Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Đạo, Giới Tu Tiên Bị Chơi Hỏng Rồi - Chương 374
Cập nhật lúc: 27/03/2026 18:15
Tông chủ Thuận Càn Tông hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh: Dù Tô Li từng xuất ra vô số linh bảo cực phẩm ở Thuận Càn Tông... lúc đó lão còn ngỡ nàng là con cưng của gia tộc hiển hách nào đó, dẫu có kính trọng nhưng cũng không mấy bận tâm. Nhưng hôm nay...
Lão nuốt nước bọt cái ực, run rẩy đưa mắt sang Tông chủ Vạn Kiếm Tông đứng cạnh: Nhớ không lầm thì Tô Li cũng từng lưu lại Vạn Kiếm Tông một thời gian... Biểu cảm trên khuôn mặt Tông chủ Vạn Kiếm Tông lúc này còn hoảng hốt, kinh hãi hơn cả lão. Từng nghe đệ t.ử kể lại chuyện kiếm cốt của Thẩm Trường Hàn là do Tô Li đổi về, nhưng đó cũng chỉ là trả lại kiếm cốt vốn có của nàng ấy thôi. Chuyện tuy lạ lùng, nhưng trong Tu Tiên giới không thiếu những vị Tôn giả làm được điều đó.
Đâu có ai phớt lờ cả quy luật tự nhiên, ngang nhiên tái tạo Thiên linh căn cho Giang Mộng Lang, thậm chí còn giúp tu vi của hắn phục hồi như trước khi bị phế như thế này?? Này gọi là kỳ tích cũng không ngoa!
Sắc mặt của mấy vị Tông chủ giống hệt nhau, ngay cả Tông chủ Hợp Hoan Tông và vị Phật t.ử luôn trầm tĩnh cũng không giấu nổi sự ngưng trọng, kinh ngạc. Trực giác mách bảo họ Tô Li không phải người bình thường, nhưng ai mà ngờ nàng lại có thể... làm nên chuyện kinh thiên động địa như thế?!
Mấy vị Tông chủ bắt đầu lục lọi lại những ký ức về Tô Li, rồi lại ngước nhìn thân ảnh mảnh mai trên đài. Một ý nghĩ táo bạo, điên rồ đồng loạt xẹt qua tâm trí họ: Chẳng lẽ Tô Li là... con gái rơi của Thiên Đạo?!
Đoàng ——
Sáu tia thiên lôi giáng xuống, nhắm thẳng đỉnh đầu mỗi vị Tông chủ. Sáu vị Tông chủ hốt hoảng vận công chống đỡ, lòng thầm nhủ: Sao bọn họ dám mạo phạm suy đoán về Thiên Đạo cơ chứ?! Chắc chắn không phải con gái rơi, mà là con ruột...
Đoàng đoàng đoàng ——
Thiên lôi to lớn, cuồng bạo hơn ban nãy lại ầm ầm trút xuống. Sáu vị Tông chủ gian nan chống trả, trong đầu vẫn luẩn quẩn suy đoán về thân phận của Tô Li: Hay là Tô Li là...
Đoàng đoàng đoàng đoàng ——
Năm đạo thiên lôi trút xuống như mưa.
Cả đám người bị thiên lôi đ.á.n.h trúng, cả người cháy đen thui, bốc khói nghi ngút. Đừng nói là đồn đoán về thân phận Tô Li, đến cả cái tên Tô Li họ cũng chẳng dám để nó xuất hiện cùng lúc trong đầu mình nữa.
Tô Li nghe động tĩnh phía sau, chẳng thèm ngoảnh mặt lại nhìn. Tuy thiên lôi chịu sự sai khiến của nàng, nhưng nó cũng có thể linh hoạt giáng đòn tùy hứng. Cứ tưởng thiên lôi cảm nhận được sự chán ghét nàng dành cho Quy Nguyên Tông nên mới tự ý hành động, nàng không mảy may ngạc nhiên, ánh mắt thản nhiên nhìn người trước mặt.
Dù trên y phục vẫn loang lổ vết m.á.u, bộ dạng trông vô cùng thê t.h.ả.m, nhưng ánh sáng đã quay trở lại trong đôi mắt Giang Mộng Lang. Cả người hắn toát lên khí chất oai hùng kiêu ngạo của ngày xưa. Giang Mộng Lang cảm nhận linh lực cuồn cuộn trong cơ thể, ngơ ngác đứng chôn chân tại chỗ, ngơ ngẩn chớp mắt.
Thân là tu sĩ Hóa Thần kỳ, hắn thừa hiểu vết thương của mình nghiêm trọng đến nhường nào. Chính vì hiểu rõ nên mới tuyệt vọng, mới đành cam chịu nhắm mắt chờ c.h.ế.t. Nhưng giờ đây, không những linh căn, thần thức hoàn toàn hồi phục, mà tu vi cũng đã khôi phục đến cảnh giới Hóa Thần —
Lấy lại bình tĩnh, hắn lặng lẽ đưa mắt nhìn bóng hình đứng trước mặt: Đây chính là... người đã ban cho hắn sinh mệnh thứ hai. Ánh mắt hắn hướng về nàng không chỉ chan chứa sự biết ơn, mà còn pha lẫn nét sùng kính, hệt như một tín đồ ngoan đạo đang đứng trước thần linh: "Ngài..."
Nghe tiếng hắn gọi, Tô Li lười biếng phẩy tay cắt ngang. Nàng khẽ ngước nhìn hắn, giọng điệu nhàn nhã: "Ngươi còn muốn ở lại Quy Nguyên Tông không?"
Câu hỏi của nàng khiến Giang Mộng Lang khựng lại, ánh mắt thoáng chút phức tạp. Bao ân oán với sư phụ, với huynh đệ đồng môn... Quy Nguyên Tông đối với hắn giờ đây đã trở thành chiếc l.ồ.ng giam mà hắn chỉ muốn vội vã chạy trốn. Hắn mím c.h.ặ.t môi, kiên quyết lắc đầu: "Vãn bối... không muốn."
Nhận được câu trả lời, Tô Li nhướng mày, tỏ vẻ không ngoài dự đoán. Nàng xoay người bước đi, những lời khuyên nhủ ân cần lại được thốt ra bằng chất giọng ung dung, lười nhác: "Tu Tiên giới bao la rộng lớn, đâu chỉ có mỗi Quy Nguyên Tông. Đừng giam cầm trái tim mình ở nơi đây mãi."
"Đạo của ngươi chưa từng sai, chỉ là ngươi đặt niềm tin lầm người mà thôi."
Bước chân Giang Mộng Lang sững lại. Gông xiềng trói buộc tâm hồn hắn suốt thời gian qua, trong khoảnh khắc bỗng vỡ vụn tan tành. Hắn khó nhọc khống chế luồng linh khí cuộn trào quanh đan điền, vội vàng ngước lên nhìn theo bóng lưng nàng, lo âu cất tiếng: "Tiền bối, ngài..."
"Tĩnh tâm ngưng thần, tập trung đột phá." Cảm nhận được linh khí d.a.o động mãnh liệt phía sau, Tô Li không ngoảnh lại, chỉ hơi bất đắc dĩ xua tay. Nàng đoán được hắn định nói gì. Chẳng qua là mấy câu sáo rỗng đại loại như "ơn cứu mạng không biết lấy gì đền đáp", "nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp ân tình", nghe hoài phát chán. Thay vì nói mấy lời đó, sao không lo đột phá cho nhanh?
