Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Nhận Nhầm Thủ Trưởng Thành Chồng - Chương 1408

Cập nhật lúc: 03/05/2026 22:48

Cảnh Cáo

“Đúng vậy, ba con mới không phải là ma!” Lục Tư An chu môi không vui nói. Cô bé nhớ người dì này cũng nhớ Lưu Thịnh Duệ, cô bé ghét hai người này, “Các người không được nói xấu ba con, tay ba con còn ấm lắm đấy!”

“Ôi chao, An An đáng yêu quá, còn biết tay người sống là ấm nữa chứ! Hahaha…”

“Đứa bé này chắc là vui lắm, xem nó nắm c.h.ặ.t t.a.y ba thế kia kìa!”

“Đúng là một đứa trẻ thông minh!”

Mọi người đều khen Lục Tư An, cô bé rất đắc ý, ngẩng cao đầu nhìn ba, vẻ mặt như muốn nói con giỏi không.

“Thông minh lanh lợi.” Lục Chính Quân khen ngợi, nhẹ nhàng véo mũi con gái, ánh mắt và giọng điệu đều vô cùng cưng chiều.

“Sao có thể? Sao có thể…” Mạc Du Du lắc đầu, dường như thật sự rất khó chấp nhận sự thật này.

Tuy nhiên không ai quan tâm cô ta có chấp nhận hay không, cô ta cũng chẳng làm được gì.

“Người đang ở trước mặt cô, tin hay không tùy cô, nhưng —” Tô Nguyệt Nha lạnh mặt đưa ra lời cảnh cáo, “Cô cũng là vợ quân nhân, nên biết hậu quả của việc tùy tiện vu khống quân nhân tại ngũ là gì chứ?”

“Mạc Du Du, mời cô cẩn trọng lời nói và hành động, tự lo cho mình đi!”

Tô Nguyệt Nha trước nay tính tình tốt, các thím trong khu gia thuộc này đều biết, nhưng bây giờ lại nói ra lời cảnh cáo, mọi người hoàn toàn có thể hiểu được.

Chuyện này nếu rơi vào người họ, họ cũng tức giận.

Chồng vất vả lắm mới kết thúc nhiệm vụ trở về lại bị coi là người c.h.ế.t, ai mà vui cho nổi?

“Vợ ơi, đừng chấp nhặt với cô ta, đừng giận nữa.” Lục Chính Quân nói, an ủi Tô Nguyệt Nha. Anh không hề để tâm Mạc Du Du nghĩ gì, c.h.ế.t hay không người khác không thể quyết định thay anh.

Vì chuyện này mà tức giận chính là không biết quý trọng cơ thể mình.

Mạc Du Du nhìn Lục Chính Quân, cô ta dần nhận ra anh ta hình như thật sự chưa c.h.ế.t. Dáng vẻ anh ta bảo vệ Tô Nguyệt Nha y hệt như trước đây, vẫn khiến cô ta nhìn là thấy ghét!

Nhưng dựa vào cái gì chứ?

Trong lòng cô ta rất không vui, rất không hài lòng. Dựa vào cái gì mà vận may của Tô Nguyệt Nha lại tốt như vậy?

Đã làm góa phụ mấy năm rồi, chồng c.h.ế.t, t.h.i t.h.ể cũng đã lạnh ngắt rồi, sao đột nhiên nói về là về, còn biến thành đi thực hiện nhiệm vụ? Chuyện tốt như vậy sao lại để Tô Nguyệt Nha gặp phải?

Cô ta đ.á.n.h giá Lục Chính Quân, vẫn như trước đây, cao ráo chân dài, khuôn mặt đó —

Mặt quả thực có chút sưng đỏ nhưng trông không có gì đáng ngại. Cộng thêm y thuật của Tô Nguyệt Nha quả thực có tài, không nói đâu xa, chữa trị vết sưng đỏ trên mặt chắc chắn không thành vấn đề. Dù sao lúc trước Lục Chính Quân bị hủy dung nghiêm trọng như vậy Tô Nguyệt Nha còn có thể chữa khỏi cho anh, vết thương nhỏ này càng không đáng kể.

Vậy nên Tô Nguyệt Nha rất nhanh sẽ có một Lục Chính Quân hoàn hảo như ban đầu?

Trước đây tưởng Lục Chính Quân không thể sinh con, kết quả bây giờ hai người đã có con, còn là sinh đôi long phụng!

Mạc Du Du càng nghĩ càng thấy tức giận. Cuộc sống của Tô Nguyệt Nha này cũng quá tốt rồi, đâu đâu cũng thuận lợi không ngờ như có thần trợ giúp.

Tô Nguyệt Nha thấy Mạc Du Du ở đó đảo mắt lia lịa liền biết cô ta không có ý tốt, không chừng trong lòng đang mắng mình thế nào!

Tuy nhiên Lục Chính Quân đã trở về, cô tâm trạng tốt, không muốn so đo với Mạc Du Du.

“Chồng ơi, chúng ta đi thôi.” Tô Nguyệt Nha nói.

Lục Chính Quân gật đầu, cũng không muốn ở cùng với thứ xui xẻo.

Lục Tư Viễn và Lục Tư An càng sớm đã muốn chạy rồi. Hai đứa rất ghét cặp mẹ con này, lần nào gặp cũng chẳng có chuyện gì tốt.

Nhưng Lưu Thịnh Duệ không chịu!

Tay cậu bé vẫn bị mẹ nắm, Mạc Du Du đang lơ đãng nên tay nắm rất c.h.ặ.t, cậu bé không thể giằng ra ngay được, chỉ có thể lao người về phía trước, tay kia vung loạn trong không khí.

“An An!” Lưu Thịnh Duệ gọi.

Cậu bé đã lâu không gặp Lục Tư An nên rất nhớ cô bé. Chơi cùng Lục Tư An luôn là mong ước của cậu, mỗi lần nhìn thấy đều chủ động đến gần.

“An An! An An! Cùng chơi đi!” Lưu Thịnh Duệ gọi, vẻ mặt vui mừng.

Rõ ràng Lưu Thịnh Duệ không thể xông qua được nhưng Lục Tư An vẫn giật mình, vội vàng trốn sau lưng ba, lo lắng gọi:

“Ba ơi, mau bế con đi, mau bế con đi, con không muốn chơi với cậu ta!” Lục Tư An mặt mày đều viết rõ sự kháng cự và ghét bỏ, “Nhanh lên, tuyệt đối đừng để hắn qua đây!”

Lưu Thịnh Duệ trong lòng Lục Tư An có thể xếp hạng nhất trong danh sách những người cô bé ghét nhất.

Lục Chính Quân không hiểu tại sao con gái lại kháng cự như vậy, nhưng anh nghe lời, con gái nói đi là đi, anh lập tức bế con lên sải bước rời đi.

Tô Nguyệt Nha cũng bế Lục Tư Viễn lên, cả nhà bốn người nhanh ch.óng rời đi.

Trơ mắt nhìn Lục Tư An mình thích bỏ đi, Lưu Thịnh Duệ lo lắng không thôi.

“An An! An An!”

Cậu bé vẫn còn vẫy tay gọi người, chỉ tiếc là người ta không hề đáp lại, dáng vẻ né tránh cậu như né tránh một ôn thần.

Mạc Du Du hoàn hồn, nhận ra gia đình bốn người này đối xử với con trai mình như thế nào — đương nhiên đây cũng không phải lần đầu tiên. Lưu Thịnh Duệ đã nhiều lần bày tỏ sự yêu thích với Lục Tư An nhưng con bé c.h.ế.t tiệt đó lần nào cũng có thái độ c.h.ế.t tiệt này, trong lòng cô ta đã tích tụ oán hận từ lâu.

“Làm cao cái gì chứ!” Mạc Du Du tức điên.

Cô ta vốn đã không ưa Tô Nguyệt Nha, kéo theo cũng ghét hai đứa con cô ta sinh ra. Thực ra không hề muốn tiếp xúc với họ nhưng trớ trêu thay con trai mình lại say mê con hồ ly tinh nhỏ đó, dù qua bao lâu mỗi lần gặp đều muốn chơi cùng.

Cô ta có thể không tức giận sao? Vừa tức thái độ của Tô Nguyệt Nha, vừa tức sự không có chí khí của con trai mình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.