Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Tỉnh Lại Trên Giường Kẻ Thù - 2

Cập nhật lúc: 14/07/2026 11:00

[Mấy góc chụp này tôi nhận ra rồi, là mấy anh "Nam Bồ Tát" nổi tiếng trên Douyin thôi, không phải nam chính đâu.]

Tôi ngẩn người.

Sao trong điện thoại cũ của Tạ Hành Xuyên lại có mấy thứ này?

Chẳng lẽ anh ấy...

Tôi chấn động.

Tôi không hiểu.

Nhưng tôi tôn trọng.

Tạ Hành Xuyên thản nhiên xóa sạch đống ảnh đó ngay trước mặt tôi. Sau đó, anh liếc nhìn bàn ăn sáng vẫn còn nguyên vẹn, thở dài một tiếng.

"Hôm nay tâm trạng không tốt sao? Nếu bữa sáng không hợp khẩu vị thì muốn ăn gì cứ nói, anh làm cho em."

Anh cởi áo khoác vest, thắt tạp dề bên ngoài chiếc sơ mi trắng.

Bình luận lại bắt đầu không yên:

【Cái gì vậy trời, hôm nay nữ chính về nước, nam chính đáng lẽ phải xử lý xong việc ở công ty sớm để đi đón cô ấy chứ.】

【Lại còn đi làm bữa sáng mới cho nữ phụ, thế này chẳng phải sẽ trễ giờ sao? Chẳng lẽ định để bảo bối nữ chính của chúng ta phải đợi ở sân bay à?】

【Không sao, sau này mỗi lần nam chính nhớ lại khoảnh khắc mình bỏ lỡ việc đi đón nữ chính, anh ta sẽ lại giận cá c.h.é.m thớt lên đầu nữ phụ một lần. Nữ phụ đây là đang tự đào hố chôn mình thôi, đừng ngăn cản cô ta.】

Tôi thấy mệt mỏi quá.

Sao cái gì cũng đổ lên đầu tôi được vậy?

Nhưng tôi không dám không nghe lời bình luận.

Từ nhỏ, trẻ con nhà người ta thường bị dọa bằng chuyện đại sói xám ăn thịt. Còn tôi, thứ dùng để dọa tôi luôn là những câu chuyện về các tiểu thư nhà giàu bị phá sản.

Tôi biết rõ, hạng người như Tạ Hành Xuyên, muốn bóp c.h.ế.t một kẻ không nơi nương tựa như tôi là chuyện dễ như trở bàn tay.

Tôi vội vàng bưng đĩa trứng trên bàn lên, ăn từ đĩa bên trái sang đĩa bên phải. Vừa nhai nhồm nhoàm vừa đáp lời:

"Em hông có thâm trạng hông tốt, vị giáo cũng tốt lắm (Em không có tâm trạng không tốt, vị giác cũng tốt lắm). Anh đi làm đi."

Tạ Hành Xuyên kinh ngạc nhìn tôi nuốt chửng miếng trứng xào cuối cùng, theo bản năng định đưa tay lên xoa bụng tôi.

Tôi lách người né tránh.

Cái né này không sao, nhưng vừa cử động một cái, không hiểu sao thắt lưng tôi lại đau mỏi kinh khủng. Tôi không nhịn được mà đưa tay chống hông.

Ánh mắt Tạ Hành Xuyên tối sầm lại.

"... Vẫn còn giận anh à? Được rồi, tối qua là anh hơi quá đáng, anh xin lỗi. Nhưng anh thật sự không hiểu nổi em, mấy thứ trên mạng đó có gì đẹp bằng anh không? Ngày nào cũng xem hăng say thế?"

Anh đang lầm bầm cái gì vậy?

Tối qua cái gì, trên mạng cái gì?

Tôi có nhớ gì đâu!

Thấy tôi im lặng, Tạ Hành Xuyên chẳng hiểu sao lại lộ vẻ hoảng hốt. Anh rút điện thoại ra, gửi tin nhắn thoại cho thư ký:

"Giúp tôi hủy bỏ toàn bộ lịch trình hôm nay. Tôi sẽ không ra ngoài."

Tôi: "!!"

Bình luận: 【!!!!】

Trong cái khó ló cái khôn, tôi bật dậy chộp lấy áo khoác và túi xách của anh, đẩy anh ra ngoài cửa.

"Không được! Anh phải đến công ty! Hôm nay em định ở nhà chuẩn bị bất ngờ cho anh đấy!"

Mắt Tạ Hành Xuyên sáng rực lên. Lập tức quay đầu đi thẳng, không thèm ngoái lại.

May quá, cái nồi "khiến nam chính không đón được nữ chính" suýt chút nữa là úp lên đầu tôi rồi. Đón được nữ chính rồi thì anh sẽ không có cớ để oán trách tôi nữa nhé.

4

Nhưng tôi phải chuẩn bị bất ngờ gì cho Tạ Hành Xuyên đây?

Nghĩ hồi lâu, tôi thở dài.

Đùa gì thế, Lâm Trừng tôi từ nhỏ đến lớn chỉ biết chuẩn bị "kinh hãi" cho anh ấy thôi.

Hồi tiểu học bầu lớp trưởng, số phiếu của tôi và Tạ Hành Xuyên ngang nhau. Giáo viên bảo hai đứa thay phiên nhau làm.

Cứ đến lượt anh làm, tôi lại cố tình nghiền nát phấn rải đầy vào khe đựng b.út, còn đục lỗ dưới đáy túi rác.

Lúc nhảy dây tập thể, chỉ cần một trong hai đứa tôi quay dây, đứa còn lại khi nhảy vào vòng dây đều phải tập trung cao độ nếu không muốn bị quất trúng.

Sau này vào cùng một trường trung học, điểm thi tháng của anh luôn dẫn trước tôi vài điểm.

Để trả thù, trong đại hội thể thao, tôi đưa nước cho anh ở đích đến của đường chạy ba nghìn mét, trong nước pha một nửa là giấm trắng.

Sau khi uống ngụm đầu tiên, anh sững người một chút. Nhưng trước mặt bao nhiêu người, anh vẫn mặt không biến sắc uống hết sạch.

Để rồi lần thi tháng sau đó, anh âm thầm tụt lại sau tôi hai điểm.

Kết quả là tôi còn tức giận hơn.

Lên cấp ba phân chia khối tự nhiên và xã hội, để vỗ mặt anh, tôi cố tình chọn khối xã hội mà anh vốn giỏi nhất, quyết tâm đ.á.n.h bại anh tơi bời hoa lá ngay trong lĩnh vực sở trường của anh.

Kết quả khi danh sách phân lớp có, anh lại chuyển sang lớp khối tự nhiên.

Sau đó nữa, lúc điền nguyện vọng đại học, tôi cố tình đăng ký tận phương Bắc xa xôi.

Đêm giao thừa nơi đất khách quê người, tôi đứng giữa quảng trường pháo hoa đông đúc, hà hơi vào lòng bàn tay cho ấm. Thế nhưng khi đồng hồ sắp điểm mười hai giờ, tôi lại nhìn thấy khuôn mặt thối của Tạ Hành Xuyên.

Anh trưng ra vẻ mặt đầy ghét bỏ:

"Đúng là xui xẻo, nghe danh đến đây xem pháo hoa mà cũng gặp phải em."

Thế là khi tiếng chuông vang lên, giữa những tiếng cười nói chúc tụng xung quanh, tôi đã ấn đầu anh xuống đ.á.n.h cho một trận tơi bời sau bao ngày xa cách...

...

Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ ở bên Tạ Hành Xuyên. Nhưng dường như tôi cũng không thể tưởng tượng nổi những ngày tháng thiếu vắng anh.

Làm mình làm mẩy đã trở thành thói quen hằng ngày của tôi trước mặt Tạ Hành Xuyên. Thế nhưng tôi lại quên mất rằng, ở bên ngoài, anh chưa bao giờ là một "miếng bánh" dễ bắt nạt để ai muốn nhào nặn thế nào cũng được.

Nhớ lại ánh mắt mỉa mai của anh khi tôi nhào vào lòng anh sáng nay, rồi chuyện mật khẩu điện thoại, và cái mặt thối từ nhỏ đến lớn của anh nữa.

Tôi sụt sịt mũi.

Nếu không phải vì gia thế, liệu Tạ Hành Xuyên có được mấy phần tự nguyện ở bên tôi?

Tôi không biết.

Mà giờ nhà tôi đã phá sản rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.