Sau Khi Nam Chính Bị Xem Là Công Cụ Giải Độc - Chương 28: Đây Là Nụ Hôn Đầu Của Mình Mà!

Cập nhật lúc: 18/03/2026 03:04

Nguyên Kỳ bị nụ cười của hắn làm cho sởn hết cả da gà. 

Rõ ràng Tạ Phùng Xuyên đang cười rất dịu dàng, rất đẹp, nhưng sao thấy sợ ghê, cứ như muốn ăn tươi nuốt sống cậu vậy đó!

Nguyên Kỳ lập tức giơ cao U Minh Linh Đăng bằng cả hai tay rồi dâng lên: “Thiếu Ty Mệnh đại nhân, cái đèn này là ta định tặng cho ngài mà!”

Tạ Phùng Xuyên cười một tiếng đầy ẩn ý: “Là định đợi đến ngày sinh thần mới tặng cho bổn Ty Mệnh sao?”

“Sao ngài lại biết?” Đôi mắt Nguyên Kỳ sáng rực lên.

Sắc mặt Tạ Phùng Xuyên tối sầm lại, hắn trầm giọng: “Lúc ngươi tặng nhẫn ngươi cũng nói y như vậy.”

Nguyên Kỳ biết mình vừa dẫm phải mìn nên tủi thân nói: “Thiếu Ty Mệnh đại nhân, không lẽ có ai quy định quà sinh thần không được tặng cùng lúc hai món sao?”

Tạ Phùng Xuyên nhất thời nghẹn lời. 

Nguyên Kỳ quệt đi giọt nước mắt không hề tồn tại nơi khóe mắt: “Ta biết Thiếu Ty Mệnh sẽ hiểu lầm ta, ta biết hết, nhưng ta thực sự không có ý xấu mà.”

Chân mày Tạ Phùng Xuyên giật giật như muốn bảo để xem ngươi còn bịa được chuyện gì nữa.

Nguyên Kỳ nói: “Chiếc nhẫn là do ngoại tổ mẫu ta để lại, phải tặng cho người mình ngưỡng mộ nhất; còn U Minh Linh Đăng lại là sự bảo vệ thầm lặng của ta dành cho Thiếu Ty Mệnh đại nhân.”

Cẩm Mao Thử bị sự sến súa này khiến cho nó phải hắt hơi một cái.

Nguyên Kỳ tiếp tục: “Dù trong người ta chảy dòng m.á.u ma tu nhưng ta vẫn luôn muốn đi theo ngài. U Minh Linh Đăng bị cả thế gian dòm ngó, ta vô tình có được nó chỉ là muốn bảo vệ thật tốt thay Thiếu Ty Mệnh, sau đó sẽ trao tặng vào đúng ngày sinh thần của ngài.”

Cẩm Mao Thử hừ lạnh một tiếng: “Câu này đến chuột cũng không tin nổi.”

Đuôi mắt Nguyên Kỳ đẫm lệ, gương mặt xinh đẹp trông mong manh dễ vỡ cứ như thể cậu là người không dám nói dối nhất trần đời: “Ta biết chuyện này nghe rất vô lý, nhưng ta... ta chỉ muốn thông qua hành động này để Thiếu Ty Mệnh đại nhân có thể nhớ đến ta mãi mãi thôi.”

Con chuột nhỏ nôn ọe một tiếng. 

Một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống đầu ngón tay Tạ Phùng Xuyên. 

Hắn vẫn giữ thần sắc nhạt nhẽo như một vị thần cao cao tại thượng, đầu ngón tay phảng phất hương t.h.u.ố.c đắng khẽ lướt qua má Nguyên Kỳ, giọng lạnh lùng: “Nhưng ngươi đã lừa bổn Ty Mệnh. Ngày hôm đó thứ ngươi muốn giấu là cái đèn chứ không phải chiếc nhẫn, đúng không?”

Nguyên Kỳ run rẩy không ngừng, ngón tay lạnh lẽo bên má cậu giống như một lưỡi đoản kiếm sắc lẹm sắp tuốt vỏ. Cậu nuốt nước miếng, dùng ánh mắt long lanh như nước mùa thu thâm tình nhìn Tạ Phùng Xuyên: “Về U Minh Linh Đăng, ta đúng là đã giấu ngài nhưng tất cả đều có nguyên nhân hết. Còn chiếc nhẫn, ta thật lòng muốn tặng ngài, ta có thể thề. Trên đời này ai cũng có thể lừa ngài nhưng ta thì vĩnh viễn sẽ không bao giờ. Nếu ta muốn chiếm linh đăng làm của riêng thì tại sao giờ lại tình nguyện dâng ra chứ?”

Cẩm Mao Thử chưa từng thấy ai mặt dày như thế, tức mình dùng m.ô.n.g huých mạnh Nguyên Kỳ một cái: “Lại xạo rồi!”

Để ra vẻ đáng thương, Nguyên Kỳ chỉ dùng một tay chống đất, người mềm nhũn, hoàn toàn dựa vào lực bóp cằm của Tạ Phùng Xuyên để ngẩng mặt lên. Bị con chuột huých một cái, cậu mất trọng tâm rồi ngã nhào vào người Tạ Phùng Xuyên. 

Miệng cậu thì vẫn chưa quên lời thoại: “Thiếu Ty Mệnh đại nhân, không lẽ ngài vẫn không hiểu lòng ta sao?”

Cú ngã quá bất ngờ khiến Tạ Phùng Xuyên không kịp né tránh, Nguyên Kỳ ngã thẳng vào lòng hắn. Gương mặt xinh đẹp đẫm lệ đè xuống, làn môi đỏ mọng ướt át dán c.h.ặ.t lên môi hắn.

Đồng t.ử đen láy của Tạ Phùng Xuyên co giãn liên tục, mọi nhận thức trong đầu sụp đổ tan tành như một trận sóng thần đột ngột khiến suy nghĩ hoàn toàn trống rỗng. 

Nguyên Kỳ còn hoảng loạn hơn, cậu kinh hãi nhìn chằm chằm vào mắt Tạ Phùng Xuyên. 

Chuyện gì thế này? Đây là nụ hôn đầu của mình mà! Mình muốn hắn tin tưởng mình chứ không muốn bán rẻ phẩm chất nha!

Tên gây họa là con chuột kia đã ôm m.ô.n.g chạy mất dép rồi. 

Gương mặt thanh tú của Tạ Phùng Xuyên đỏ bừng lên trong nháy mắt. Cảm giác trên môi vừa mềm vừa ngọt, hắn nín thở rồi mạnh bạo đẩy Nguyên Kỳ đang đè trên người mình ra.

Nguyên Kỳ ngã lăn xuống đất. 

Tạ Phùng Xuyên thở dốc như người vừa c.h.ế.t đuối sống lại, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội: “Ngươi... ngươi... thật không biết xấu hổ!”

Nguyên Kỳ làm sao mà không biết xấu hổ cho được, mặt cậu giờ đỏ như quả cà chua chín rồi. Nhưng đã diễn đến nước này, bỏ dở thì lỗ vốn quá. 

Cậu giả vờ lồm cồm bò dậy, ngước khuôn mặt đẫm lệ lên trông như là người bị bỏ rơi đau đớn đến tận cùng: “Thiếu Ty Mệnh đại nhân... ta... không nên... xin lỗi... Ta không mong ngài tha thứ... nhưng đối với ngài... ta vĩnh viễn thật lòng.”

Nguyên Kỳ giữ được cái mạng nhỏ nhưng mất trắng khí tiết. 

Đêm song tu cuối cùng, cậu cuộn tròn trong ổ nhỏ, chất độc của hợp hoan lan tỏa khắp cơ thể khiến bụng dưới như có hàng vạn con kiến đang bò. 

Cậu ngước đôi mắt hồ ly ướt át nhìn Tạ Phùng Xuyên đang ngồi đằng xa, chân mày hắn nhíu c.h.ặ.t, cổ tay dưới lớp bào rộng nổi đầy gân xanh. 

Cậu biết hắn không tin nổi một chữ những lời cậu nói lúc nãy, thậm chí còn đang nổi trận lôi đình vì nụ hôn kia.

Nhưng Nguyên Kỳ thực sự không chịu nổi độc tố nữa, cậu chậm chạp bò đến cạnh hắn, ngón tay run rẩy chạm vào đai lưng của Tạ Phùng Xuyên. 

Tạ Phùng Xuyên nâng mí mắt nhìn cậu, trong đôi mắt thanh lãnh hiện lên những tia m.á.u đỏ và một sự tàn nhẫn mà Nguyên Kỳ chưa từng thấy bao giờ. 

Tay cậu khẽ khựng lại. Cảm giác như Tạ Phùng Xuyên đang muốn g.i.ế.c c.h.ế.t mình vậy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.