Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Đạo, Giới Tu Tiên Bị Chơi Hỏng Rồi - Chương 369
Cập nhật lúc: 27/03/2026 18:15
Nghe đến đây, dẫu có tin tưởng nhân phẩm Giang Mộng Lang đến đâu, Tông chủ Vạn Kiếm Tông cũng đành ngậm miệng, không thể lên tiếng phản bác. Lão vốn cứ nghĩ trong chuyện này có hiểu lầm gì đó, hoặc có kẻ nào cố tình vu oan giáng họa. Nhưng mà... nhân chứng vật chứng đã rành rành ra đó, vả lại Giang Mộng Lang lại là kẻ hưởng lợi duy nhất. Dù có muốn mở lời giải vây cho hắn cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu.
Mấy vị Tông chủ nhìn nhau, trong lòng Thiên Cơ Môn chủ vẫn còn vương chút nghi ngờ, tuy sự nghi ngờ ấy đã vơi đi nhiều so với lúc mới biết chuyện. Lão cất tiếng, giọng điệu xen lẫn do dự: "Vậy Giang Mộng Lang hiện tại... tu vi đã tàn phế thật rồi sao?"
Ninh Huy thở dài một tiếng, vẻ mặt vẫn đọng lại sự thương xót đầy bất đắc dĩ dành cho đại đệ t.ử của mình: "Môn chủ ngài cũng biết sau khi Ly Hỏa Tiên Tinh bị hao tổn, có bao nhiêu thành trì phải hứng chịu thiên tai, có bao nhiêu tu sĩ cùng bách tính bỏ mạng trong đó. Giang Mộng Lang là đệ t.ử ta thương yêu nhất, ta sao nỡ..." Nói tới đây, lão buông tiếng thở dài, ánh mắt lại khôi phục vẻ kiên định, uy nghiêm: "Ta là Tông chủ của Quy Nguyên Tông, ta bắt buộc phải cho mọi người một lời công đạo."
Đám người vừa tiến về phía Quy Nguyên Tông, vừa lặng lẽ lắng nghe. Lúc này, Tông chủ Thừa Thiên Tông nhìn thấy hướng đi của các đệ t.ử Quy Nguyên Tông, trong mắt hiện lên một tia khó hiểu: "Không biết đám đệ t.ử này..."
Sắc mặt Ninh Huy có phần phức tạp: "Bọn họ đang đến nơi Giang Mộng Lang chịu hình phạt."
"Trong Quy Nguyên Tông cũng có không ít đệ t.ử có người thân... vong mạng vì thiên tai."
Trên giá gỗ gai, một bóng người bị trói c.h.ặ.t ở đó. Những chiếc gai nhọn hoắt đ.â.m sâu vào da thịt hắn, từng giọt m.á.u hòa lẫn linh khí tí tách nhỏ xuống, nhuộm đỏ rực cả một vùng đất xung quanh. Hắn gục đầu xuống, không ai có thể nhìn rõ vẻ mặt hắn, chỉ thấy đôi môi mỏng trắng bệch, không chút huyết sắc. Xung quanh, tất cả đệ t.ử đều mang vẻ mặt phẫn hận.
Một nam đệ t.ử thậm chí còn tàn nhẫn ném hòn đá trong tay vào đầu hắn: "Đồ tội đồ tởm lợm!"
Thấy hành động của gã, có người lên tiếng mỉa mai: "Ta nhớ không lầm thì Giang Mộng Lang từng giúp ngươi không ít lần mà nhỉ?"
Nam đệ t.ử nọ vội vàng rũ sạch quan hệ với hắn: "Đó chẳng qua là hắn cố làm ra vẻ giả nhân giả nghĩa để thu mua danh tiếng mà thôi!" Gã ta tuyệt nhiên không đả động gì đến chuyện lúc gã bị đệ t.ử nội môn ức h.i.ế.p, Giang Mộng Lang đã vì gã mà đối đầu với những đệ t.ử nội môn gia thế hiển hách kia ra sao, chỉ mang vẻ mặt hung tợn đáp: "Thêm nữa, hồi đó... rõ ràng là hắn cố tình đứng nhìn ta bị ức h.i.ế.p một lúc lâu rồi mới giả mù sa mưa ra tay tương trợ, còn cố ý làm rùm beng cho tất cả cùng biết, chẳng phải là muốn kiếm danh tiếng thì là gì?!" Nói đoạn, gã quay sang nhìn một kẻ khác cũng từng chịu ơn Giang Mộng Lang: "Lý Thái, ngươi nói có đúng không?"
Lý Thái cúi gằm mặt, hoàn toàn không dám ngẩng lên nhìn Giang Mộng Lang lấy một lần. Nàng ta cất tiếng nhỏ nhẹ, nhưng cũng đủ để mọi người nghe thấy: "Đúng thế."
Ở đây có không biết bao nhiêu đệ t.ử từng thọ ơn Giang Mộng Lang, nhưng lúc này, những người đó kẻ thì im lặng cúi đầu, người thì trừng mắt căm phẫn nhìn hắn.
Đám đông vây quanh cũng có không ít kẻ có tư thù với Giang Mộng Lang. Một gã đệ t.ử nội môn từng bị hắn dạy dỗ nay mang vẻ mặt nham hiểm ác độc: "Ai biết được hắn còn lợi dụng danh nghĩa Đại sư huynh để làm bao nhiêu chuyện xấu xa nữa?"
"Theo ta thấy, Tông chủ vẫn còn quá nhân từ, đáng lẽ ra phải giải hắn đi diễu phố thị chúng, cho dân chúng xả hận mới phải!"
"Sư huynh nói chí phải!"
"Hay là chúng ta cùng đi thỉnh mệnh Tông chủ đi?"
Dù những kẻ đó có nói gì, làm gì đi chăng nữa, Giang Mộng Lang vẫn bất động, chẳng mảy may phản ứng. Mọi hỉ nộ ái ố của hắn dường như đã bị tước đoạt sạch sẽ.
Lúc này, các vị Tông chủ cũng chứng kiến được t.h.ả.m trạng hiện tại của Giang Mộng Lang, trong ánh mắt mỗi người đều chất chứa những cảm xúc đan xen phức tạp: Thiếu niên từng là thiên chi kiêu t.ử, vì cớ gì lại sa cơ lỡ bước đến nông nỗi này...
Thấy các vị Tông chủ xuất hiện, đám đệ t.ử vội im bặt, khúm núm hành lễ. Cùng lúc đó, Tô Li cuối cùng cũng dỗ dành êm thấm ba người đang bám lấy nàng không buông, tranh thủ được chút khoảng trống để "ăn dưa". Nàng lướt nhìn dòng chữ hiện lên trên Thiên Đạo Chi Thư, miệng chép chép chậc chậc:
【 Để ta xem xem Giang Mộng Lang này rốt cục đã gây nên tội tình gì nào? 】
Nghe thấy giọng nói ấy, bước chân Ninh Huy chợt sững lại: Không phải nói âm thanh bí ẩn kia chỉ thích "hóng hớt" mấy chuyện phong nguyệt của các vị đại năng sao?! Sợ bị âm thanh bí ẩn đến phá rối, lão đã đặc biệt phái người ra ngoại ô Quy Nguyên Thành tạo nên vô số tiếng vang xoay quanh những chuyện ân oán tình thù. Tại sao nó bỏ ngoài tai những chuyện thâm cung bí sử kia mà nhất quyết tới đây cơ chứ?!
