Sau Khi Mất Trí Nhớ Ta Cùng Long Thần Có Ba Nhãi Con - Chương 4
Cập nhật lúc: 25/06/2026 06:01
Ngày Dung Chuẩn lâm bồn, đêm trước đó y vẫn còn cùng Long Huyên song tu, sau đó mệt nhoài mà chìm vào giấc ngủ. Long Huyên vì không nỡ để phu nhân đang m.a.n.g t.h.a.i phải nằm chật chội, hắn liền hóa thành hình rồng, thân hình to lớn vờn quanh Dung Chuẩn, chỉ cần y có một chút dị động là hắn sẽ lập tức tỉnh giấc.
Dẫu người tu tiên vốn chẳng cần ngủ, nhưng thấy y thích nghỉ ngơi, hắn với tư cách là phu quân tất nhiên muốn bầu bạn cùng y.
“Long Huyên… ta đau bụng.”
Những giọt mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán Dung Chuẩn. Y cố sức nắm c.h.ặ.t chăn gối dưới thân, không kìm được tiếng rên khẽ vì cơn đau ập đến. Long Huyên chỉ liếc mắt liền hiểu y sắp sinh. Hắn nhanh như chớp triệu hồi từ không gian trữ vật ra một chiếc vỏ sò lớn bằng bàn tay: “Phu nhân, há miệng ra.”
Dung Chuẩn dù chẳng hiểu sao, nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời. Chiếc vỏ sò trông có vẻ bình thường ấy vừa đặt tới gần miệng y liền tỏa ra ánh kim quang rực rỡ. Y chỉ cảm thấy vật nhỏ trong bụng dường như đang co rút lại, sau đó hóa thành một luồng sáng nhỏ cỡ quả trứng cút bị vỏ sò hút mất, bụng y liền tức khắc xẹp xuống.
Cơn đau chỉ kéo dài vỏn vẹn vài giây. Sau khi hắn đút y uống một viên linh d.ư.ợ.c, phần bụng vốn căng đầy nay đã trở lại bình phẳng như thuở chưa mang thai. Chiếc vỏ sò sau khi hút luồng sáng thì nhanh ch.óng to dần, cho đến khi đủ chứa hài t.ử mới dừng lại, rồi từ từ hé mở.
Bên trong, một viên trứng rồng tròn xoe, ánh vàng rực rỡ đang nằm lặng lẽ.
Dung Chuẩn cẩn thận chạm vào trứng rồng, tiểu gia hỏa bên trong cũng hưng phấn gõ gõ vào vỏ, đáp lại y.
“Còn bao lâu nữa mới nở? Là nam hài hay nữ hài?” Dung Chuẩn ánh mắt dịu dàng.
Long Huyên đáp: “Là giống đực. Chờ nó hấp thụ hết năng lượng trong vỏ sò là có thể phá xác ra đời.”
“À… vậy ta ở đây…” Dung Chuẩn chưa kịp nói hết câu đã bị hắn bế bổng lên. Y theo bản năng vòng tay ôm cổ hắn, đầu tựa vào l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc: “Ngươi định làm gì?”
Hắn hôn nhẹ lên môi y, thấy đôi mắt đen láy của y vẫn còn vương nét dịu dàng, lại không kìm lòng được mà hôn lên đuôi mắt y: “Sinh hạ trứng rồng hao tổn nguyên khí rất nhiều, cảnh giới của y sẽ tạm thời ngã xuống. Hắn mang y tới Thanh Trì hoa sen tĩnh dưỡng vài ngày, vừa để hồi phục, vừa bổ sung lại lượng linh lực đã bị trứng rồng hấp thụ. Hắn đoán không sai đâu, sau lần này tu vi của y sẽ tăng tiến vượt bậc.”
Nghe vậy, Dung Chuẩn gật đầu. Khụ khụ, tất nhiên là tới nơi thích hợp để “đại chiến” như Thanh Trì hoa sen, hắn làm sao có thể bỏ qua cơ hội này? Thế nên, khi hai người quay trở lại cũng đã hơn một tháng trôi qua.
Trải qua một tháng, vỏ trứng vàng rực càng thêm ch.ói mắt. Khi hai người tới nơi, trên đỉnh vỏ trứng đã xuất hiện một vết rạn nhỏ. Dung Chuẩn ngồi xổm xuống, nín thở dõi theo.
Bỗng nhiên, một cái đầu nhỏ với mái tóc đen nhánh, điểm xuyết hai chiếc sừng rồng tròn trịa chưa kịp trưởng thành vươn ra. Tiểu gia hỏa dùng hết sức bình sinh, hì hục gõ vỡ lớp vỏ chắn tầm mắt, chậm rãi lộ ra khuôn mặt nhỏ phấn điêu ngọc trác. Cuối cùng, "cạch" một tiếng, nó bò ra ngoài.
Xét về bề ngoài, tiểu gia hỏa trông như đứa trẻ nhân loại bốn năm tháng tuổi. Dung Chuẩn thở phào nhẹ nhõm. Khi du ngoạn ở Hoang Châu, y từng thấy trẻ con mới sinh, nhỏ xíu, yếu ớt lại còn hay khóc thét đến đinh tai nhức óc, y thực sự chẳng biết phải ứng phó ra sao.
Tiểu gia hỏa tò mò đ.á.n.h giá Dung Chuẩn – người đang ngồi gần mình nhất. Y mặc y phục lụa kim, mái tóc đen tựa thác đổ, mặt mày thanh tú, dẫu trên má có vết sẹo nhưng vẫn không che giấu được vẻ mỹ nhân. Ấu tể Long tộc từ nhỏ thẩm mỹ đã rất cao, trừ Long Huyên là kẻ dị biệt, còn lại đa số đều rất chuộng cái đẹp.
Đôi mắt tiểu gia hỏa sáng rực, nũng nịu nói: “Mẫu thân ~”
Dung Chuẩn định vươn tay ra thì khựng lại, khó khăn nói: “Dẫu ta mất trí nhớ, nhưng nếu nhớ không lầm thì nó không nên gọi ta là nương.”
“Chỉ là xưng hô thôi, phu nhân không cần để tâm.”
Thấy y không đáp, tiểu gia hỏa chân tay lóng ngóng bò tới trước mặt Dung Chuẩn, cái đuôi rồng vàng phía sau quẫy quẩy: “Mẫu thân, ôm một cái ~”
Một cục bông thơm mùi sữa rơi vào lòng Dung Chuẩn. Tiểu gia hỏa cười "khanh khách", chợt nhớ ra điều gì, hai bàn tay nhỏ xíu bụ bẫm bám lấy má y, cái miệng nhỏ há ra nhắm ngay vết sẹo trên mặt y mà gặm, nước miếng chảy ròng ròng.
Dung Chuẩn: “…” Nó đói sao?
Long Huyên cũng lần đầu tiếp xúc với trẻ nhỏ, suy đoán: “Có lẽ nó muốn giúp phu nhân trị sẹo?”
Suốt một tháng qua, hắn không ngừng dùng thiên tài địa bảo để chữa trị cho y, nhưng vết sẹo chẳng hề suy chuyển. Vậy mà giờ đây, theo tu vi của y tăng tiến, vết sẹo đã mờ đi được một nửa. Sự thật chứng minh hắn đoán đúng. Tiểu gia hỏa thấy y không hề khôi phục dung mạo sau khi được "làm sạch" bằng nước miếng, nó thở dài đầy vẻ ông cụ non: “Ai da.”
Lòng Dung Chuẩn lay động, đứa trẻ nhỏ xíu đã biết quan tâm y, y không khỏi cong môi cười.
Long Huyên dùng khăn lụa mềm mại lau đi nước miếng trên mặt y, bàn tay to nâng nách tiểu gia hỏa lên, cân thử thấy cũng nặng tay: “Mới một tháng mà đã hấp thụ hết năng lượng, xem ra là một tiểu t.ử tiền đồ vô lượng.”
Tiểu gia hỏa nghiêng đầu ngắm nhìn nam t.ử cao lớn ánh vàng lấp lánh trước mắt, di truyền thẩm mỹ Long tộc khiến nó ngọt ngào gọi: “Cha ~” rồi thuận tay kéo kéo chiếc mũ quan mạ vàng của hắn, há miệng "a ô" một tiếng c.ắ.n lấy.
Long Huyên liếc nhìn con trai, tiện tay nhặt một mảnh vỏ trứng đưa tới trước mặt nó: “Đói thì ăn cái này đi, thứ này tốt cho thân thể ngươi.”
Dung Chuẩn cũng tò mò cầm một mảnh lên xem thử, ai ngờ vừa chạm vào, tay y liền bị cạnh vỏ trứng sắc nhọn làm cho trầy xước, chảy m.á.u…
“??? Ngươi chắc là nó ăn được hả?”
Tiểu gia hỏa nhe răng cười, khoe ra tám chiếc răng sữa trắng muốt, rồi ôm lấy mảnh vỏ trứng còn to hơn cả mình mà "hự hự" gặm.
Trong khi đó, Long Huyên nhìn thấy vết thương trên tay y thì đau lòng khôn xiết. Hắn cầm lấy ngón tay y, ngậm vào miệng, dùng lưỡi nhẹ nhàng l.i.ế.m qua. Khi ngón tay rút ra, vết thương nhỏ xíu ấy đã được chữa lành bởi nước miếng của Kim Long.
Hắn ngước mắt nhìn y mỉm cười đầy ẩn ý.
Dung Chuẩn: “…”
