Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Nhận Nhầm Thủ Trưởng Thành Chồng - Chương 636
Cập nhật lúc: 01/05/2026 20:44
Lưu Đức Khải nói nước bọt bay tứ tung, anh ta nghĩ thế nào cũng không ngờ người đầu tiên biến thành trò cười lại là chính anh ta!
Uổng công anh ta còn ở trước mặt Mạc Du Du nghĩa chính từ nghiêm nói nhiều như vậy, có khác gì thằng hề không?
Tô Nguyệt Nha: “…”
Được, xem ra là đã làm bài tập rồi, vừa đến thư viện tìm sách xác nhận lại ở bệnh viện tìm bao nhiêu bác sĩ như vậy để tư vấn.
Nhưng vấn đề là Siêu Nam ở trong nước vốn dĩ đã không phổ biến, Lưu Đức Khải bọn họ với tư cách là người không chuyên môn muốn đưa ra quyết định chính xác trong chuyện này quả thực là khó càng thêm khó.
Hơn nữa trước mặt Từ Lục Tân và Mục Nam Bách, Tô Nguyệt Nha quả thực cũng không thể thừa nhận cô từng nói chuyện Siêu Nam.
Căn bản của việc không thể thừa nhận không phải là Tô Nguyệt Nha hối hận vì đã nói cho Lưu Đức Khải, mà là cô không thể để lộ con đường chẩn đoán của mình.
Cỗ máy móc tinh vi trong Không gian đó mới là căn bản không thể phơi bày.
“Tôi thật sự nghe không hiểu hai người đang nói gì,” Tiếp đó Tô Nguyệt Nha chuyển hướng sang Từ Lục Tân và Mục Nam Bách, giải thích nói, “Thật sự ngại quá nha, tôi và hai người họ có chút ân oán cá nhân cho nên dẫn đến cảm xúc của bọn họ có chút kích động, ảnh hưởng đến hai người nghỉ ngơi rồi.”
“Không sao, tôi biết tình huống này!” Từ Lục Tân gật đầu nói.
Trước đây Lưu Đức Khải đến tìm Tô Nguyệt Nha mua Cường Thân Kiện Thể Hoàn bị Mạc Du Du hiểu lầm, đặc biệt chạy đến Y Liệu Bộ làm ầm ĩ một trận lần đó Từ Lục Tân cũng có mặt, cho nên anh ta rất rõ cái gọi là “ân oán cá nhân” của Tô Nguyệt Nha là gì.
“Hai người này kẻ đến không thiện, Tô bác sĩ, một mình cô có thể xử lý được không?” Từ Lục Tân hỏi.
“Đúng vậy, chúng ta đều là người của Y Liệu Bộ, cô nếu có chuyện gì lên tiếng một cái là được rồi, tôi và lão Từ chắc chắn là đứng về phía cô.” Mục Nam Bách kiên định nói.
Mạc Du Du tức đến bật cười!
Nàng tin rằng Lưu Đức Khải dù có lừa nàng cũng không thể dùng cách nguyền rủa con cái để lừa gạt nàng, cho nên Tô Nguyệt Nha chắc chắn đã nói những lời như vậy.
Vậy mà bây giờ Tô Nguyệt Nha lại còn dám ở trước mặt đồng nghiệp của nàng ta giả vờ vô tội?
Ghê tởm!
“Tô Nguyệt Nha, ta thật sự đã đ.á.n.h giá thấp độ dày da mặt và kỹ năng diễn xuất của ngươi, sao ngươi có thể mặt dày nói ra những lời như vậy?” Mạc Du Du càng thêm bực bội, nàng kéo Lưu Đức Khải một cái, “Anh nói gì đi chứ, có phải lúc đầu nàng ta nói con của chúng ta có vấn đề không?”
Lưu Đức Khải nhìn Tô Nguyệt Nha, tâm trạng phức tạp.
Hắn sao lại không hỏi?
Nhưng chuyện này lại thật sự không dễ nói, dù sao lúc đó là Tô Nguyệt Nha lén nói cho hắn biết, hắn không thể đưa ra bất kỳ bằng chứng nào.
Tô Nguyệt Nha không thừa nhận, tất cả chuyện này sẽ biến thành một trò cười, một màn kịch hề!
Tô Nguyệt Nha lại không thèm nhìn hai người đang tức giận nhảy dựng lên, vẫn bình tĩnh trao đổi với Từ Lục Tân và Mục Nam Bách.
“Không sao đâu, bọn họ cũng không làm gì được tôi, tôi đưa họ ra ngoài nói chuyện từ từ trước, không làm phiền hai người nghỉ ngơi.” Nói rồi Tô Nguyệt Nha ra hiệu cho Lưu Đức Khải đi ra ngoài cùng mình.
“Không phải ngươi chột dạ đấy chứ?” Mạc Du Du lại không chịu, “Tô Nguyệt Nha, có lời gì sao không thể nói trước mặt đồng nghiệp của ngươi?”
Mạc Du Du quả quyết hành động này của Tô Nguyệt Nha là vì chột dạ, cho nên nàng càng muốn nói trước mặt Từ Lục Tân và Mục Nam Bách để hai vợ chồng họ không bị Tô Nguyệt Nha đùa giỡn nữa.
“Vừa hay hai người cũng là bác sĩ vậy thì để hai người phân xử, khái niệm Siêu Nam này các người——”
Tô Nguyệt Nha: “…”
Hành động này của Mạc Du Du nằm trong dự liệu của nàng cho nên nàng không hề bất ngờ, cũng đã nghĩ sẵn đối sách từ trước, đây cũng là lý do tại sao vừa rồi nàng lại nói hai người này có ân oán cá nhân với nàng.
“Mạc Du Du!” Tô Nguyệt Nha cao giọng ngắt lời Mạc Du Du, nhìn nàng ta, ánh mắt và giọng điệu đầy ẩn ý, “Được, nếu ngươi muốn nói trước mặt đồng nghiệp của ta vậy cũng được, hôm nay chúng ta sẽ nói cho rõ ràng.”
Nói rồi Tô Nguyệt Nha thậm chí còn kéo một chiếc ghế ra ngồi xuống, dáng vẻ thong dong.
“Trước khi nói những chuyện này, hay là chúng ta nói về ân oán cá nhân giữa chúng ta trước đi, như vậy cũng để đồng nghiệp của ta phán xét xem rốt cuộc lời của các ngươi đáng tin hơn hay lời của ta đáng tin hơn.”
“Nói từ đâu đây nhỉ? Hay là bắt đầu từ trước khi chồng ngươi nhập ngũ đi, ngươi thấy thế nào?” Tô Nguyệt Nha cười tủm tỉm.
Đánh rắn phải đ.á.n.h vào bảy tấc.
Nếu Mạc Du Du muốn nói trước mặt mọi người vậy Tô Nguyệt Nha sẵn lòng chiều ý nàng ta, chỉ là xem Mạc Du Du có dám hay không thôi.
Quả nhiên sau khi nghe thấy lời của Tô Nguyệt Nha, hai vợ chồng Mạc Du Du lập tức biến sắc.
Nếu đem ân oán trước kia ra nói công khai, Tô Nguyệt Nha có thể sẽ rất mất mặt nhưng phần nhiều sẽ được đồng tình, còn Mạc Du Du và Lưu Đức Khải sẽ t.h.ả.m hơn nhiều. Thậm chí con đường làm quan của Lưu Đức Khải cũng sẽ bị ảnh hưởng.
“Được, chúng ta cũng là người nói lý lẽ, chuyện này rốt cuộc không liên quan đến đồng nghiệp của ngươi, chúng ta cũng không muốn làm phiền người khác, ra ngoài nói thì ra ngoài nói.” Mạc Du Du đổi giọng rất nhanh.
Lưu Đức Khải: “…”
Hắn vốn luôn kiên định tin tưởng Tô Nguyệt Nha vì công nhận y thuật của nàng.
Nhưng bây giờ Tô Nguyệt Nha lại làm ra chuyện này khiến trong lòng hắn cũng d.a.o động.
“Ta đã nói mà,” Tô Nguyệt Nha cười đứng dậy, đẩy ghế về chỗ cũ, “Cần gì phải làm phiền đồng nghiệp của ta chứ? Mời——”
