Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Đạo, Giới Tu Tiên Bị Chơi Hỏng Rồi - Chương 411
Cập nhật lúc: 27/03/2026 18:19
Cùng lúc đó.
Tông chủ Phong Nhận Tông và Ám Thanh đã "hòa nhã thân thiện" trò chuyện được một canh giờ.
Nhìn thời gian không ngừng trôi qua, tông chủ Phong Nhận Tông rốt cuộc không nhịn nổi nữa, cố nén sự hoảng loạn mà hỏi một câu:
"Không biết đạo hữu nguyện ý ra giá bao nhiêu linh thạch để mua những bảo bối này?"
Vốn dĩ hắn mua đống xuân cung đồ này với giá một khối linh thạch ba cuốn, chỉ cần người này ra giá cao hơn tiền vốn của hắn dù chỉ một chút, hắn cũng bán!
Đó là trọn một ngàn cuốn đấy!
Cái đạo lý "lấy số lượng bù lợi nhuận" này, hắn hiểu quá rõ mà.
Ngay lúc tông chủ Phong Nhận Tông không ngừng hạ thấp yêu cầu trong lòng, hắn chợt nhìn thấy tin nhắn mới gửi đến trên Chưởng tin. Nhìn con số trên đó, hắn nghẹn thở, suýt chút nữa thì ngất xỉu vì kinh hãi.
Hắn không ngừng hít sâu, giọng run rẩy đến đau lòng: "Năm... năm ngàn linh thạch?"
Nghe thấy giọng hắn, Minh Ứng Chu đứng bên cạnh đột nhiên giật lấy Chưởng tin trong tay hắn. Tiếp theo, một âm thanh ch.ói tai như muốn xuyên thủng trời xanh xé gió vang lên:
"Năm ngàn linh thạch MỘT CUỐN?!!" Đám người vừa bước đến trước cửa cũng nghe thấy tiếng thét của Minh Ứng Chu:
Năm ngàn linh thạch... một cuốn?
Vậy một ngàn cuốn chính là... năm triệu linh thạch!!!
Đám đông đưa mắt nhìn nhau, sự rục rịch trong ánh mắt không buồn che giấu:
Cái giá này, đừng nói là chỉ bán xuân cung đồ, cho dù bảo bọn họ tự mình đi diễn xuân cung đồ thì bọn họ cũng cam lòng a!!
Tông chủ Vạn Kiếm Tông càng là ghen tị đến đỏ bừng cả mắt. Hắn bước nhanh tới trước, gõ cửa hai cái rồi không chờ nổi nữa mà đẩy cửa xông vào.
"Phong tông chủ, ngài..." Có cách kiếm linh thạch béo bở thế này sao còn giấu diếm làm gì?!
Tông chủ Phong Nhận Tông đang ngây ngốc nhìn tin nhắn mới trên Chưởng tin, nghe thấy tiếng động truyền đến từ cửa thì giật nảy mình, vung tay ném vèo một cái, chiếc Chưởng tin bay thẳng đến trước mặt mấy vị tông chủ vừa bước vào phòng.
Tông chủ Vạn Kiếm Tông nhìn thấy trên đó hiện dòng chữ: "Loại bùa chú này của ngươi phạm vi tấn công rộng bao nhiêu, có thể g.i.ế.c được bao nhiêu tu sĩ cấp thấp...", cùng một loạt câu hỏi khác. Hắn bỗng nhiên ngẩng phắt đầu lên, khó tin nhìn tông chủ Phong Nhận Tông:
"Ngài đường đường là tông chủ Phong Nhận Tông, lại dám công khai bán loại đồ vật này trên Chưởng tin??"
Đây mà là bán xuân cung đồ sao, đây rõ ràng là bán vật phẩm cấm kỵ của giới tu tiên!
Loại bùa chú có khả năng tàn sát tu sĩ cấp thấp diện rộng này, số lượng ít thì còn có thể coi là đồ tự vệ, nhưng một ngàn tờ thì đủ để san bằng vô số thôn trang, thành trì rồi!
Mấy thứ này, ngay cả chợ đen cũng chưa chắc đã dám bán!
Tông chủ Phong Nhận Tông vội vàng xua tay liên tục, hoảng sợ nói: "Kỳ tông chủ, ngài nghe ta giải thích đã..."
"Phong Nhận Tông chúng ta hiện giờ đã nghèo đến mức này rồi, làm sao tìm đâu ra người mua nổi mấy thứ mà kẻ này nói cơ chứ!"
Các tông chủ khác đứng ngoài phòng nghe thấy động tĩnh bên trong, vẻ mặt ngơ ngác:
Tuy xuân cung đồ nghe có vẻ không được tao nhã cho lắm —— nhưng giới tu tiên từ bao giờ lại cấm bán cả xuân cung đồ vậy?
Lẽ nào tông chủ Vạn Kiếm Tông muốn... nuốt trọn một mình?
Đang lúc mọi người hoài nghi ngờ vực, trong phòng truyền ra tiếng giải thích đầy cuống quýt của tông chủ Phong Nhận Tông:
"Phong Nhận Tông trên Chưởng tin trước nay chỉ bán mỗi xuân cung đồ, chưa từng bán bất cứ thứ gì khác! Là kẻ này tự tìm đến ta, nói năng loạn cào cào một hồi, rồi bỗng nhiên bảo muốn mua những loại bùa chú g.i.ế.c người đó!"
Nửa tuần trà sau.
Tất cả tông chủ lại một lần nữa tề tựu tại điện Quy Nguyên. Các tông chủ của vô số tông môn đang chỉ trích hùng hồn về chiếc Chưởng tin đặt giữa điện.
Từ sự hưng suy phồn hoa của giới tu tiên ngàn năm qua, cho đến phương hướng phát triển tương lai sau này, ai nấy hận không thể nói ròng rã nửa canh giờ, vừa để phô trương học thức bản thân, vừa tìm đủ mọi cách để lại ấn tượng với tông chủ của sáu đại tông môn.
Khái quát lại thì, hàm ý trong lời nói của mỗi vị tông chủ đều là: Tuyệt đối không thể dễ dàng buông tha cho kẻ đứng sau màn này, nhất định phải cho hắn một bài học nhớ đời.
Tô Ly ngồi trong góc, bưng chén trà linh mai mới thay lên nhấp một ngụm. Nghe chưa hết nửa nén nhang, cơn buồn ngủ đã ập tới, chút hứng thú lật xem Sách Thiên Đạo cũng bị mấy người này nói cho bay sạch.
Nàng lười biếng ngáp dài một cái:
【 Còn xử trí kẻ đứng sau nữa chứ? Cách một cái Chưởng tin thế này, các người định bắt người kiểu gì? 】
【 Cứ lải nhải thêm vài câu nữa, người ta chắc chắn sẽ nhận ra có điểm bất thường rồi chạy mất dép cho xem. 】
