Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Đạo, Giới Tu Tiên Bị Chơi Hỏng Rồi - Chương 36
Cập nhật lúc: 26/03/2026 11:11
Dù đã cưng chiều Giang Thư Hoa suốt cả trăm năm, nhưng khi không còn chút m.á.u mủ nào, chỉ dựa vào cái thiên phú cỏn con của Giang Thư Hoa, địa vị của hắn trong lòng ông còn chẳng bằng một con ch.ó trên đỉnh Hoa Lan!
Thế mà một kẻ mạo danh như thế, không những cướp đi vị trí của Giang Thâm suốt hàng trăm năm, lại còn dám ngang ngược hành hạ Giang Thâm khi hắn bước chân vào Hoa Lan Phong!
Giang Quân Minh nhìn Giang Thư Hoa bằng ánh mắt lạnh lẽo, tựa hồ đang nhìn một kẻ đã c.h.ế.t.
Mặc kệ nỗi đau cắt da cắt thịt, Giang Thư Hoa cố lết về phía trước hai bước, đôi mắt mở to đầy hoảng loạn:
"Phụ thân, chắc chắn người đã nhầm lẫn rồi! Ta là Giang Thư Hoa, là con trai của người mà."
"Chắc chắn có kẻ đã dùng lời xảo trá để lừa gạt người!"
"Người đã quên rồi sao? Ta là đứa con trai người yêu thương nhất, người đã từng vì ta mà không tiếc đối đầu với các trưởng lão khác…"
"Im đi!" Giang Quân Minh gầm lên, ngọn lửa phẫn nộ trong mắt càng bùng cháy dữ dội, "Nếu không phải vì có kẻ tráo đổi con trai ruột của ta bằng ngươi, làm sao ta lại phải xa cách Thâm Nhi nhiều năm đến thế."
Ông lạnh lùng lướt nhìn Giang Thư Hoa đang vùng vẫy dưới đất không chịu chấp nhận sự thật, dứt khoát quay lưng lại, ánh mắt ngập tràn sự yêu thương xen lẫn ân hận nhìn về phía Giang Thâm.
"Thâm Nhi, ta là phụ thân của con." Ông cẩn thận vuốt ve mái tóc khô xơ của Giang Thâm, giọng nói dịu dàng chưa từng thấy, "Ngay vào ngày con chào đời, có kẻ đã đ.á.n.h tráo thân phận của con và Giang Thư Hoa, chia cắt cha con ta ròng rã một trăm năm."
"May mà Thiên Đạo có mắt, cho ta biết được sự thật." Lần đầu tiên ông cảm thấy biết ơn giọng nói từ trên không kia đến thế. Nếu không có nàng, có lẽ ông sẽ còn bị lừa gạt thêm rất lâu, và đến lúc đó, không biết Giang Thâm sẽ ra sao…
"Từ nay về sau, phụ thân sẽ đền bù cho con gấp bội, tuyệt đối không để con phải chịu thêm bất kỳ uất ức nào nữa."
Giang Thâm c.h.ế.t lặng nghe những âm thanh xôn xao xung quanh, dù biết mình có thể là con ruột của Giang Quân Minh, nhưng ánh mắt hắn vẫn lạnh lẽo không gợn sóng.
Khoảng thời gian bị đày đọa bên cạnh Giang Thư Hoa đã dạy cho hắn cách nhẫn nhịn, cách chôn giấu bản ngã, đợi đến khi tất cả mọi người lầm tưởng hắn vô hại rồi mới tung đòn quyết định.
Nghe lời hứa hẹn của Giang Quân Minh, một tia chế giễu lướt qua đôi mắt đen láy của hắn.
Chẳng lẽ Giang Quân Minh thật sự không biết Giang Thư Hoa là loại người nào, từng đối xử với hắn ra sao?
Khi ấy, chính Giang Quân Minh đã giữ thái độ khinh khỉnh, tàn nhẫn gạt đi ánh mắt cầu cứu của hắn mà không thèm đoái hoài lấy một cái.
Trong mắt Giang Quân Minh, hắn chỉ là một con kiến mọn có thể bị nghiền nát bất cứ lúc nào.
Giang Thư Hoa ngu dốt và độc ác, nhưng Giang Quân Minh cũng chẳng phải kẻ tốt đẹp gì.
Tuy nhiên, hắn không còn là chàng thiếu niên bồng bột ngày nào. Dù Giang Quân Minh là loại người nào đi chăng nữa cũng chẳng quan trọng.
Điều quan trọng nhất bây giờ là hắn có thể lợi dụng thân phận này để đạt được những gì.
Thấy Giang Thâm cúi gằm mặt không phản ứng, trong mắt Giang Quân Minh ánh lên vẻ xót xa. Ánh mắt ông liếc sang Giang Thư Hoa đang rên rỉ bên cạnh, giọng nói bỗng trở nên lạnh lùng, tàn nhẫn: "Thâm Nhi, Giang Thư Hoa đã đối xử tệ bạc với con như vậy, giờ con muốn phế bỏ tu vi của nó hay lấy mạng nó luôn?"
Trong mắt ông, Giang Thư Hoa chẳng khác gì kẻ đã c.h.ế.t. Tác dụng duy nhất của hắn bây giờ là giúp Giang Thâm xả hận.
Vừa mới nếm trải cú sốc không phải con ruột của Giang Quân Minh, Giang Thư Hoa lại nghe thêm những lời sắc lạnh này.
Hắn ngẩng lên với đôi mắt đầy hoảng sợ, miệng lắp bắp: "Phụ thân, người không thể đối xử với con như vậy, phụ thân ơi!"
Giang Thâm cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt đen thẳm lướt qua Giang Thư Hoa rồi dừng lại trên người Giang Quân Minh.
Giọng hắn khàn đặc: "Người chắc chắn ta là con trai của người chứ?"
"Ta dám chắc chắn." Nghe thấy Giang Thâm cuối cùng cũng chịu lên tiếng, Giang Quân Minh mừng rỡ, đáp ngay không chút do dự.
"Ta chỉ có ba yêu cầu." Giang Thâm biết lúc này là lúc Giang Quân Minh cảm thấy có lỗi với hắn nhất. Hắn hiện tại còn quá yếu, không thể đối đầu với bất kỳ ai, chỉ đành dùng cách này để mang lại lợi ích cho bản thân.
"Con cứ nói, bất kể là gì, cha cũng sẽ đồng ý."
"Ta muốn một viên Hoa Hiểu Đan tứ phẩm để cứu dưỡng mẫu."
"Dù là linh d.ư.ợ.c phẩm cấp nào, chỉ cần ta có, con cứ lấy đi!"
"Giao Giang Thư Hoa cho ta xử lý."
"Không vấn đề gì, con muốn làm gì nó, cha đều ủng hộ!"
"Ta..." Giang Thâm dừng lại một lúc, giọng ngập ngừng, "Ta muốn tiếp tục tu luyện."
