Sau Khi Nam Chính Bị Xem Là Công Cụ Giải Độc - Chương 47: Tạ Phùng Xuyên Đúng Là Thích Bắt Người Ta Thi Quy Huấn Thật
Cập nhật lúc: 18/03/2026 07:01
Nhưng đột nhiên cậu nhận ra ánh mắt sắc lẹm của Tạ Phùng Xuyên đã chuyển từ mặt sang nhìn chằm chằm vào những ngón tay đang lộ ra.
Nguyên Kỳ bị nhìn đến mức gai người.
Nhìn tay ta làm cái gì?
Để Tạ Phùng Xuyên đừng nhìn tay mình nữa, cậu nghiến răng dứt khoát gỡ mũ xuống. Dưới lớp mũ là một gương mặt thiếu niên thanh tú, không thể gọi là tuyệt sắc nhưng cũng không hề xấu xí. Chỉ có đôi mắt hồ ly hơi xếch lên là vẫn vậy, nhưng so với đôi mắt hồ ly mê hoặc vạn người ban đầu của cậu thì còn kém xa.
Đám thiếu niên xì xào: "Cũng đâu có xấu như ta nghĩ."
Nguyên Kỳ lo lắng siết c.h.ặ.t vành mũ. Đây là gương mặt mà cậu đã nhờ hệ thống dịch dung hộ để tránh sự truy quét của Tuần kiểm ty, không ngờ lại phải dùng đến sớm thế này.
Hệ thống đã đảm bảo rằng ngay cả tu giả kỳ Hóa Thần cũng không nhìn ra sơ hở. Nhưng Nguyên Kỳ vẫn lo lắng, vì hễ chuyện gì liên quan đến Tạ Phùng Xuyên là y như rằng sẽ xảy ra biến cố gì đó vô cùng kỳ quặc.
Tạ Phùng Xuyên nheo mắt quan sát kỹ khuôn mặt Nguyên Kỳ, từ vầng trán trắng nõn đến đôi môi đầy đặn, không bỏ sót một chi tiết nào khiến cho Nguyên Kỳ cảm thấy da đầu tê dại hết cả lên.
Sau khi xác định gương mặt này không dùng thuật dịch dung, Tạ Phùng Xuyên nhíu c.h.ặ.t mày lại.
Gương mặt người này kém xa Nguyên Tranh, chỉ có đôi bàn tay trắng nõn thon dài kia là hơi giống. Nhưng tính cách của người này quá tệ, nói năng lại sến súa khó ưa. Nguyên Tranh tuy cũng có vài thói xấu nhưng luôn vì hắn mà thay đổi, ăn mặc chỉnh tề, hành xử ngoan ngoãn, ngoài cái tật hay nói dối ra thì thực ra không có quá nhiều chỗ đáng ghét. Không giống tên này… nói tóm lại là nhìn đâu cũng thấy không thuận mắt. Nhưng tại sao cái tên này đứng giữa đám đông lại luôn dễ dàng thu hút ánh mắt của hắn đến vậy?
Lòng Tạ Phùng Xuyên trầm xuống, một cơn bực bội đột nhiên dâng lên.
Hắn tì đầu lưỡi vào hàm trên để đè nén cơn nóng nảy đột ngột nhảy ra rồi "Ừm" một tiếng hờ hững.
Hỏa khí lớn thật đấy. Nguyên Kỳ thầm đ.á.n.h giá nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm. Xem ra Tạ Phùng Xuyên không nhận ra cậu, hệ thống cuối cùng cũng có một lần đáng tin.
Cậu nhỏ giọng nói thử: "Vậy... ta có thể đeo mũ lại được chưa?"
Tạ Phùng Xuyên không trả lời mà lại nhìn mặt cậu lần nữa, lạnh giọng nói: "Ta đã gặp ngươi rồi."
"Vâng?" Trái tim vừa mới thả xuống của Nguyên Kỳ lại nảy dựng lên.
Tạ Phùng Xuyên bồi thêm một câu: "Hôm đó ngươi nằm bò trong vũng bùn ở y quán mà khóc."
Nguyên Kỳ: "..."
Nói xong, Tạ Phùng Xuyên lạnh lùng quay người rời đi, cứ như Nguyên Kỳ chỉ là một hạt bụi nhỏ bé không đáng để hắn bận tâm thêm giây nào.
Còn đám công t.ử bột xung quanh thì được trận cười vỡ bụng về cái danh "khóc nhè trong vũng bùn" của cậu.
Nguyên Kỳ bĩu môi, siết nắm đ.ấ.m lườm theo bóng lưng Tạ Phùng Xuyên mà thầm c.h.ử.i rủa. Nhưng Tạ Phùng Xuyên giống như có mắt sau lưng, đột nhiên quay đầu lại trừng mắt nhìn cậu.
Nguyên Kỳ sững sờ, rất nhanh đã đứng nghiêm chỉnh lại, nghiêng đầu lộ ra một nụ cười lấy lòng. Ánh mắt Tạ Phùng Xuyên bỗng chốc ngưng lại, ngón tay dưới lớp bào rộng siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m.
Khi Nguyên Tranh cười, trên mặt cũng có lúm đồng tiền nhỏ xíu như vậy…
…
Khảo hạch nhập môn kéo dài ba ngày, vì có tới ba mươi sáu môn nên lịch trình cực kỳ gấp gáp. Trước khi bắt đầu là phần đo linh căn.
Linh căn của Nguyên Kỳ không thuần khiết, là loại tam linh căn thường thấy. Tuy tu vi thật sự đã là Nguyên Anh trung kỳ nhưng cậu đã nhờ hệ thống ẩn giấu nên bây giờ chỉ thể hiện ra bên ngoài là mức Kim Đan trung kỳ.
Môn khảo hạch đầu tiên chính là quy huấn của Vân Ẩn Tông do Tạ Phùng Xuyên chủ trì. Bài thi này không chỉ kiểm tra mức độ hiểu biết về quy tắc tông môn mà còn giống như một bản cam kết nhập môn.
Theo lệnh của Thiên Cơ trưởng lão, trên quảng trường bỗng chốc xuất hiện từng hàng bàn ghế ngay ngắn. Trông chúng cũ kỹ rách nát như đồ nhặt về, nhưng được cái số lượng nhiều, đủ cho hàng trăm người cùng thi.
Nguyên Kỳ chọn một chỗ ngồi xuống, vừa nhìn thấy những dòng cổ văn khô khan khó hiểu trên giấy là cậu đã ngáp ngắn ngáp dài.
Tạ Phùng Xuyên đúng là thích bắt người ta thi quy huấn thật.
Nguyên Kỳ dụi dụi mắt, cầm b.út lông vẽ bậy lên giấy. Vì Tạ Phùng Xuyên không nhận ra cậu, lại thêm việc đeo mũ rèm thì khó viết chữ nên hiện tại cậu để lộ cả khuôn mặt.
Cậu ra vẻ viết rất nghiêm túc, cây b.út trong tay không dừng lúc nào, trông rất có phong thái hạ b.út như thần.
Thiên Cơ trưởng lão ngồi trên đài thấy cảnh này thì lập tức nhận xét rằng cậu viết rất chăm chỉ, chắc hẳn sẽ đạt kết quả tốt.
Còn ở bên dưới đài, Nguyên Kỳ mãn nguyện nhìn tờ giấy thi viết kín mít, khóe môi khẽ cong lên lộ ra hai lúm đồng tiền xảo quyệt. Tên đệ t.ử ngồi cạnh vươn cổ định nhìn trộm thì bị Nguyên Kỳ nhanh tay che lại, kèm theo một cái lườm khinh bỉ.
Chưa đến giờ nộp bài nên Nguyên Kỳ chỉ đành chống cằm nhìn đông ngó tây.
Quảng trường này khá rộng mà hình như Vân Ẩn Tông cũng rất lớn.
Cậu cảm thán lắc đầu nhìn xuống cái bàn cũ kỹ có một cái lỗ to bằng hạt lạc trước mặt. Lại tặc lưỡi thêm lần nữa, nguyên tác nói Tạ Phùng Xuyên sống giản dị hóa ra là thật, nhưng không ngờ lại đến mức này.
Cậu lén liếc nhìn Tạ Phùng Xuyên đang đứng trên đài đọc sách. Cậu thật sự không hiểu tại sao ai cũng ngồi mà hắn cứ phải đứng để tỏ ra cao hơn người khác làm gì? Đã vậy còn làm màu cầm cuốn sách rách nữa. Mà hình như bộ y phục màu trắng trên người hắn vẫn là bộ mặc ở bí cảnh nửa tháng trước, lần ở y quán cũng mặc bộ này.
Không lẽ Tạ Phùng Xuyên chỉ có mỗi một bộ quần áo này thôi sao? Trên người không có món trang sức nào đắt tiền, ngay cả vị trưởng lão dẫn đường trông còn sang trọng hơn hắn. Nếu không nhờ gương mặt thoát tục chống đỡ, ra đường ai mà phân biệt được hắn với một tên học trò nghèo chứ.
Đáng thương thật đấy!
Nguyên Kỳ liên tục lắc đầu, nhưng Tạ Phùng Xuyên đang cúi đầu đọc sách bỗng dưng nâng mi mắt lên, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào Nguyên Kỳ đang ngồi ở hàng cuối cùng.
Nguyên Kỳ vội vàng cúi gằm mặt, c.ắ.n môi lo lắng cầm b.út vẽ vòng tròn lên tờ giấy thi. Tạ Phùng Xuyên nhìn một lúc rồi dời mắt đi, nhưng khi Nguyên Kỳ vừa định ngẩng đầu lên thì ánh mắt sắc như d.a.o của hắn lại quét tới.
Nguyên Kỳ lại một lần nữa cúi đầu như con thỏ đế.
