Sau Khi Nam Chính Bị Xem Là Công Cụ Giải Độc - Chương 35: Mặc Đồ Nữ?
Cập nhật lúc: 18/03/2026 03:05
Trên xe ngựa, Nguyên Kỳ và Diệp Thiên Minh ngồi đối diện nhau, tiểu tư ngồi cạnh Diệp Thiên Minh bận rộn bày biện điểm tâm.
Dải lụa đỏ trên trán càng làm nổi bật vẻ môi hồng răng trắng, tràn đầy sức sống của Diệp Thiên Minh. Thế nhưng y cứ chốc chốc lại lén nhìn trộm gương mặt Nguyên Kỳ, ánh mắt non nớt đầy vẻ bối rối, mặt cũng đỏ lựng lên.
Nguyên Kỳ cảm thấy lạ lạ. Để tránh né Tạ Phùng Xuyên, cậu đã nhờ hệ thống thay đổi vóc dáng, bây tại cậu gầy nhỏ hơn trước đôi chút. Thế mà Diệp Thiên Minh vẫn nhận ra cậu dù đang đội mũ trùm, chứng tỏ quan hệ của hai người phải cực kỳ thân thiết.
Nguyên Kỳ hắng giọng: "Diệp công t.ử? Có chỗ nào không ổn sao?"
"Không... không phải..."
Diệp Thiên Minh thu hồi ánh mắt, ngượng ngùng cúi đầu, lắp bắp: "Chỉ là... ta không ngờ Tiểu Kỳ đệ lại là nam t.ử."
"..."
Nguyên Kỳ ngơ ngác hỏi: "Nếu không thì sao? Ta không phải nam t.ử thì là cái gì?"
Mặt Diệp Thiên Minh bỗng đỏ gay gắt hơn, lúng túng không nói nên lời. Tên tiểu tư rót cho Nguyên Kỳ ly trà, cười nói: "Nguyên công t.ử, ngài thông cảm cho, tiểu công t.ử nhà chúng ta nhất thời chưa thích nghi kịp."
"Thích nghi?" Trong lòng Nguyên Kỳ bỗng dâng lên một cảm giác kỳ quái.
Tiểu tư tiếp lời: "Lúc ngài và tiểu công t.ử nhà chúng ta quen biết, ngài đang mặc y phục của nữ nhân mà."
"Y phục của nữ nhân?!" Ngụm trà trong miệng Nguyên Kỳ suýt chút nữa thì phun sạch ra ngoài.
Diệp Thiên Minh kéo kéo vạt áo tiểu tư, khẽ mắng: "Văn Tư, đừng nói nữa. Cho dù Tiểu Kỳ là nam t.ử, ta cũng sẽ không để tâm đâu."
Nguyên Kỳ lau mồ hôi hột trên trán, nhìn Diệp Thiên Minh: "Diệp công t.ử, lúc nãy ta đội mũ trùm che kín mặt, sao huynh lại nhận ra ta?"
Diệp Thiên Minh đáp: "Do nghe thấy giọng của đệ."
Nguyên Kỳ ho khẽ: "Giọng này của ta rõ rành rành là giọng nam mà."
Diệp Thiên Minh hơi ngượng ngùng: "Lúc trước ta chỉ thấy giọng của Tiểu Kỳ hơi khác với các cô nương khác một chút, nên không nghĩ ngợi nhiều."
"..."
Nguyên Kỳ thực sự không thể hiểu nổi, làm sao một người có thể nhầm lẫn giọng nam thành giọng nữ cho được? Chỉ vì cậu mặc đồ nữ thôi sao?
...
Sau màn nhầm lẫn dở khóc dở cười này, Nguyên Kỳ thấy hơi khó đối mặt với Diệp Thiên Minh, nhưng thỉnh thoảng vẫn trò chuyện đôi câu được.
Qua lời kể thì cậu biết được mình và Diệp Thiên Minh quen nhau ba tháng trước tại Thiên Đô Thành. Khi đó vị Diệp tiểu công t.ử này cũng gặp cảnh bị ăn vạ, đương nhiên Nguyên Kỳ đã ra mặt giải vây.
Tuy nhiên hình như sau đó còn xảy ra chuyện gì đó nữa, cậu định hỏi nhưng Diệp Thiên Minh cứ ấp úng đỏ mặt, nhất quyết không hé răng nửa lời. Chỉ nghe tiểu tư Văn Tư nói rằng chuyện đó đã khiến Diệp Thiên Minh và gia phụ cãi nhau một trận kịch liệt.
Mặc dù định cư ở Thục Đô, nhưng vì gia thế hiển hách nên phụ thân y đã gửi y đến một môn phái ở Thiên Đô Thành để tu học. Nguyên Kỳ hỏi tên môn phái, nhưng đó là một tông môn cậu chưa từng nghe tới nên cũng không bận tâm.
Cậu hỏi tiếp: "Diệp công t.ử về Thục Đô từ khi nào vậy?"
Diệp Thiên Minh gãi đầu: "Ta vừa theo huynh trưởng về hôm qua. Nhưng mấy ngày nay tâm trạng huynh trưởng không được tốt lắm nên ta không dám bắt chuyện, ở nhà chán quá nên ra ngoài hóng gió, không ngờ lại gặp được Tiểu Kỳ!"
Cậu ta vừa nói đến đây thì lộ vẻ phấn khích, Nguyên Kỳ mỉm cười đáp lại, nhưng đột nhiên có tiếng pháo nổ giòn giã từ ngoài phố vọng vào. Cậu vén rèm xe nhìn ra ngoài, thấy đường phố Thục Đô còn náo nhiệt hơn cả hôm qua. Hai bên đường chật kín người đang kiễng chân trông đợi, ai nấy đều tỏ vẻ phấn khởi.
Thục Đô xưa nay hẻo lánh, độ phồn hoa khó lòng sánh được với Thiên Khuyết Tông nên Nguyên Kỳ tò mò hỏi: "Hôm nay Thục Đô có lễ hội gì à? Sao lại náo nhiệt tới vậy?"
Diệp Thiên Minh cũng ngơ ngác nhìn ra ngoài: "Ta lớn lên ở đây từ năm mười tuổi rồi nhưng chưa từng nghe có ai nói hôm nay là ngày lễ gì cả."
Phu xe đột nhiên vén rèm lên, lo lắng thưa với hai người: "Công t.ử! Không biết đã xảy ra chuyện gì mà cửa thành Thục Đô đóng lại rồi. Quan binh canh cửa bảo rằng trong vòng ba ngày tới không cho phép bất cứ ai ra khỏi thành!"
"Cái gì?! Cửa thành đóng rồi?"
Diệp Thiên Minh đứng bật dậy: "Vậy chuyện của Tiểu Kỳ phải tính sao đây?"
Nguyên Kỳ có dự cảm không lành, vội vàng nhặt chiếc mũ rèm lên đội, che kín gương mặt.
Phu xe Vương bá khó xử nói: "Công t.ử, cửa thành đóng rồi thì ta cũng hết cách."
"Vương bá, bá đi nói với binh lính canh cổng rằng ta quen biết Thành chủ Thục Đô, bảo bọn họ mở cửa cho đi."
Diệp Thiên Minh tính tình xưa nay tùy ý, ít khi ra oai với người làm, nhưng lúc này lại tỏ ra cứng rắn hiếm thấy. Vương bá vội vàng nhận lệnh, buông rèm xe xuống rồi chạy đi thương lượng.
Nguyên Kỳ nhìn Diệp Thiên Minh với ánh mắt đầy ngạc nhiên xen lẫn xúc động: "Cảm ơn huynh, Diệp công t.ử."
Diệp Thiên Minh ngồi xuống, thấy ngón tay Nguyên Kỳ đang run rẩy vì bất an, y định vươn tay vỗ về nhưng cuối cùng lại rụt về, cam đoan: "Tiểu Kỳ đệ đừng lo, đã là bằng hữu thì chuyện của đệ cũng là chuyện của ta, hôm nay ta nhất định sẽ đưa đệ ra khỏi thành."
