Sau Khi Mẹ Bỏ Đi, Tôi Đã Giành Lại Cuộc Sống Bị Đánh Cắp - Chương 2

Cập nhật lúc: 28/06/2026 02:01

5

Bị nhốt suốt một đêm, vết thương trên trán tôi bắt đầu sưng tấy và phát viêm.

Tôi xuống lầu định tìm hộp cứu thương, vừa đẩy cửa ra thì thấy trong phòng khách đầy rẫy máy quay. Mấy nhân viên quay phim và người dẫn chương trình đang vây quanh cha và Cố Dư.

Cha tôi hiện rõ vẻ dịu dàng, từ ái — một dáng vẻ mà tôi chưa bao giờ được thấy.

Người dẫn chương trình hỏi: "Là chủ tịch của một tập đoàn lớn, chắc hẳn ngài không có nhiều thời gian bên cạnh con gái đúng không? Bí quyết nào giúp ngài giáo d.ụ.c con bé ngoan ngoãn thế này?"

Cha tôi đáp: "Là do bản thân Tiểu Dư ngoan thôi. Tôi cũng chỉ có mỗi đứa con gái này, dù bận đến đâu tôi cũng sẽ dành thời gian cho nó."

Cố Dư ôm lấy cánh tay cha nũng nịu: "Cha là người cha tốt nhất thế giới! Giá mà cha có thêm thời gian chơi với con thì tốt biết mấy. Cha ơi, năm nay con vẫn chưa được đi nước ngoài chơi đâu đấy!"

Cha cười bất lực nhưng đầy vẻ dung túng: "Được được được, đợi sinh nhật xong, con muốn đi đâu cha cũng chiều."

Tôi chớp mắt, lòng tê dại. Cảnh tượng này thấy nhiều rồi, lẽ ra không nên đau lòng đến thế. Chỉ là, tôi không kìm lòng được mà nhớ về quá khứ.

Mười năm trước, khi mẹ còn ở đây, tôi cũng từng ôm mẹ nũng nịu như vậy, đưa ra đủ loại yêu cầu vô lý. Và bất cứ điều gì tôi muốn, mẹ đều đáp ứng. Có lần tôi nhìn trúng chiếc dây chuyền phỉ thúy mẹ đang đeo, chỉ cần tôi nói một câu, bà liền tháo ra đeo cho tôi ngay lập tức.

"Sơ Nghi phải giữ gìn sợi dây chuyền này thật kỹ nhé. Đây là kỷ vật bà ngoại để lại cho mẹ, mẹ đã đeo nó rất nhiều năm rồi đấy."

Lúc đó, mẹ xoa đầu tôi, ánh mắt đượm vẻ u buồn mà khi ấy tôi chưa thể hiểu hết.

Đột nhiên, người dẫn chương trình nhắc đến mẹ.

"Tiểu Dư có hay nhớ mẹ không? Cố phu nhân từng là một diễn viên tài năng, việc cháu tham gia kỳ thi nghệ thuật để trở thành diễn viên trong tương lai, có phải là do chịu ảnh hưởng từ mẹ không?"

Bầu không khí bỗng chốc đông cứng. Tên của mẹ vốn là điều cấm kỵ đối với cha, nếu là trước đây, ông chắc chắn sẽ nổi giận. Nhưng hôm nay là buổi ghi hình đầu tiên của Cố Dư, cha đang trải t.h.ả.m cho nó bước chân vào giới giải trí.

Cố Dư tỏ vẻ u sầu: "Cháu lúc nào cũng nhớ mẹ, nhưng cháu không được gặp bà. Cháu muốn làm diễn viên cũng vì muốn được xuất sắc như mẹ vậy."

Nói rồi, nó lấy ra một sợi dây chuyền.

"Đây là di vật duy nhất mẹ để lại cho cháu. Mỗi khi buồn, cháu lại lấy nó ra xem, cảm giác như mẹ vẫn luôn ở bên cạnh mình."

Nhìn thấy sợi dây chuyền đó, tôi sững sờ, rồi một cơn giận dữ không thể kiềm chế bùng lên trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

Đó là sợi dây chuyền mẹ tặng tôi!

Mười năm qua, Cố Dư đã cướp đi tất cả mọi thứ của tôi, tôi chỉ còn giữ lại duy nhất sợi dây chuyền này. Tôi lao tới, chẳng màng đến điều gì, điên cuồng muốn giành lại nó.

6

"Cố Sơ Nghi! Ai cho mày ra đây?" Sắc mặt cha tôi sa sầm lại.

"Sơ Nghi? Cậu làm sao thế?" Cố Dư đứng dậy, vẻ mặt lúng túng rất đúng mực.

"Cố Dư, mày trộm sợi dây chuyền này từ khi nào?" Ngày nào tôi cũng kiểm tra hộp đựng, rõ ràng tối qua nó vẫn còn nằm yên ở đó.

Tôi không quan tâm đến bất cứ điều gì khác, chỉ biết ôm c.h.ặ.t sợi dây chuyền vào lòng. Nó là bằng chứng duy nhất cho thấy tôi từng có một quá khứ hạnh phúc, là minh chứng rằng mẹ tôi đã thực sự tồn tại.

"Cậu nói gì cơ? Trộm á?" Cố Dư bày ra vẻ mặt ngạc nhiên và vô tội.

"Cố Sơ Nghi! Mày quậy đủ chưa? Đang phát sóng trực tiếp đấy!" Cha tôi quát lên.

"Tôi không quan tâm trực tiếp hay không! Đây là sợi dây chuyền mẹ để lại cho tôi, dựa vào đâu mà nó được cầm? Nó cướp của tôi bấy nhiêu vẫn chưa đủ sao?"

Tôi hét lên với cha: "Còn nữa! Mẹ tao chưa c.h.ế.t! Cố Dư, mày giữ cái mồm cho sạch, đây không phải là di vật!"

"Ngài Cố, đây là...?" Người dẫn chương trình ngập ngừng hỏi.

Cố Dư có chút hoảng loạn, cầu cứu nhìn về phía cha tôi. Cha tôi lạnh lùng đáp: "Chỉ là người thân của người làm trong nhà thôi."

Tôi siết c.h.ặ.t sợi dây chuyền, toàn thân run rẩy. Mặc dù trước đó cha đã tuyên bố chỉ có một mình Cố Dư là con gái, mặc dù Cố Dư luôn rêu rao tôi là con của bảo mẫu, nhưng đây là lần đầu tiên, chính miệng ông nói ra điều đó trước mặt bao nhiêu người.

Sự lo lắng của Cố Dư tan biến, thay vào đó là vẻ đắc ý kín đáo. Nhân lúc tôi đang thẫn thờ, nó lao lại giật lấy sợi dây chuyền.

"Sơ Nghi, chắc cậu nhận nhầm rồi, đây là đồ của mình." "Nếu là thứ khác, mình có thể tặng cậu, đắt tiền thế nào cũng được. Nhưng sợi dây chuyền này là kỷ vật mẹ để lại, mình không thể đưa cho cậu."

Những nhân viên xung quanh nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ, có lẽ họ đang thắc mắc tại sao con gái của một người làm lại dám ngang nhiên cướp đồ của chủ nhà. Có người còn thì thầm: "Thật là, đang quay trực tiếp mà làm loạn thế này, mất mặt quá."

Tôi chẳng rảnh để tâm đến lời kẻ khác, chỉ muốn lấy lại món đồ của mình: "Trả lại đây! Đó là thứ quan trọng nhất mẹ để lại cho tôi, trả lại đây!"

Trong lúc giằng co, Cố Dư bị tôi kéo mạnh, nó cố tình buông tay. Sợi dây chuyền rơi xuống đất, mặt dây bằng phỉ thúy vỡ tan thành nhiều mảnh.

Tôi lảo đảo, đầu óc trống rỗng. Thứ quý giá nhất mẹ để lại cho tôi, cũng mất rồi.

"Bây giờ mày hài lòng chưa? Cút ngay!" Cha nhìn tôi, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.

Cố Dư khóc nức nở: "Sơ Nghi! Cậu quá đáng lắm rồi!"

Những nhân viên làm phim cũng bắt đầu chỉ trích tôi thậm tệ. Tuy nhiên, tôi chẳng nghe thấy gì nữa, chỉ vội vàng quỳ xuống nhặt từng mảnh vỡ. Mảnh đá sắc nhọn đ.â.m vào ngón tay, nước mắt rơi lã chã trên mu bàn tay, vừa xót, vừa đau thấu tâm can.

7

Đoạn video đó được phát sóng trực tiếp, và ngay lập tức tôi trở thành tâm tiêu điểm của những lời mắng nhiếc. Mọi người đều đau lòng cho Cố Dư và cha cô ta, còn tôi bị tấn công dữ dội trên mạng.

Thậm chí, vài người bạn học còn đóng vai "người thấu hiểu sự tình" để bóc phốt tôi trên mạng, nói rằng nhà họ Cố đã tài trợ cho một kẻ vô ơn, rằng Cố Dư luôn nhẫn nhịn nhưng tôi lại liên tục bắt nạt cô ta.

【 Đúng là đồ sói mắt trắng! 】 【 Quả nhiên không thể tùy tiện làm từ thiện, tránh nuôi phải loại vong ơn bội nghĩa rồi quay lại c.ắ.n chính con cái mình. 】

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.