Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Đạo, Giới Tu Tiên Bị Chơi Hỏng Rồi - Chương 279
Cập nhật lúc: 27/03/2026 17:24
【 Nói nó vô dụng ư? Rõ ràng bày trận xong cái là lòi ra thêm bảy chục đứa con; mà bảo nó hữu dụng ư? Ha ha ha ha một đứa con ruột cũng đào đâu ra! 】
Nghe đến đoạn này, Tông chủ Thừa Thiên Tông — người vừa lo liệu xong xuôi chuyện của Linh Nguyên tôn giả mới tất tả chạy tới — ánh sáng khát khao le lói trong mắt vụt tắt ngúm, lặng lẽ lùi hẳn về sau hai bước.
Vẻ mặt của những người khác trong Thừa Thiên Tông vốn dĩ đang hừng hực ý định "mượn giống", giờ cũng lạnh tanh như băng.
Mộc phong chủ nghe tiếng cười rũ rượi không thể kìm nén của âm thanh thiên ngoại, sự tự tin và vẻ oai phong lẫm liệt trên mặt vỡ vụn tan tành trong chớp mắt.
Khoảnh khắc này, lão đột nhiên chẳng dám nhìn thẳng vào sắc mặt của Lưu gia chủ nữa:
Thật sự không có mống con ruột nào của Lưu gia chủ sao?
Không... Không thể nào chứ?
Lưu gia chủ nghe âm thanh thiên ngoại phơi bày sự thật, tuyệt vọng đưa mắt quét một vòng tu vi của đám đông xung quanh: Đại đa số đều đạt Kim Đan trở lên.
Thấy tình cảnh này, hắn bỗng dưng như được đả thông tư tưởng, chẳng buồn che giấu nữa, gào lên xé lòng với Mộc phong chủ:
"Đúng thế, từ ngày cái Đa T.ử Trận của ngài được bày ra, thê thiếp trong phủ ta lũ lượt mang thai. Nhưng hôm qua ta mới phát hiện, bọn chúng căn bản không phải dòng giống của ta!!"
"Một mụn con ruột ta cũng chẳng có a!"
"Rốt cuộc ngài đã giăng cái yêu trận quái quỷ gì trong phủ ta, thế mà lại, thế mà lại..."
"Món nợ ngập đầu này, ngài lấy cái gì ra đền cho ta đây —!!"
Tô Li nghe hắn uất hận tuôn trào những lời như huyết lệ, chống cằm đăm chiêu nhìn những dòng chữ hiện trên Thiên Đạo Chi Thư:
【 Chẳng trách Lưu gia chủ lại suy sụp đến thế. Một chính thất với hơn ba chục phòng tiểu thiếp, mỗi người tằng tằng cũng sòn sòn một hai đứa... 】
【 Điều này chứng tỏ — 】
【 Kể từ lúc cái Đa T.ử Trận kia được giăng lên, toàn bộ thê thiếp của ổng, đồng loạt hồng hạnh vượt tường ~~ Không một ai ngoại lệ ha ha ha ha ha — 】
【 Trước khi có Đa T.ử Trận, ai lén lút cắm sừng ổng thì ổng không rõ, nhưng từ sau khi có trận pháp, chắc mẩm là bung bét hết trơn rồi ~~ 】
【 Chuyện này thực sự không thể trách Lưu gia chủ tìm tới tận cửa tính sổ. Chỉ một cái trận pháp mà bắt ổng đội hơn ba chục chiếc nón xanh a ha ha ha ha ha — 】
【 Rốt cuộc đây là Đa T.ử Trận, hay là Đào Hoa Trận vậy trời ~~ 】
Âm thanh thiên ngoại cứ buông một câu, sắc mặt Mộc phong chủ lại nhợt nhạt đi một phần. Đến cuối cùng, mồ hôi lạnh đã vã ra như tắm trên trán lão.
Giọng lão run rẩy, xen lẫn chút xu nịnh, lấy lòng: "Lưu gia chủ, ta thực tình không biết... khụ khụ, lại xảy ra cơ sự đau xót tột cùng nhường này, ta vô cùng ân hận."
Cứ nhìn bộ dạng của Lưu gia chủ hiện tại, chắc mẩm ổng chẳng thiếu thốn gì dăm ba đồng linh thạch...
Mà dù ổng có khát linh thạch đi chăng nữa, thì chi phí nuôi dưỡng hơn bảy chục đứa con ròng rã mười, hai mươi năm trời — Lão có đào mả tổ lên cũng đền không nổi a!
Nhớ hồi đó bày cái pháp trận này, lão mới đút túi kiếm chác được có 3000 linh thạch bọ. Bây giờ bắt lão nôn ra đền bù 30 vạn á??
Nghĩ đến viễn cảnh đen tối ấy, chút huyết sắc mỏng manh trên mặt Mộc phong chủ cũng bay biến sạch, trong mắt chỉ còn đọng lại vũng lầy tuyệt vọng:
Đã ba chục năm ròng rã trôi qua rồi, ai mà lường trước được cái vận xui đền linh thạch này nó lại dai dẳng, bám riết lấy lão tận ba mươi năm cơ chứ!
Giữa lúc lão còn đang quay cuồng với ý nghĩ liệu mình có phải muối mặt ra Xuân Sơn Lâu bán nghệ gán nợ hay không, thì âm thanh thiên ngoại lại một lần nữa cất lời:
【 Ủa, ta cứ thấy có chỗ nào cấn cấn... 】
【 Ba chục năm trước, lúc chưa có mống con nào vắt vai, Lưu gia chủ chỉ là gã chưởng quỹ có chút đỉnh linh thạch rách ở thành Lăng Thiên, tu vi lẹt đẹt mãi mức Trúc Cơ. 】
【 Thế mà từ khi có đứa con đầu lòng, công việc làm ăn của ổng cứ thế phất lên như diều gặp gió... 】
【 Càng về sau, cứ mỗi lần nạp thêm một đứa con, ổng lại kiếm bồn kiếm bát linh thạch, tu vi cũng theo đó mà nhảy vọt... Hiện tại đã nghiễm nhiên ngồiễm chệ vị trí gia tộc quyền thế số một ở thành Lăng Thiên, tu vi cũng ngót nghét chạm ngưỡng Kim Đan hậu kỳ rồi. 】
Đọc đến đây, Tô Li khẽ nhẩm tính lại mệnh cách của Lưu gia chủ, bừng tỉnh đại ngộ phán:
【 Đây đích thị là cái mệnh Đa T.ử Đa Phúc trong truyền thuyết rồi!! 】
【 Dẫu lũ trẻ chẳng mang giọt m.á.u nào của ổng, nhưng cái phúc phần ổng hưởng lợi là thật a!! 】
【 Đời mà, có mất ắt có được ~~ 】
Nghe âm thanh thiên ngoại phán định, vẻ mặt tuyệt vọng pha lẫn bi phẫn của Lưu gia chủ bỗng dưng đông cứng lại:
Cái gì gọi là... Mệnh Đa T.ử Đa Phúc?
Hắn vắt óc nhớ lại. Đúng là kể từ lúc Thanh Nhi ra đời, cửa hiệu buôn bán bỗng chốc đắt như tôm tươi — Cơ mà đó chẳng phải do hắn nhanh nhạy chớp đúng thời cơ nhập về lô phấn trang điểm được lòng giới nữ tu sao?
