Sau Khi Muội Muội Giấu Phu Quân Của Ta - Chương 7
Cập nhật lúc: 08/07/2026 05:03
Chương 7
Trên gương mặt cũng nhiều thêm vài phần hiền từ.
Duyện vương cũng đang ở trong cung của Thái hậu.
Có lẽ hắn đã nói trước với người.
Thái hậu không làm khó ta, cũng không nhắc đến chuyện ban hôn.
Sau khi dùng bữa trưa xong, chúng ta mới rời đi.
Trước khi đi.
Thái hậu còn ban thưởng cho Chu Chu vài món đồ.
Duyện vương không để tâm đến triều chính.
Dù xét việc công hay việc riêng.
Thái hậu đều hy vọng ấu t.ử có thể trở về Giang Nam.
Mỗi năm gặp một lần.
Như vậy cũng đủ rồi.
Khi sắp ra khỏi hoàng thành.
Lại có một thái giám đến.
Thánh thượng muốn giữ Duyện vương lại nói chuyện.
Ta nhìn hắn.
"Chàng đi đi."
…
Lúc rời kinh, đã quá giờ Ngọ.
Ta và Chu Chu đợi một lúc ngoài cổng thành.
Bên ngoài xe ngựa bỗng vang lên tiếng vó ngựa.
Chu Chu vô cùng vui vẻ, lập tức vén rèm lên.
Nào ngờ.
Bên ngoài lại hiện ra bóng dáng Tạ Thừa.
Tiểu nha đầu phồng má, rõ ràng không vui.
Tạ Thừa siết c.h.ặ.t dây cương.
"Chu Chu, không nhớ phụ thân sao?"
Chu Chu khẽ hừ một tiếng.
"Phụ thân của con mới không phải là ngươi."
Ta bế Chu Chu ra xa, khó chịu nhìn người bên ngoài.
"Ngươi đến làm gì?"
Vẻ mặt Tạ Thừa đầy cay đắng, khóe môi khẽ động.
"Ta đến tiễn nàng."
Ta mất kiên nhẫn nói:
"Tạ Thừa, chuyện đến nước này, ngươi chẳng thể trách ai khác."
"Ngươi và Tần Chỉ Nghiên ở bên nhau, có lẽ mới là điều ngươi thật sự mong muốn."
Ánh mắt Tạ Thừa khẽ run.
Bỗng nhiên.
Một giọng nói lạnh lẽo âm trầm vang lên.
"Tạ Thừa, cút."
Hắn hơi nheo mắt.
"Đừng ép bổn vương ra tay."
"Vương gia, đường còn dài, mọi chuyện sau này vẫn chưa thể nói trước."
Nói xong.
Tạ Thừa nhìn ta thật sâu.
Rồi thúc ngựa rời đi.
…
Trở lại Giang Nam.
Ta đưa Chu Chu về Thái Thương.
Thẩm Chinh Niên cũng muốn theo chúng ta.
Ta không đồng ý.
"Chuyện giữa chàng và ta dừng tại đây đi. Chàng trở về Dương Châu đi."
Thẩm Chinh Niên xoay người xuống ngựa.
Hắn đứng trước mặt ta, trên gương mặt anh tuấn hiếm khi lộ ra vài phần tủi thân.
"A Dao, nàng vẫn còn giận ta sao?"
"Nàng cứ coi ta là Thẩm Chinh Niên."
"Ngoài nàng ra, ta không cần bất kỳ ai."
Ta lắc đầu.
"Thôi vậy."
Thẩm Chinh Niên cũng không nản lòng.
Hắn nhận một chức quan nhàn ở Dương Châu.
Cứ cách vài ngày lại chạy đến Thái Thương.
Chu Chu cũng đã quen rồi.
Vị phụ thân này...
Tuy không phải phụ thân ruột.
Nhưng đối với con bé.
Cũng chẳng khác gì cả.
Chớp mắt đã hai năm trôi qua.
Ta và Bình Dương vẫn luôn thư từ qua lại.
Lần này.
Trong thư nói Tần Chỉ Nghiên vì g.i.ế.c người mà bị tống vào đại lao.
Năm ngoái.
Chuyện của Tạ Thừa và Tần Chỉ Nghiên gây náo loạn khắp kinh thành.
Nhưng Tạ Thừa vẫn nhất quyết không chịu cưới nàng ta.
Ngày nào Tần Chỉ Nghiên cũng đến nha môn chặn đường Tạ Thừa.
Chuyện cũ năm xưa lại bị lật lại.
Ngay cả đứa trẻ chưa từng được sinh ra kia.
Cũng xuất hiện lời giải thích khác.
Ví dụ như...
Tần Chỉ Nghiên vốn chưa từng mang thai.
Đại phu đã nhận tiền rồi nói dối.
Một năm sau.
Tạ Thừa và Tần Chỉ Nghiên giằng co giữa phố lớn.
Chính Tạ Thừa đã nói ra chuyện ấy.
Quá đỗi mất mặt.
Tần Chỉ Nghiên bị đưa đi nơi khác.
Lần này.
Nàng ta không lấy người phu quân của kiếp trước.
Vì chậm một năm.
Người kia đã cưới người khác mất rồi.
Tần Chỉ Nghiên lần này gả nhầm người.
Sau một năm thành thân.
Nàng ta đ.â.m bị thương mẹ chồng, vì hoảng loạn nên nàng ta bỏ trốn về kinh.
Tiểu cô của phu quân nàng ta dâng đơn cáo ngự trạng.
Tần Chỉ Nghiên lập tức bị bắt giam.
Cho dù phụ thân có bản lĩnh thông thiên.
Cũng không thể cứu được nàng ta.
Không lâu sau khi nhận được thư của Bình Dương.
Ta lại nhận được thư của Tạ Thừa.
Ban đầu ta không nhận ra.
Bởi trên phong thư đã đổi nét b.út.
Đến khi mở thư.
Ta mới nhận ra là chữ viết của Tạ Thừa.
Biên cảnh phía Bắc không yên ổn.
Trong thư.
Tạ Thừa khoác giáp ra trận, dẫn quân đến biên cương.
Câu cuối cùng hắn viết là:
Hối hận nhiều năm, nay đã quá muộn.
...
Chiến sự cũng lan đến Dương Châu.
Thẩm Chinh Niên đương nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn.
Trước khi rời Dương Châu.
Hắn đến gặp ta một lần.
"Chiến sự căng thẳng."
"Nàng đừng chờ ta."
"Ta nhất định sẽ bình an trở về."
Chưa đợi ta lên tiếng.
Thẩm Chinh Niên đã ôm c.h.ặ.t ta vào lòng.
Từ nhỏ hắn đã luyện võ.
Thân thể rắn rỏi, vững chãi.
Ta đưa tay ôm lấy eo hắn.
"Vạn sự cẩn thận."
Thẩm Chinh Niên mỉm cười.
Ôm Chu Chu một cái.
Rồi dứt khoát xoay người lên ngựa.
…
Những ngày bận rộn trôi qua rất nhanh.
Tiệm trang sức của ta đã mở đến tận Tô Châu.
Ta cũng đưa Chu Chu rời khỏi căn nhà cũ.
Mua một ngôi nhà khác trong trấn.
Chu Chu lớn lên từng ngày.
Thỉnh thoảng.
Ta vẫn đưa con bé về căn nhà cũ.
Con bé thường hỏi:
"Bao giờ phụ thân mới trở về?"
Ta xoa đầu con.
"Chắc là sắp rồi."
Chiến sự ngày càng căng thẳng.
Bức thư gần nhất của Thẩm Chinh Niên đã được gửi từ một tháng trước.
May mắn thay.
Trước đêm Giao thừa.
Ta đã đợi được tin tốt.
Vẫn là một phong thư thật dày như trước.
Gửi kèm theo.
Còn có rất nhiều món đồ nhỏ từ phương Bắc.
Chiến sự đã kết thúc.
Hắn phải hồi kinh báo cáo công vụ.
Ta đọc đi đọc lại bức thư.
Rồi cẩn thận cất vào chiếc hòm gỗ.
Mùng Ba đầu năm.
Ta giật mình tỉnh giấc.
Ngoài sân truyền đến tiếng động khe khẽ.
Ta khoác áo bước xuống giường.
Đúng lúc ấy.
Cửa phòng vang lên tiếng gõ.
Tim ta chợt thắt lại.
"A Dao."
"Ta trở về rồi."
Gió lạnh lùa qua khe cửa.
Ngoài cửa.
Là một người nam nhân phủ đầy gió tuyết.
Thẩm Chinh Niên lập tức ôm c.h.ặ.t lấy ta.
Hốc mắt ta cay xè.
"Cuối cùng chàng cũng trở về."
…
Lần này.
Người theo Thẩm Chinh Niên đến Thái Thương.
Còn có cả Tạ Thừa.
Trong chiến trận.
Hắn đã mất một cánh tay.
Hắn thuê một căn nhà ở đầu phía tây con phố.
Ngày nào cũng ngồi dưới gốc hòe trước viện nhà ta.
Lại đặt một hộp quà trước cửa.
