Sau Khi Não Yêu Đương Bừng Tỉnh, Chồng Tôi Bắt Đầu Cuống Lên - Chương 3

Cập nhật lúc: 16/09/2026 14:06

Cho đến khi Bùi Cẩn gọi điện tới, tôi mới sực nhớ ra là cả ngày hôm nay mình chẳng thèm tìm anh ấy.

Giọng điệu Bùi Cẩn mang theo vẻ lo lắng: "Có phải em gặp phải chuyện gì không?"

Tôi nghiến răng nghiến lợi đáp: "Không sao, đang tăng ca đây, không trò chuyện nữa, cúp máy nhé!"

Tăng ca liền một mạch đến tận đêm khuya, cuối cùng vẫn là lúc chị tôi tan làm thì tiện tay xách cổ tôi đi luôn.

Giang Châu: "May mà em rể gọi điện cho chị, nếu không thì chị quên bén em luôn rồi đấy."

6

Lúc này tôi mới hoàn hồn, vừa mở điện thoại ra là vô số tin nhắn hiện lên.

11:00

Bùi Cẩn: [Anh xin lỗi, vừa rồi hình như anh nói không đúng, em muốn về lúc nào cũng được, có cần anh nói chuyện với chị giúp không?]

Bùi Cẩn: [Anh chỉ sợ ở một mình em sẽ chán thôi.]

12:30

Bùi Cẩn: [Đã hạ cánh rồi, em có đói bụng không? Trong túi có hoa quả đấy.]

13:00

Bùi Cẩn: [Tiểu Ngư, bận lắm à?]

13:30

Bùi Cẩn: [Ăn cơm chưa?]

17:00

Bùi Cẩn: [Hoàng hôn]

.....

20:00

Bùi Cẩn: [Hôm nay tăng ca à?]

Nhìn những tin nhắn chi chít, tôi vẫn còn hơi ngẩn ngơ.

Ngón tay lướt phím trả lời vù vù.

Tôi: [Đúng thế đúng thế, đụng phải một đồng nghiệp không có mắt nhìn, em nhất định phải khiến họ tâm phục khẩu phục mới được!]

Tôi: [Em thấy mình làm tiếp được mà, đừng lo cho em nhé, hì hì.]

Bùi Cẩn rep siêu tốc: [Vất vả rồi, anh gọi đồ ăn ngoài rồi đấy, là quán em thích đó.]

Tôi: [Ừm... có hủy được không anh? Em định đi ăn với chị, nhân tiện đi mát-xa luôn.]

Bùi Cẩn: [Được thôi, khoảng mấy giờ em về đến nhà?]

Bùi Cẩn: [Có cần anh để em xả giận không nào?]

Tôi: [Cần chứ!! Chắc khoảng mười rưỡi em về!]

Hẹn giờ giấc xong xuôi với Bùi Cẩn, tâm trạng mệt mỏi của tôi cũng đã vơi bớt đi rất nhiều.

Chị tôi cũng biết rõ là tôi rất mệt, trong suốt bữa ăn vừa nghe tôi lải nhải vừa bồi bổ cho tôi bằng mấy vụ bát quái của mấy người trong cuộc.

"Cái đứa hay cạnh hoe châm chọc em chính là bồ nhí của một vị lãnh đạo nào đấy."

Tôi trợn tròn mắt ngạc nhiên: "Chẳng phải lãnh đạo đã kết hôn rồi sao, chơi lớn vậy à?"

Chị tôi: "Thậm chí bọn họ còn ở bên nhau từ trước khi kết hôn cơ."

Tôi lại càng hít một ngụm khí lạnh, tập trung cao độ hơn nữa, lần đầu tiên cảm nhận được lợi ích của việc đi làm.

Bình thường nếu Giang Châu có kể chuyện bát quái với tôi, chắc tôi sẽ nghe trước quên sau mất.

Nhưng nếu là người mà tôi biết mặt thì cảm giác khác hẳn rồi!

Thậm chí đến lúc tạm biệt, tôi còn có chút không nỡ rời xa Giang Châu.

Giang Châu: "Đi đi đi, ngày mai còn phải đi làm đấy, chị về nhà còn bao nhiêu là cuộc họp đây này."

Tôi bày ra ánh mắt kính nể vô vàn với những kẻ cuồng công việc này, đồng thời dự định về nhà sẽ ôm điện thoại chơi game trốn việc thật đã đời.

Nhưng tinh thần phơi phới đó chỉ duy trì được đến lúc về đến nhà.

Không khí trong nhà hình như có pha t.h.u.ố.c ngủ, tôi chỉ vừa rửa mặt qua loa thôi mà người đã rã rời hết cả.

Đến lúc lết được lên giường, trong đầu mới chớm lóe lên ý định phải nhắn tin trò chuyện với Bùi Cẩn.

… Thôi bỏ đi, để dịp khác vậy.

Ngày mai chắc chắn mình sẽ rảnh cho xem.

7

Rảnh cái nỗi gì, đúng là bận thật sự.

Không chỉ ngày mai không rảnh, mà cả tuần sau tôi cũng chẳng có chút thời gian.

Trước hết là vì công việc thực sự rất bận, tôi không muốn bức tranh của mình bị từ chối, hơn nữa bản thân lại còn có chút chủ nghĩa hoàn hảo.

Thứ hai là quan hệ giữa tôi và cô đồng nghiệp ngồi cạnh ấm lên cực kỳ nhanh ch.óng, tôi phát hiện ra chúng tôi chơi chung một tựa game, nuôi chung một đứa con gái ảo, lại còn thích cùng một bộ phim truyền hình, anime cùng ông chồng 2D, hơn nữa còn không bài xích việc đụng hàng.

Điểm mấu chốt nhất là: Chúng tôi cùng ghét một mụ đồng nghiệp!

Đúng là mức độ nước bẩn gặp ao tù, tri âm gặp tri kỷ.

Khoảng thời gian trốn việc mỗi ngày đều mang ra để nhắn tin tán gẫu tào lao.

Ăn uống tụ tập cũng có đôi có cặp, người bạn đồng hành này đúng là một chuyên gia ẩm thực, quả là mối lương duyên trời định.

Cho đến tận lúc chiều tối trở về nhà, nhìn bốn món một canh trên bàn, tôi rơi vào khoảng trầm tư ngắn ngủi.

Tin vui: Chồng về rồi, đang tắm trong phòng tắm.

Tin buồn: Dạo gần đây mình chẳng thèm nhắn tin lại cho chồng mấy câu.

Cộng dồn hai điều đó lại, trong chốc lát tôi không biết Bùi Cẩn về là phúc hay là họa nữa.

Bùi Cẩn cũng vừa hay tắm xong bước ra, vừa ra cửa đã bắt gặp biểu cảm mang theo vài phần chột dạ của tôi.

Anh ấy cong cong khóe môi: "Không hoan nghênh anh về nhà à?"

Tuy đang cười, nhưng trong mắt lại chẳng có lấy một chút ý cười nào.

Tôi dứt khoát lao tới, mang theo tâm trạng vô cùng chột dạ ôm chầm lấy anh ấy.

"Em nhớ anh c.h.ế.t đi được! Ấy chà dạo này công việc bận quá ha ha ha."

Bùi Cẩn ôm trọn tôi vào lòng, vỗ vỗ lưng tôi.

Dùng sức mạnh hơn bình thường mấy phần.

Anh ấy hỏi: "Thực sự là bận lắm sao?"

Về điểm này, tôi dứt khoát gật đầu: "Đúng thế đúng thế."

Tôi ngẩng đầu chớp chớp mắt nhìn anh ấy, bày ra vẻ mặt vô tội của mình.

Bùi Cẩn rũ mắt nhìn tôi, bỗng nhiên hỏi: "Bận đến mức ngay cả tình báo của mật thám cấp dưới mà em cũng từ chối luôn cơ à?"

Tôi bỗng chốc cứng đờ người, lúc này mới nhớ ra tình hình của hai hôm trước.

Lúc đó tôi và bạn đồng hành đang chơi game, kết quả là đúng mười giờ kém, cấp dưới mà tôi phái đi làm việc dưới tay Bùi Cẩn lại theo lệ thường gửi tình báo của ngày hôm nay tới.

Những lúc trước tôi đều sẽ đọc và hỏi han từng chút một không sót thứ gì.

Nhưng lúc đó ván game của tôi đang vào giai đoạn gay cấn, nên tôi bảo cô ấy đừng gửi nữa.

Nhưng sao Bùi Cẩn lại biết rõ thế nhỉ? Lỡ anh ấy nghĩ tôi là đồ biến thái thì sao?

Cơ thể tôi càng lúc càng cứng đờ, đến cả biểu cảm cũng đờ đẫn.

Vẫn là Bùi Cẩn chủ động buông tay, dừng cái ôm lại.

"Đi ăn cơm trước đi." Anh ấy nói.

8

Trước, đi ăn cơm trước, có nghĩa là lát nữa còn có chuyện, biết đâu là Bùi Cẩn muốn hỏi về chuyện người cung cấp tin.

Vừa nghĩ đến vấn đề này, cả người tôi cứ bồn chồn không yên.

Bùi Cẩn hỏi tôi mấy lần, phản ứng của tôi đều chậm mất nửa nhịp.

Cho đến khi nhìn thấy gương mặt đen sì của Bùi Cẩn, tôi mới cảm nhận được tâm trạng tồi tệ của anh ấy.

Tôi rụt rè hỏi: "Sao thế anh? Công việc có chuyện gì ạ?"

Bùi Cẩn gật đầu: "Cũng có đôi chút."

Tôi nhìn sắc mặt anh ấy, cảm thấy chắc là vấn đề nghiêm trọng lắm.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy Bùi Cẩn không vui đến thế.

Tôi im lặng một lát, chủ động lên tiếng với anh ấy.

"Nếu công việc bận quá không làm hết, hay là anh đi công tác thêm một thời gian đi?"

Bùi Cẩn đột ngột ngước mắt nhìn tôi, biểu cảm lộ rõ vẻ ngẩn ngơ, dường như không dám tin.

"Xin lỗi, em có thể nói lại lần nữa không?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Não Yêu Đương Bừng Tỉnh, Chồng Tôi Bắt Đầu Cuống Lên - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD