Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Đạo, Giới Tu Tiên Bị Chơi Hỏng Rồi - Chương 303
Cập nhật lúc: 27/03/2026 17:26
Tông chủ Thừa Thiên Tông nghe âm thanh thiên ngoại phanh phui sự thật, không dám tin vào tai mình, trố mắt nhìn viên chưởng sự Thanh Mộc Phong. Bắt gặp cái gật đầu đầy hổ thẹn của hắn, trong mắt ngài ngập tràn sự hoang mang:
Đây đường đường là đệ t.ử nội môn của Thừa Thiên Tông, đều là những nhân tài kiệt xuất trong số các tu sĩ cùng thế hệ, làm sao có thể bị trọng thương vì những lý do... củ chuối đến nhường này??
Chưởng sự Thanh Mộc Phong hít một hơi thật sâu, lôi hết can đảm thuật lại y nguyên những nguyên nhân dẫn đến thương thế của đám đệ t.ử mà hắn vừa điều tra được cách đây không lâu.
Tô Li vừa nghe hắn trình bày những lý do đã được tô vẽ, "tẩy trắng" vô số lần, vừa đăm chiêu lật mở Thiên Đạo Chi Thư:
【 Mấy cái lý do này nghe qua thì đúng là hoang đường, khó tin thật. Không chừng đằng sau vụ này có bàn tay của ai đó... 】
Âm thanh thiên ngoại còn chưa dứt lời, Vương Khải - kẻ cầm đầu nhóm đệ t.ử bị thương - đã gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Hắn cố nén cơn đau xé ruột từ Nguyên Anh nơi đan điền, gân cổ lên gào thét với Tông chủ Thừa Thiên Tông bằng giọng khàn đặc, từng chữ như rỏ m.á.u: “Bẩm Tông chủ, đệ t.ử đường đường là tu sĩ Nguyên Anh, làm sao có chuyện chỉ vấp ngã đập đầu vào một cái pháp khí tam giai mà dẫn đến Nguyên Anh vỡ nát được chứ?!”
“Chắc chắn 100% là do tên Cảnh Kiều An giở trò đồi bại sau lưng!”
Đám đệ t.ử bị thương khác cũng hùa theo gật đầu phụ họa: “Đúng thế, không sai đi đâu được, chắn chắn là do Cảnh Kiều An làm!”
Chưởng sự Thanh Mộc Phong xoay người lại, giọng nói nghiêm nghị xen lẫn sự nghi hoặc: “Đệ t.ử Thanh Mộc Phong ai cũng biết mối quan hệ giữa Cảnh Kiều An và các ngươi vô cùng tốt đẹp. Hắn lấy cớ gì mà phải hạ độc thủ với các ngươi?”
“Hơn nữa, Cảnh Kiều An mới chỉ ở ngưỡng Kim Đan, lấy bản lĩnh gì mà đả thương một tu sĩ Nguyên Anh như ngươi đến mức tàn phế này?”
Vương Khải không chút đắn đo, phản bác ngay: “Hắn chắc chắn là sinh lòng đố kỵ! Hắn ghen ghét vì ta có thể đột phá Nguyên Anh trước hắn!”
“Đúng thế, dạo trước ta vừa mới vớ được một kỳ ngộ hiếm có. Cảnh Kiều An từ lúc biết chuyện, lúc nào cũng tỏ ra dòm ngó, tò mò về kỳ ngộ đó.”
“Hắn mười mươi là có ý đồ chiếm đoạt kỳ ngộ của ta, thế nên mới lén lút dở trò hèn hạ này!”
Trong chốc lát, cả gian điện phủ ầm ĩ tiếng đám đệ t.ử thay nhau buộc tội, cấu xé Cảnh Kiều An.
Tô Li nhìn điệu bộ ai nấy đều hậm hực như thể mang thâm thù đại hận với Cảnh Kiều An, trong mắt xẹt qua một tia khó hiểu:
【 Chẳng phải bảo Cảnh Kiều An có quan hệ... cực kỳ thân thiết với bọn họ sao? 】
【 Kiểu này mà gọi là thân thiết á... Nhìn cái thái độ hận thù thế này thì có ~~ 】
【 Nếu không thì tại sao hễ bọn họ xảy ra chuyện, người đầu tiên bị lôi ra đổ vỏ lại là Cảnh Kiều An? 】
Đang lúc Tô Li định lật Thiên Đạo Chi Thư ra để soi xét xem rốt cuộc giữa bọn họ có ân oán tình thù gì, thì từ ngoài cửa điện bỗng vọng vào tiếng bước chân hối hả, vội vã.
Chớp mắt sau, một bóng người mặc trang phục đệ t.ử nội môn, ánh mắt ngập tràn sự lo âu, hoảng hốt đã xuất hiện ở cửa đại điện.
Hắn vừa lao vào trong điện, phản ứng đầu tiên không phải là hành lễ với Tông chủ Thừa Thiên Tông, mà là lao đến bên cạnh đám đệ t.ử bị thương, ân cần hỏi han: “Các vị sư huynh, có kẻ nào dám to gan tập kích mọi người sao?”
“Sao các sư huynh lại bị thương nặng đến thế này?”
Cảnh Kiều An sở hữu một gương mặt tuấn tú, toát lên vẻ trong sáng ngây thơ vô số tội. Đôi mắt hạnh to tròn, trong veo, mang theo sự hồn nhiên, chất phác.
Cả con người hắn toát ra dáng vẻ của một vị tiểu thiếu gia chưa trải sự đời, trên trán như dán rành rành bốn chữ "Ngốc nghếch, dễ lừa".
Vương Khải nhìn khuôn mặt ngây thơ ấy, ngọn lửa giận phừng phừng bốc lên khiến mặt hắn đỏ gay: “Ngươi bớt diễn tuồng ở đây đi! Chúng ta thân tàn ma dại thế này, chẳng phải đều do một tay ngươi giở trò sao?!”
Quát xong, hắn lại quay sang khóc lóc ỉ ôi với Tông chủ Thừa Thiên Tông: “Tông chủ, xin ngài nhất định phải làm chủ cho chúng đệ t.ử a!”
Cảnh Kiều An nghe lời cáo buộc, đôi mắt mở to tròn xoe, trong ánh mắt tràn ngập sự ngỡ ngàng, không thể tin nổi: “Sư huynh, huynh đang nói gì vậy? Đệ làm sao có thể nhẫn tâm làm hại các vị sư huynh được cơ chứ?!”
“Từ trước đến nay các sư huynh luôn chiếu cố, cưu mang đệ, đệ làm sao có thể lấy oán báo ân?”
Nói xong, hắn quay người, dập đầu hành lễ cung kính với Tông chủ Thừa Thiên Tông: “Tông chủ, có kẻ gian dám to gan lớn mật lọt vào Thừa Thiên Tông hãm hại các vị sư huynh, xin ngài tuyệt đối đừng nương tay, phải lôi cổ hắn ra trừng trị thích đáng!”
Nhìn ánh mắt chân thành, tha thiết của Cảnh Kiều An, cán cân trong lòng Tông chủ Thừa Thiên Tông bất giác nghiêng hẳn về phía hắn.
