Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Đạo, Giới Tu Tiên Bị Chơi Hỏng Rồi - Chương 41
Cập nhật lúc: 26/03/2026 11:12
“Khẩu vị của ngài thường ngày thế nào, thích thanh đạm một chút hay đậm đà một chút?”
Nói đến đây, nàng khiêu khích liếc nhìn Giang Thâm một cái, rồi tiếp tục nói mà không đợi Tô Li trả lời: “Hay là ta cứ làm cả hai loại, ngài xem thử thích loại nào hơn.”
Giang Thâm hoàn toàn phớt lờ sự khiêu khích của nàng, ghi tạc trong lòng những sở thích của Tô Li mà nàng vừa nhắc tới.
Vừa hay, hắn vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới có thể phục hồi linh căn.
Hay là nhân lúc này, hắn đi tìm các thực tu để học nấu ăn nhỉ?
Đại trưởng lão hoàn toàn không biết đứa con trai mình vất vả lắm mới tìm lại được đang ấp ủ ý định "bỏ d.ư.ợ.c theo bếp", vẫn đang nhìn Tô Li với ánh mắt đầy cảm kích.
Vài người đứng ở đây, tạo nên một khung cảnh hòa hợp, vui vẻ.
Phần lớn đệ t.ử nội môn ở Lạc Thư Phong đều là những kẻ không được coi trọng, không có sư phụ truyền dạy.
Vì ngọn phong không có đại năng trấn giữ, nên đệ t.ử Lạc Thư Phong đi đến đâu cũng bị coi là tầng lớp bét nhất của Thuận Càn Tông.
Lần này, biết tin cuối cùng cũng có một vị trưởng lão bằng lòng đến tọa trấn tại Lạc Thư Phong, các đệ t.ử đang sinh sống trong phong ai nấy đều hớn hở ra mặt, ra sức dọn dẹp toàn bộ Lạc Thư Phong sạch sẽ bóng loáng, không một hạt bụi.
Một nam đệ t.ử tên Minh Phong đang bố trí cơn mưa linh lực cho linh thực, vẻ mặt thần bí thì thầm với người bên cạnh: “Tiểu Du, muội có biết Bạch trưởng lão sắp đến Lạc Thư Phong của chúng ta lợi hại đến mức nào không?”
“Huynh biết à?” Tiểu Du nghe vậy lập tức tỉnh cả ngủ, xán lại gần hắn, “Nhưng ta nghe nói Bạch trưởng lão này, dường như chỉ là một đệ t.ử bình thường ở ngoại môn thôi mà…”
“Làm gì có chuyện đó!” Minh Phong không ngần ngại phản bác, “Muội không biết đâu, lúc đó có bao nhiêu là trưởng lão, phong chủ đều cầu xin Bạch trưởng lão về chỗ họ đấy!”
“Hơn nữa, ta nghe các vị sư huynh có mặt lúc đó kể lại, thiên phú và năng lực của Bạch trưởng lão, khắp chốn Tu Tiên này không tìm đâu ra người thứ hai đâu!” Hắn đầy tự hào khoe khoang, “Nghe nói Bạch trưởng lão còn tặng cho mỗi đệ t.ử Lạc Thư Phong có mặt lúc đó một gốc linh thực tứ phẩm nữa cơ!”
“Mỗi người một gốc linh thực tứ phẩm á!” Tiểu Du mở to mắt ghen tị. Đối với những đệ t.ử nội môn hạng bét như họ, một gốc linh thực tam phẩm đã là quý giá lắm rồi, huống chi là một gốc linh thực tứ phẩm.
“Biết vậy ta cũng đi theo.”
“Đợi Bạch trưởng lão đến, chỉ cần chúng ta chăm chỉ tu luyện, hoàn thành tốt nhiệm vụ trong phong, chắc chắn cũng sẽ được ban thưởng.” Minh Phong nắm c.h.ặ.t t.a.y, linh lực bố trí mưa cho linh thực cũng dâng cao hẳn lên.
Hắn đang hăng say kể chuyện, nhưng khi liếc nhìn người cũng đang chăm sóc linh thực ở cách đó không xa, khuôn mặt hắn bỗng chốc lạnh tanh, giọng nói ngập tràn sự khinh miệt: “Lạc Thư Phong của chúng ta chính vì có cái loại cặn bã hãm hại đồng môn như ả ta, mới lụn bại suốt bao năm nay.”
Tiểu Du cũng chú ý đến sự hiện diện của nàng ta, nhíu mày ghét bỏ: “Hy vọng ả ta biết an phận một chút, đừng làm xấu đi ấn tượng của Bạch trưởng lão về Lạc Thư Phong.”
“Nếu ta là ả, ta chẳng còn mặt mũi nào mà ở lại tông môn đâu.”
“Loại người làm ra chuyện đê tiện như vậy, muội nghĩ da mặt ả mỏng được chắc?”
Triệu Lâm Nguyên đứng cách đó không xa nghe rõ mồn một từng câu từng chữ của họ, nhưng khuôn mặt nàng vẫn chẳng chút biến sắc, vẫn tỉ mỉ, cần mẫn hoàn thành công việc của mình.
Bị tẩy chay, bị ghét bỏ như vậy, nàng đã quen với cuộc sống này suốt bảy năm qua rồi.
Chỉ là, đôi khi đối mặt với vô vàn lời chỉ trích, lên án của đám đông, nàng cũng có những phút giây hoảng loạn tự hỏi: Có thật sự là nàng đã gián tiếp hại c.h.ế.t sư tỷ không?
Nhưng rồi chớp mắt sau đó, nàng lại lấy lại sự tỉnh táo.
Nàng chưa bao giờ làm ra chuyện tổn hại đến đồng môn.
“Mau nhìn kìa, đó là phi thuyền Lạc Kim của tông chủ.” Một đệ t.ử cố nén sự phấn khích hét lên, “Bạch trưởng lão cũng có mặt trên đó.”
Triệu Lâm Nguyên ngẩng đầu lên, lặng lẽ dõi theo chiếc thuyền đang lướt về phía đỉnh núi.
Dù có vị trưởng lão nào đặt chân đến Lạc Thư Phong, e rằng cũng chỉ có thêm một vị đại năng căm ghét nàng mà thôi.
Liệu nàng… còn có tương lai nào không?
Trong chánh điện của Lạc Thư Phong.
Bạch T.ử Vân ngồi trên chiếc ghế chủ vị, mãi mới sực tỉnh nhận ra, nàng thật sự đã trở thành Khách Khanh Trưởng Lão của Thuận Càn Tông, thật sự đã làm chủ một ngọn phong.
Nhưng nàng có thật sự… xứng đáng không?
Nàng chẳng qua chỉ am hiểu chút ít về linh thực, chẳng qua chỉ có thể…
Nhưng khi liếc nhìn Tô Li đang ung dung tự tại ngồi bên cạnh, lòng nàng bỗng chốc bình yên trở lại.
Tiền bối đã tin tưởng nàng, nàng nhất định phải làm được!
