đỡ lấy đòn chí mạng.
Dung Chuẩn dốc toàn lực diệt trừ ma đạo, rồi ôm lấy thân xác thoi thóp của Long Huyên cầu xin sư tôn cứu mạng. Sư tôn của y – người từng vì tình mà hóa bạc đầu – đã ra điều kiện: “Ta cứu hắn, nhưng sẽ phong ấn ký ức của ngươi. Ngươi phải tu luyện Thái Thượng Vong Tình, sau khi phi thăng Tiên giới phải thay ta tìm kẻ phụ lòng người kia mà trừ khử.”
Dung Chuẩn vì cứu người mình yêu, đã đau đớn đồng ý. Ký ức bị phong ấn, Long Huyên bị ném tới Hoang Châu, chờ đợi hàng trăm năm trong trống rỗng, cho đến ngày gặp lại y trong hình hài một vị Tiên Tôn lão giả.
Trở về thực tại, Dung Chuẩn và Long Huyên ôm c.h.ặ.t lấy nhau, ánh mắt tràn đầy sự thấu hiểu. Hai đứa con nhỏ thấy cha mẹ ôm nhau cũng ùa vào tranh chỗ. Dung Chuẩn bất đắc dĩ bế tiểu nhi t.ử, còn Long Huyên thì bế Long Sâm.
Dung Chuẩn vuốt ve miếng ngọc giản: “Sư tôn vẫn còn chút mềm lòng, để lại đường lui cho chúng ta khôi phục ký ức. Tiếc là người đã thân t.ử đạo tiêu… Nếu biết chúng ta sau ngàn năm vẫn ở bên nhau, hẳn người sẽ vui lòng.”
Long Huyên hừ lạnh một tiếng, rồi hôn nhẹ lên môi y: “Sợ là lão nhân gia biết ta và ngươi có tới ba đứa con, chắc sẽ kinh hãi đến mất ngủ mất thôi.”
Dung Chuẩn mỉm cười, nhìn người thương rồi khẽ thì thầm: “Sau này phi thăng Tiên giới, chúng ta sẽ cùng giúp sư tôn tìm lại người xưa. Còn giờ đây, cảm ơn người vì đã không bỏ lỡ ta ở Hoang Châu năm ấy.”
Đúng vậy, thật may mắn, chúng ta đã không lỡ mất nhau.
