Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Đạo, Giới Tu Tiên Bị Chơi Hỏng Rồi - Chương 268
Cập nhật lúc: 27/03/2026 17:23
Ngay khoảnh khắc ấy, ông ta bất chợt nhận ra mình dường như không hiểu chút nào về đứa con gái hiện tại nữa.
Chỉ vì một câu bâng quơ từ âm thanh thiên ngoại, mà Tề Nhu Âm lại có thể thay đổi trời long đất lở đến mức này sao?
Tề Nhu Âm mỉm cười nhẹ nhàng: "Đều nhờ phụ thân hôm nay lên tiếng nhắc nhở, nếu không Nhu Âm cũng quên mất bổn phận của một người làm tỷ tỷ."
"Là lỗi của con trước nay đã sơ suất."
Nói đoạn, nàng nhàn nhạt liếc Tề Hiên dưới đất: "Phụ thân cứ yên tâm, sau này con nhất định sẽ nghiêm khắc quản giáo đệ đệ, tuyệt đối không để nó gây thêm họa nào nữa."
Nghe nàng hứa hẹn, cả người Tề Hiên co rúm lại.
Tề Nhu Âm không chờ Tề gia chủ hồi đáp, liền quay ngoắt sang hành lễ với Giang Mạnh Lâm vẫn đang đứng đằng xa hóng chuyện: "Giang tông chủ, Tề Hiên dung túng Minh Hỏa thú thiêu rụi cửa hàng pháp trận của ngài, phụ thân con vô cùng áy náy."
"Phụ thân sẵn lòng lấy những linh bảo trân quý bao năm nay ra đền bù tạ lỗi với tông chủ."
"Huyễn Hải Ngưng Giáp, Bảy Màu Ngọc Lê Sa, Năm Diệp Hoàn Phẩm Liên..."
Tề Nhu Âm trôi chảy xướng tên hàng chục loại linh bảo. Cứ mỗi cái tên thốt ra, sắc mặt Tề gia chủ lại xám xịt thêm một phần:
Những linh bảo ấy đều là báu vật mà ông ta cất công sưu tầm, trân quý bao năm, mỗi món đều mang phẩm giai không hề tầm thường, lại vô cùng khó kiếm.
Thế nhưng hiện giờ Tông chủ Thừa Thiên Tông đang sờ sờ ngay trước mặt, lẽ nào ông ta lại dám mặt dày phản bác Tề Nhu Âm, bảo rằng mình không muốn lôi đống linh bảo đó ra bồi thường sao?
Vốn dĩ lỗi rành rành là của Tề Hiên, Tề gia đương nhiên phải bồi thường cho Thừa Thiên Tông, nhưng... tại sao lại cứ khăng khăng phải bồi thường bằng mấy món linh bảo quý giá ấy, đền ít linh thạch không được sao?!
Cho đến khi Tề Nhu Âm đọc tên Huyễn Dạ Thiên Chi, ông ta cảm giác như trái tim đang rỉ m.á.u, rốt cuộc không chịu nổi nữa, bèn lên tiếng: "Âm Nhi, con nhớ nhầm rồi phải không? Vi phụ làm gì có... Huyễn Dạ Thiên Chi."
"Vậy sao?" Nhớ lại ngày trước Tề gia chủ chưa từng đoái hoài gì đến cảm nhận của nàng, tiện tay lấy đồ của nàng đem cho người khác, Tề Nhu Âm cười tủm tỉm đáp, "Hôm nọ con tận mắt thấy phụ thân đang vuốt ve thưởng thức trong tay... Lẽ nào con nhìn nhầm?"
"Hay là lúc đó món đồ trong tay phụ thân chính là... Huyễn Dạ Tiên Chi?"
Nghe Tề Nhu Âm thản nhiên nâng phẩm giai của Huyễn Dạ Thiên Chi lên một bậc, ông ta nuốt nước bọt cái ực, nghiêm giọng đính chính: "Âm Nhi, con không nhớ nhầm đâu, chính xác là Huyễn Dạ Thiên Chi!"
"Là do vi phụ lẩm cẩm nhớ nhầm, vi phụ nhớ nhầm."
Nói xong, ông ta luống cuống quay sang Giang Mạnh Lâm, không để Tề Nhu Âm có cơ hội mở miệng thêm lần nào nữa: "Giang tông chủ, ngài xem những món bồi thường này đã vừa ý chưa?"
Trong lòng ông ta lúc này gào thét mong mỏi Giang Mạnh Lâm sẽ từ chối đống linh bảo ấy — Rõ ràng cái cửa hàng ghẻ kia chẳng đáng để ông ta phải đền nhiều bảo vật đến thế!
Chỉ cần Giang Mạnh Lâm còn sót lại chút liêm sỉ, chắc chắn sẽ không mặt dày mà nhận.
Nhưng...
Giang Mạnh Lâm hoàn toàn không đếm xỉa gì đến vẻ mặt xót của đứt ruột của Tề gia chủ, ông cười tươi rói đến mức mắt híp tịt thành một đường chỉ: "Ây da, Tề gia chủ việc gì phải khách sáo thế!"
Nói rồi, ông chẳng buồn đẩy đưa lấy một câu, thẳng thừng tuyên bố: "Vậy thì Giang mỗ đành mạn phép nhận sự bồi thường này!"
Tề gia chủ chứng kiến thái độ nhận đồ quyết đoán, nhanh gọn lẹ của ông, cõi lòng càng thêm bi phẫn tột độ:
Sao ông ta lại quên khuấy mất độ dày da mặt của Tông chủ Thừa Thiên Tông cơ chứ!
Ông ta hít sâu một hơi, giọng nói như nghiến ra từ kẽ răng: "Vậy lát nữa ta sẽ sai người đưa quà tạ lỗi đến Thừa Thiên Tông."
Giang Mạnh Lâm thấy rõ vẻ xót xa hiện rành rành trên mặt Tề gia chủ, sợ ông ta suy nghĩ lại rồi nuốt lời, vội vàng từ chối:
"Không cần phiền phức vậy đâu."
Ông đập bộp một cái vào vai nhị đệ t.ử nãy giờ vẫn đang đứng hóng chuyện bên cạnh: "Đệ t.ử này của ta đang rảnh rỗi sinh nông nổi, vừa khéo có thể chạy một chuyến đến Tề phủ lấy đồ!"
Nếu không nể nang thân phận của mình hơi bất tiện, ông còn muốn đích thân xách m.ô.n.g đi theo Tề gia chủ về tận Tề phủ lấy đồ bồi thường luôn cơ!
Tề gia chủ bị cái sự vô sỉ của ông chọc cho tức đến mức ngũ tạng lục phủ như muốn đảo lộn tùng phèo cả lên, nhưng lại bất lực chẳng làm gì được, đành nghiến răng ken két đáp: "Được."
Đứng xem kịch từ đầu chí cuối, Tô Li hoàn toàn chẳng để tâm đến màn đấu võ mồm giữa Tề gia chủ và Giang Mạnh Lâm, nàng đang bận dùng ánh mắt tán thưởng ngắm nhìn vẻ điên cuồng ẩn dưới lớp vỏ dịu dàng của Tề Nhu Âm:
Cái thể loại điên tình nhưng lúc nào cũng dịu dàng, đằm thắm thế này thật sự cuốn hút người xem!
