Sau Khi Nam Chính Bị Xem Là Công Cụ Giải Độc - Chương 43: Biểu Ca Huynh Đúng Là Người Tốt

Cập nhật lúc: 18/03/2026 05:00

Diệp Thiên Minh ban đầu chỉ tính trốn nhà đi chơi, sau khi vội vàng chào tạm biệt Nguyên Kỳ thì sợ hãi rời đi ngay, rõ ràng nỗi sợ dành cho vị huynh trưởng kia đã ngấm vào tận xương tủy rồi.

Nguyên Kỳ trái lại có chút tò mò, không biết biểu ca của Diệp Thiên Minh rốt cuộc là thần thánh phương nào. Nghe Diệp Thiên Minh kể, biểu ca y rất nổi tiếng trong tu chân giới, là thiên chi kiêu t.ử khiến người người trong gia tộc ngưỡng mộ, cũng là tấm gương mà đám hậu bối như bọn họ luôn hướng tới. Nói theo cách hiện đại thì đó chính là một siêu học bá vừa có tài vừa có đức.

Thế nhưng vị huynh trưởng ấy cũng rất nghiêm khắc, ít khi nói cười, cuộc đời ngoài tu hành ra thì không còn chỗ cho thứ gì khác. Hắn làm việc gì cũng độc lai độc vãng, không có bằng hữu, mà hình như cũng không cần đến bằng hữu luôn.

Nguyên Kỳ ngẫm nghĩ, sao lời mô tả này nghe giống Tạ Phùng Xuyên thế nhỉ? Nhưng rồi cậu gạt phắt đi, chuyện này tuyệt đối không thể nào. Bởi trong nguyên tác, sau năm mười tuổi, bên cạnh Tạ Phùng Xuyên không còn một người thân nào cả, sao tự nhiên lại lòi ra một biểu đệ như Diệp Thiên Minh được?

...

Ba ngày sau, Nguyên Kỳ vẫn không liên lạc được với người của Ma giới. Cậu nghĩ thông suốt rồi, thay vì ngồi chờ Ma tôn đến tiếp ứng, thì thà trực tiếp đi tự thú với Tạ Phùng Xuyên còn nhanh gọn hơn. Giờ cậu bắt buộc phải tự tìm đường sống cho mình thôi.

Nhưng ngay khi cậu định truyền âm cho Diệp Thiên Minh, viên đá truyền âm bỗng sáng lên. Nguyên Kỳ khẽ gạt nhẹ, đầu dây bên kia truyền đến tiếng thở dốc nặng nề. Cậu nhận ra nhịp thở này, là nam t.ử trẻ tuổi ban đầu liên lạc với cậu, nghe cách Ma tôn gọi thì người này tên là Hoài An.

Mắt Nguyên Kỳ sáng rực lên, phấn khích nói: "Hoài An! Có phải các ngươi phái người đến đón ta rồi không?!"

Thế nhưng người kia im lặng hồi lâu. 

Mãi đến khi Nguyên Kỳ gọi thêm một cái nữa ướm thử: "Hoài... An?"

Lúc này người đó mới thở hắt ra một hơi đầy nặng nề: "Nguyên Kỳ, Ma tôn mất tích rồi."

"Mất... tích?" Đồng t.ử Nguyên Kỳ chấn động.

"Sao tự nhiên lại mất tích?"

Phải biết rằng nhiệm vụ mà hệ thống giao là đem U Minh Linh Đăng về Ma giới giao tận tay Ma tôn. Giờ Ma tôn mất tích, cậu hoàn thành nhiệm vụ kiểu gì đây?

Hình như Hoài An cũng đang sứt đầu mẻ trán, không trả lời mà dặn dò: "Nguyên Kỳ, bây giờ Ma giới rất nguy hiểm. Tạ Phùng Xuyên đã biết ngươi là người của Ma tộc, ngươi mà quay về lúc này không khác nào tự chui đầu vào lưới."

"Nhưng mà..."

Hoài An tiếp tục: "Nguyên Kỳ, Ma tôn đã thực hiện lời hứa với ngươi. Tuy ngươi không có mặt ở Ma giới, nhưng ngài ấy đã công bố với toàn Ma tộc, từ nay về sau ngươi chính là nhân vật số hai của Ma giới, dưới một người trên vạn người, có quyền điều động toàn bộ chiến sĩ dưới trướng Ma tộc."

Trái tim Nguyên Kỳ không tự chủ được mà run lên, một cảm giác hưng phấn khi dã tâm được thỏa mãn trào dâng từ sâu trong lòng. Cậu biết, đó là cảm xúc của nguyên chủ, nhưng đồng thời, sống mũi cậu bỗng thấy cay cay. Rõ ràng lời của Hoài An không nhiều, ngữ khí cũng không thân mật, nhưng không hiểu sao cậu lại thấy Hoài An rất gần gũi.

Hoài An nói: "Ta cũng sẽ giúp ngươi chăm sóc tốt di mẫu và ngoại tổ mẫu của ngươi."

Nguyên Kỳ ngẩn ra: "A di? Ngoại tổ mẫu?"

Ở ngoài đời thực, cha mẹ Nguyên Kỳ đều đã mất sớm, cậu được dì và bà ngoại nuôi nấng nên tình cảm cực kỳ sâu đậm. không lẽ nguyên chủ cũng có hoàn cảnh giống như cậu sao?

"Ừm." 

Hoài An ngắn gọn đáp: "Ngươi cứ tìm chỗ trốn cho kỹ, đợi ta tìm được Ma tôn sẽ đón ngươi về."

Nguyên Kỳ định nói thêm gì đó nhưng Hoài An đã ngắt truyền âm.

...

Ngày hôm sau, Nguyên Kỳ cùng Diệp Thiên Minh lên xe ngựa khởi hành tới Linh Sơn. Vị trí của Linh Sơn đúng là rất hẻo lánh, bọn họ phải trung chuyển mấy chuyến đường thủy mới tới được Vân Thâm Thành.

Nguyên Kỳ tính toán sẽ tìm cách vào Vân Ẩn Tông trước, dù sao nơi đó gần Ma giới, sau này muốn sang Ma giới cũng thuận tiện hơn, lại còn có thể tìm giúp vị Ma tôn đang mất tích kia nữa. 

Nhưng chỉ cần nghĩ đến ba mươi sáu môn khảo hạch của Vân Ẩn Tông, cậu vẫn thấy đau đầu. 

Diệp Thiên Minh an ủi rằng các môn thi đều rất cơ bản, như b.ắ.n cung, đan tu, cầm tu, khí tu.

Nguyên Kỳ tuy là xuyên thư nhưng lại kế thừa toàn bộ kỹ năng của nguyên chủ. cậu nhận ra nguyên chủ tuy là pháo hôi nhưng lại rất nỗ lực vươn lên, lén lút học được rất nhiều kỹ năng phòng thân. Hơn nữa Vân Ẩn Tông chỉ là một môn phái nhỏ không tên tuổi, khảo hạch chắc cũng không khó đến vậy đâu, bày vẽ hoa mỹ thế chắc chỉ để giữ thể diện thôi.

Mọi chuyện nghe có vẻ ổn, nhưng thấy Diệp Thiên Minh sợ biểu ca mình như vậy, Nguyên Kỳ lo rằng vị biểu ca kia là một người khó chiều. Sau này chắc chắn phải dựa dẫm vào người ta nhiều, nên đi nghe ngóng sở thích trước vẫn hơn.

Cậu mím môi, ngây thơ hỏi: "Thiên Minh, biểu ca huynh là người thế nào vậy?"

Diệp Thiên Minh suýt chút nữa là thốt ra sự thật.

Huynh ấy lạnh lùng vô tình, tính tình nóng nảy, độc mồm độc miệng, soi mói từng li từng tí, mắt không chịu nổi một hạt cát, lại còn mắc bệnh sạch sẽ đến mức đáng sợ.

Nhưng y sợ nói ra sẽ làm Nguyên Kỳ khiếp vía mà không chịu đi Vân Ẩn Tông nữa, thế là chột dạ đáp: "Tiểu Kỳ, biểu ca ta tuy nghiêm khắc nhưng thực ra là người cực kỳ tốt."

Thực ra câu này là thật lòng. Tuy y sợ ca ca của mình nhưng người y sùng bái nhất cũng chính là huynh ấy. Bởi vì trong cả cái tu chân giới này, tìm đâu ra người thứ hai có thiên phú dị bẩm như vị Thiếu Ty Mệnh nhà y chứ.

"Thật vậy sao?" Nguyên Kỳ mở to mắt, đôi mắt hồ ly chân thành nhìn Diệp Thiên Minh.

Bị cậu nhìn chằm chằm như vậy, Diệp Thiên Minh bắt đầu đỏ mặt, ngượng nghịu quay đi: "Ừ ừ!"

Hình như y nhớ lại chuyện xưa, sống mũi hơi cay, cụp mi nói: "Tiểu Kỳ, đệ biết đấy, biểu ca ta rất cô độc, từ nhỏ đã không buồn để ý đến ai, hồi bé ta cứ tưởng huynh ấy ghét ta lắm."

"Nhưng năm ta lên bảy tuổi, vì ham chơi mà làm vỡ đồ cúng tổ tiên. Phụ thân ta lúc đó giận điên người, cầm roi định quất ta, thế mà biểu ca ta lại chủ động đứng ra nhận thay là do huynh ấy làm vỡ."

"Huynh ấy đã chịu thay ta một trận đòn lớn, quỳ trong từ đường suốt ba ngày ba đêm. Lúc đó là mùa đông, huynh ấy chỉ mặc một lớp nội y mỏng manh, đầu gối quỳ đến mức sưng vù nhưng không hề kêu đau hay rơi một giọt nước mắt nào. Ta khóc lóc định đi tìm phụ thân để nói rõ sự thật, nhưng huynh ấy lại bảo nếu ta đi thì sẽ không bao giờ nhìn mặt ta nữa."

"Lúc đó ta mới biết, biểu ca ta không phải người lập dị, huynh ấy chỉ là ngoài lạnh trong nóng. Biết ta chắc chắn không chịu nổi hình phạt của gia đình nên đã không ngần ngại gánh vác tất cả thay cho ta."

Nói đến đây, Diệp Thiên Minh quay mặt đi lau nước mắt. Nguyên Kỳ nghe xong cũng thấy hơi xót xa, cậu nhẹ nhàng vỗ về lưng Diệp Thiên Minh. Đồng thời trong lòng cậu cũng thở phào nhẹ nhõm, có lẽ biểu ca của Diệp Thiên Minh không khó đối phó như cậu tưởng, mà là một người tốt ngoài lạnh trong nóng.

Cậu chân thành thốt lên: "Thiên Minh, biểu ca huynh đúng là người tốt."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.