Sau Khi Nam Chính Bị Xem Là Công Cụ Giải Độc - Chương 53: Biểu Ca Của Huynh Đánh Giá Ta Thế Nào?

Cập nhật lúc: 23/03/2026 05:00

Một Tạ Phùng Xuyên như thế này tuy đúng là hình mẫu Ty Mệnh Thần Tôn mà cậu hằng mong đợi khi đọc truyện, nhưng khi cái sự mong đợi này rơi vào đời thực, lại còn rơi trúng đầu mình thì không thấy tuyệt diệu chút nào. Cậu nhớ da diết cái tên nam chính yếu đuối dễ bắt nạt trong nguyên tác biết bao.

"Đi!"

Nguyên Kỳ đeo tay nải lên vai, xách luôn con chuột đang vá tường lên rồi nhảy phắt về phía cửa sổ cũ kỹ ở phía sau.

Cẩm Mao Thử bị xách đuôi, cả thân hình như một tấm t.h.ả.m trải ra giữa không trung, bốn cái chân ngắn ngủn dính đầy bùn quờ quạng, trong mắt hiện rõ vẻ luyến tiếc gian phòng cũ nát này.

Nguyên Kỳ liếc mắt cái đã thấu tim đen của nó, gằn giọng cảnh cáo: "Ngươi dẹp ngay cái ý nghĩ đó đi! Cho dù ngươi có vá hết mọi cái lỗ thủng ở Vân Ẩn Tông này, Tạ Phùng Xuyên cũng không đời nào tha thứ cho ngươi đâu."

Mắt Cẩm Mao Thử đỏ hoe, thút thít: "Nhưng không có thuyền mây, chúng ta xuống núi cũng sẽ bị té c.h.ế.t."

"Nói bậy!" 

Nguyên Kỳ dùng cả tay chân leo lên bậu cửa sổ, trừng mắt nhìn nó: "Ngươi chưa thử sao đã nản lòng sớm vậy? Té xuống thì cùng lắm là gãy chân, ít nhất vẫn còn một tia hy vọng sống, chứ nếu rơi vào tay Tạ Phùng Xuyên thì coi như xong đời."

Còn chưa kịp nói hết câu thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa đùng đùng.

Nguyên Kỳ và Cẩm Mao Thử đưa mắt nhìn nhau, cả hai đều thấy rõ sự hãi hùng trong mắt đối phương. 

Không lẽ Tạ Phùng Xuyên tìm tới đây nhanh đến vậy sao?

Nhưng bên ngoài lại vang lên một giọng thiếu niên đầy hưng phấn: "Tiểu Kỳ! Là ta đây!"

Cả người và chuột đều đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

Trong gian phòng nhỏ lùa gió, ánh nến leo lét trên chân đèn như một mầm cây nhỏ run rẩy trước gió, đổ bóng chập chờn trên bức tường loang lổ. 

Trên bàn gỗ, một thanh niên có gương mặt thanh tú, đôi mắt tròn xoe đang há hốc mồm kinh ngạc hét lớn: "CÁI GÌ CƠ?"

Tiếng hét quá lớn vang dội cả ra hành lang, làm mấy dây Quỷ Đằng treo dưới mái hiên cũng phải đung đưa theo.

"Nhỏ tiếng thôi, mọi người nghỉ ngơi hết rồi." Diệp Thiên Minh cúi đầu, hai ngón tay lo lắng đan vào nhau.

Nguyên Kỳ trừng mắt nhìn y, ngón tay bấu c.h.ặ.t vào mặt bàn gỗ cũ nát như muốn cào ra một cái lỗ. 

Cậu nghiến răng hỏi lại: "Là ngươi cầu xin biểu ca của ngươi suốt hai đêm thì ca ngươi mới chịu giữ ta lại sao?"

"Ừm ừm." 

Diệp Thiên Minh có vẻ rất thẹn thùng, mặt không dám ngẩng lên, chỉ gãi gãi sau gáy cười hì hì: "Tiểu Kỳ đệ không cần cảm ơn ta đâu, chúng ta là bạn tốt mà, ta như vậy cũng là chuyện nên làm thôi."

Nắm đ.ấ.m của Nguyên Kỳ cứng lại. Cậu làm sao mà cảm ơn y cho nổi? Nếu không phải thấy chỉ số thông minh của Diệp Thiên Minh vốn dĩ không cao, cậu thật sự muốn xách y lên rồi lắc mạnh xem trong đầu y có phải toàn là nước hay không.

Diệp Thiên Minh vẫn đang đắm chìm trong cảm giác vừa làm được việc tốt cho bạn, vừa ngước mắt lên thì lại nhìn thấy hàng chân mày cau lại và đôi môi mím c.h.ặ.t của Nguyên Kỳ. Y lo lắng hỏi: "Tiểu Kỳ, đệ sao vậy? Có phải ta tự ý làm vậy khiến đệ không vui không?"

Giọng y nghe rất uất ức, cứ như một chú ch.ó con tội nghiệp làm tim Nguyên Kỳ hơi mềm lại một chút. Diệp Thiên Minh nói tiếp: "Xin lỗi nhé Tiểu Kỳ, vì lúc trước đệ nói rất muốn vào tông môn của anh ta nên ta mới đi cầu xin anh ấy."

Nguyên Kỳ im lặng không nói nên lời. Diệp Thiên Minh chớp mắt hỏi tiếp xem có chuyện gì không ổn vừa xảy ra sao, rồi gã hứa hẹn rằng dù có chuyện gì đi nữa đệ cứ nói với ta, ta sẽ đi cầu xin anh ta giúp đệ giải quyết.

Nguyên Kỳ cảm thấy đầu óc sắp nổ tung, cậu chớp chớp đôi mắt khô khốc, cố nén nước mắt vào trong rồi nắm lấy tay Diệp Thiên Minh đầy tuyệt vọng: "Huynh đừng đi tìm anh trai mình nữa."

Diệp Thiên Minh nghiêng đầu thắc mắc rốt cuộc đệ bị làm sao, phải nói cho huynh biết chứ. Nguyên Kỳ cúi đầu, cuối cùng đành ngậm đắng nuốt cay mà trả lời bằng giọng yếu ớt: "Không đâu, Thiên Minh huynh nghĩ nhiều rồi, ta đâu có không vui, mà là quá vui nên mới thế này thôi."

Mặt Diệp Thiên Minh lại đỏ lên, ngồi xuống ghế với vẻ thẹn thùng xoắn xuýt: "Ta biết ngay là Tiểu Kỳ sẽ vui mà."

"Hờ hờ, đúng vậy." 

Nguyên Kỳ cười gượng, ngước mắt lên nói: "Thật sự cảm ơn huynh nhé, Thiên Minh."

Diệp Thiên Minh vốn tính tình vô tư nên không hề nhận ra sự chua chát giả tạo trong lời nói của vị bằng hữu của mình, y cười hì hì đáp lại: "Không cần khách sáo, Tiểu Kỳ đã giúp ta giải vây hai lần, ta mới chỉ giúp đệ được có một lần thôi mà."

Gương mặt Nguyên Kỳ lúc này lộ ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, ngay cả mấy sợi tóc rối trên đầu cũng ủ rũ rủ xuống theo tâm trạng của chủ nhân.

Diệp Thiên Minh vẫn như mọi khi, y nắm lấy tay cậu rồi lải nhải không thôi: "Tiểu Kỳ, cái cách đặc cách này tuyệt vời lắm đúng không?" 

Y ra vẻ muốn khoe công, đôi mắt lộ rõ vẻ đắc ý của thiếu niên: "Là ta cùng ca ta nghĩ ra đấy."

"Tiểu Kỳ, không phải là ta chê đệ thi không tốt đâu." 

Y lại bắt đầu thấy chột dạ nên vội vàng giải thích: "Chỉ là đệ quả thật chỉ đậu có mỗi một môn, nếu tuyển đệ vào chính thức thì danh bất chính ngôn bất thuận. Ta không muốn Tiểu Kỳ phải chịu uất ức, cũng không muốn đệ bị người khác coi thường, nên mới cùng ca ta nghĩ ra cách này."

Nguyên Kỳ nhếch môi, cố nặn ra một nụ cười héo hắt: "Thiên Minh, huynh thật thông minh."

"Thực ra cũng thường thôi." 

Diệp Thiên Minh gãi đầu, bối rối đến mức đỏ cả mặt: "Chủ yếu vẫn là do ca ta nghĩ ra."

"Hờ hờ." Nguyên Kỳ cười lạnh trong lòng. Sao cậu lại không đoán ra cơ chứ? Với cái đầu óc của Diệp Thiên Minh thì làm sao nghĩ ra được chiêu đặc cách này. Để vừa giữ đúng quy tắc môn phái lại vừa có thể giữ chân được cậu, chỉ có cái tên thâm sâu như Tạ Phùng Xuyên mới nghĩ ra cái trò vừa cho đi học vừa bắt làm tạp vụ này thôi.

Thế nhưng nếu là do Diệp Thiên Minh cầu xin Tạ Phùng Xuyên mới giữ cậu lại, điều đó có nghĩa là Tạ Phùng Xuyên vẫn chưa nhận ra thân phận thật của cậu. Vậy thì hiện tại không cần phải liều mạng nhảy cửa sổ đến mức gãy chân để trốn chạy nữa.

Nhưng dù vậy thì Nguyên Kỳ vẫn chưa thể hoàn toàn yên tâm, cậu ngẩng đầu lên, thận trọng hỏi dò: "Thiên Minh này... vậy... biểu ca của huynh đ.á.n.h giá ta thế nào?"

Diệp Thiên Minh bỗng nhiên khựng lại, y nhìn cậu bằng ánh mắt đầy chột dạ, sau đó cúi đầu gãi gãi mái tóc, vẻ lấp l.i.ế.m rõ rệt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.