Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Đạo, Giới Tu Tiên Bị Chơi Hỏng Rồi - Chương 102

Cập nhật lúc: 27/03/2026 02:12

"Thẩm Ngọc Châu nhất định sẽ mang lại cho nhà họ Thẩm một ngàn năm hưng thịnh thứ hai!"

Tuy ông ta cũng hiểu ngụy trời sinh kiếm thể không phải là thiên phú tuyệt đỉnh, nhưng đây đã là hậu duệ có tư chất tốt nhất của nhà họ Thẩm trong ngàn năm qua. Ông ta đành phải đặt cược mọi hy vọng vào Thẩm Ngọc Châu.

Giờ đây, địa vị của Thẩm Ngọc Châu trong lòng ông ta thậm chí còn cao hơn cả đứa cháu trai Thẩm Thu Dương mà ông ta vẫn hằng cưng chiều.

Nghĩ đến Thẩm Thu Dương, ông ta bỗng nhớ lại chuyện xảy ra mấy hôm trước, bèn nhàn nhạt hỏi: "Thu Dương vẫn còn đang trút giận lên tên đệ t.ử dòng thứ trộm Huyền Sương Ngọc à?"

Ít ngày trước, viên Huyền Sương Ngọc do Lão tổ nhà họ Thẩm để lại đột nhiên không cánh mà bay. Cả nhà họ Thẩm đã lục tung mọi ngóc ngách, cuối cùng lại tìm thấy nó trên người một đệ t.ử dòng thứ tên là Thẩm Hồng.

Lúc đó, ông ta đã thấy sự việc có nhiều điểm đáng ngờ. Với thân phận của Thẩm Hồng, làm sao hắn có thể biết được nơi cất giấu Huyền Sương Ngọc. Hơn nữa, người duy nhất bước vào mật thất cất giữ Huyền Sương Ngọc ngày hôm đó chỉ có đứa cháu trai Thẩm Thu Dương của ông ta.

Dù biết chuyện này có uẩn khúc, nhưng vì Huyền Sương Ngọc đã được tìm thấy trên người Thẩm Hồng, ông ta vẫn ra lệnh bắt giữ hắn, giam vào ngục tối. Về phần Thẩm Thu Dương - kẻ có nhiều điểm khả nghi, ông ta chỉ phạt cấm túc vài tháng.

Thẩm Thu Dương vốn được ông ta nuông chiều, nay bị cấm túc sinh ra bực tức, liền trút hết cơn giận lên đầu Thẩm Hồng.

Chưởng sự nhớ lại cảnh tượng mình nhìn thấy khi đến Nghị Sự Đường, khẽ cúi đầu: "Thiếu gia từ trước đến nay làm việc luôn tùy hứng."

"Nhắc nó hạ thủ có chừng mực thôi." Trên mặt Gia chủ họ Thẩm không lộ chút biểu cảm thừa thãi nào, hờ hững nói, "Đợi đám đệ t.ử Vạn Kiếm Tông đến, hãy xử lý Thẩm Hồng trước mặt bọn chúng. Cho bọn đệ t.ử Vạn Kiếm Tông thấy rõ gia quy và uy phong của nhà họ Thẩm ta!"

"Vâng ạ."

Sau khi giao phó xong mọi việc, Gia chủ họ Thẩm quay sang nhìn cặp vợ chồng vẫn ngồi yên lặng một góc với ánh mắt hiền từ:

"Phong Ca à."

"Dạ thưa Gia chủ." Thẩm Phong Ca đứng dậy, cung kính hành lễ với Gia chủ họ Thẩm: "Phong Ca có mặt."

Gia chủ họ Thẩm cười hiền từ xua tay: "Người một nhà cả, con khách sáo làm gì."

"Sức khỏe của Ngọc Châu dạo này không được tốt, ta đã dặn người ở kho lấy thêm ít đan d.ư.ợ.c mang sang, để Ngọc Châu bồi bổ thân thể."

Thẩm Phong Ca vội vàng chắp tay tạ ơn: "Đa tạ Gia chủ."

Gia chủ họ Thẩm vẫn giữ nụ cười hiền hậu: "Cảm ơn cái gì. Giá như ta biết được thiên phú của Ngọc Châu sớm hơn, đã chẳng để gia đình con phải sống ở chi thứ lâu như vậy, chịu bao nhiêu cực khổ."

Nói đến đây, ông ta không khỏi thở dài một tiếng: "Đáng tiếc cho sức khỏe của Ngọc Châu, nếu được nuôi dưỡng cẩn thận ở bổn gia, chắc chắn con bé đã khỏe mạnh, và tu vi giờ này có lẽ đã đạt đến cảnh giới Trúc Cơ."

Thẩm Phong Ca vội vàng đỡ lời: "Giờ Ngọc Châu cũng mới chỉ ngoài 30 tuổi, chỉ cần chăm chỉ tu luyện, con bé nhất định sẽ sớm ngày Trúc Cơ."

"Cũng phải." Gia chủ họ Thẩm cười vuốt râu, "Với thiên phú nhường ấy, việc Trúc Cơ chỉ dễ như trở bàn tay."

Bước ra khỏi Nghị Sự Đường, Thẩm Phong Ca không còn giữ được vẻ bình tĩnh trên mặt nữa, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t lại.

Ông quay sang nhìn vợ mình, ánh mắt không giấu nổi sự lo âu: "Chỉ vài hôm nữa thôi là Ngọc Châu phải đến Vạn Kiếm Tông rồi, liệu có ai phát hiện ra..."

"Phu quân!" Tôn Ngọc Diêu bỗng cao giọng, ánh mắt lóe lên tia cảnh cáo, "Ngọc Châu vốn dĩ là ngụy trời sinh kiếm thể, có gì mà không thể để người khác biết?"

Đã ba mươi năm trôi qua, cái thể chất này từ lâu đã hòa quyện với Thẩm Ngọc Châu, trở thành một phần thân thể của con bé.

Ngay cả khi trải qua bài kiểm tra khắt khe ở bổn gia nhà họ Thẩm, cũng chẳng ai nhận ra điều gì bất thường.

Gia sản nhà họ Thẩm khổng lồ, sở hữu vô vàn chí bảo do Lão tổ để lại, thế mà còn chẳng tìm ra điểm đáng ngờ nào, thì Vạn Kiếm Tông chắc chắn cũng sẽ không phát hiện ra đâu.

Tôn Ngọc Diêu nhìn vẻ do dự, hoảng hốt trên mặt Thẩm Phong Ca, hít một hơi thật sâu: "Phu quân, giờ chúng ta không còn đường lui nữa rồi."

"Chàng đừng quên, Ngọc Châu mới là người có thể mang lại tất cả những gì chúng ta mong muốn!"

Thẩm Phong Ca nhắm nghiền mắt, khi mở ra, ánh mắt ông đã tràn đầy kiên định: "Nàng nói đúng."

"Gia chủ vừa gửi cho Ngọc Châu không ít đan d.ư.ợ.c, ta sẽ mang qua cho con bé ngay."

Tôn Ngọc Diêu mỉm cười dịu dàng: "Sắp tới Ngọc Châu phải sang Vạn Kiếm Tông rồi, khoảng thời gian này cứ để con bé nghỉ ngơi cho tốt, đừng ép nó tu luyện quá sức."

"Dù sao thì thiên phú của Ngọc Châu cũng nằm ở đó, khi đến Vạn Kiếm Tông, chắc chắn con bé sẽ một bước lên mây!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.