Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Đạo, Giới Tu Tiên Bị Chơi Hỏng Rồi - Chương 25
Cập nhật lúc: 26/03/2026 11:10
Nàng nhớ rõ gốc Tam Diệp Thánh Liên mà nàng ấy cứu được, rễ của nó còn bị tổn thương nặng nề hơn chỗ linh d.ư.ợ.c này nhiều.
Bạch T.ử Vân sợ sệt chớp chớp mắt, trong ánh mắt cũng đọng lại sự nghi hoặc tương tự: “Có thể… cứu được mà?”
Chỗ linh d.ư.ợ.c trước đó của nàng, đều là nhờ Hồi Xuân Quyết cứu sống lại cả đấy thôi.
Nghe lời nàng đáp, Tô Li gật gù như thể đương nhiên là vậy, rồi chỉ tay vào mảnh d.ư.ợ.c điền trước mặt: “Vậy cô vào thử xem sao.”
Bạch T.ử Vân luống cuống xua tay, giọng run rẩy yếu ớt: “Các sư huynh tu vi cao thâm như vậy mà đều không làm được, ta…”
Nhưng khi chạm phải ánh mắt trong veo chân thành, không hề có chút khinh thường nào của Tô Li, lời từ chối của nàng chợt ngừng bặt.
Dư Lâm đã xem đủ trò hề này, vẫy tay ra hiệu cho các đệ t.ử đang giữ Tống Vĩnh Nhạc chuẩn bị rời đi.
Trước khi đi, hắn cất giọng khinh miệt cảnh cáo: “Thuận Càn Tông yêu cầu rất cao về phẩm hạnh của đệ t.ử, hai vị sư muội tốt nhất nên sửa cái thói ăn không nói có này đi.”
Bạch T.ử Vân vốn định lùi bước theo thói quen, nhưng nghe thấy những lời bôi nhọ Tô Li, nàng không chút suy nghĩ bước lên phía trước.
Giọng nàng tuy run rẩy, nhưng không lùi nửa bước: “Ta nguyện ý thử một lần!”
Nói đoạn, nàng hít sâu một hơi, bước vào giữa d.ư.ợ.c điền, ánh mắt kiên định bắt đầu bắt quyết.
Dư Lâm nghe tiếng bèn dừng bước, hắn xoay người lại một nửa, hai tay khoanh trước n.g.ự.c, mang bộ dạng thong dong chờ xem kịch hay nhìn theo động tác của Bạch T.ử Vân.
Trò cười, đây chẳng phải chỉ là Hồi Xuân Quyết cơ bản nhất sao?
Nếu cái linh quyết này mà có thể khôi phục được cả mảnh d.ư.ợ.c điền này, hắn thề sẽ ăn hết linh thổ ở đây!
Ba nhịp thở trôi qua:
Ánh mắt hắn đờ đẫn nhìn những gốc linh d.ư.ợ.c đang rực rỡ bừng lên sức sống xung quanh Bạch T.ử Vân.
Hắn từ từ nhắm mắt lại: Hắn đã bảo rồi, tại sao hôm nay mọi chuyện lại ly kỳ đến vậy, hóa ra là đang nằm mơ…
Tống Vĩnh Bình đang quỳ bên cạnh mừng rỡ như điên lao vào d.ư.ợ.c điền, nước mắt trào dâng nhìn mảnh d.ư.ợ.c điền đã được phục hồi.
Bạch T.ử Vân buông tay xuống, hoàn toàn không dám nhìn sắc mặt của những người xung quanh, nàng có phần tự ti cúi gằm mặt:
“Linh lực của ta quá mức yếu kém, chỉ có thể khôi phục chưa đến một nửa số linh d.ư.ợ.c.”
“Để các vị sư huynh chê cười rồi.”
“Đa tạ sư muội.” Tống Vĩnh Bình ngẩng đầu lên, lau mạnh dòng nước mắt trên mặt, gập người cúi lạy Bạch T.ử Vân một cái thật sâu, “Từ nay về sau, nếu sư muội có việc gì cần, ta nhất định sẽ dốc hết sức lực giúp đỡ.”
Dư Lâm nghe thấy giọng của Tống Vĩnh Bình mới rốt cuộc mở mắt ra, ánh mắt vẫn còn dại đi: Hóa ra không phải là mơ à.
Hắn không cam tâm vươn tay ra, dùng linh khí cẩn thận kiểm tra lại một gốc linh d.ư.ợ.c, sự chấn động trong đáy mắt lại càng sâu thêm:
Những linh d.ư.ợ.c này không chỉ được chữa lành tận gốc rễ, mà ngay cả linh khí cũng khôi phục lại thời kỳ cường thịnh nhất.
Hắn quay đầu nhìn Tô Li với vẻ mặt coi chuyện đó là lẽ hiển nhiên, không hề tỏ ra kinh ngạc chút nào, rồi lại từ từ chuyển tầm mắt sang Bạch T.ử Vân vẫn đang cúi gằm mặt, trông vô cùng lúng túng.
Ngay chớp mắt tiếp theo, hai mắt hắn sáng rực lao đến trước mặt nàng:
“Sư muội, rốt cuộc thì muội làm cách nào vậy?!”
Những đệ t.ử Chấp Pháp Điện đứng sau hắn vừa mới hoàn hồn cũng nhất loạt vểnh tai lên nghe ngóng.
Bạch T.ử Vân bị hắn dọa sợ lùi lại mấy bước, nàng không trả lời câu hỏi của hắn, mà nén nỗi hoảng hốt ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn Dư Lâm tràn đầy sự nghiêm túc:
“Sư huynh, ta và… tiền bối không hề nói dối.”
Dư Lâm nhớ lại những lời trào phúng của mình ban nãy, mặt đỏ bừng lên. Hắn vội vàng chắp tay, thành khẩn tạ lỗi với nàng và Tô Li:
“Là do ta kiến thức nông cạn, tự cao tự đại, đã hiểu lầm hai vị sư muội.”
“Ta quả thực không ngờ Hồi Xuân Quyết lại có công hiệu kỳ diệu đến thế.” Nói đến đây, hắn len lén xích lại gần hơn một chút, hạ giọng hỏi nhỏ, “Sư muội, muội có bí quyết gì không vậy?”
Tề Vũ vừa mới chữa khỏi những vết thương do Lương Thiên Trọng đ.á.n.h, liền vội vàng chạy đến ngoại môn tìm Bạch T.ử Vân.
Hắn tìm hồi lâu mới tới rìa d.ư.ợ.c điền. Nghe những lời của Dư Lâm, lòng hắn chợt chùng xuống.
Họ phát hiện ra sự khác biệt của Bạch T.ử Vân rồi sao?
Nhưng rất nhanh, hắn đã điều chỉnh lại tâm lý: Bạch T.ử Vân một lòng một dạ si mê hắn, hắn nói gì nàng sẽ nghe nấy.
Mấy kẻ này có biết thì đã làm sao?
Nghĩ vậy, hắn nở một nụ cười phong nhã, cất giọng dịu dàng: “Vân Nhi, ta tìm muội mãi, hóa ra muội ở đây.”
Vừa bước vài bước về phía d.ư.ợ.c điền, hắn vừa chắp tay chào vài vị đệ t.ử Chấp Pháp Điện: “Các vị sư huynh cũng ở đây sao?”
“Ở đây vừa xảy ra chuyện gì à?”
