Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Đạo, Giới Tu Tiên Bị Chơi Hỏng Rồi - Chương 419
Cập nhật lúc: 27/03/2026 18:19
Hắn nhớ lại những lời giọng nói từ thiên ngoại vừa phán, chợt gào toáng lên: "Ta tuyệt đối sẽ không đi vào bí cảnh Sa La nữa!"
"Ta cũng không bao giờ bén mảng tới mấy nơi nguy hiểm đó nữa đâu!"
Nhìn vẻ mặt xót thương chúng sinh của Hoài Thanh, giọng Lôi Minh đã nghẹn ngào mang theo tiếng khóc nấc:
"Cũng may nhờ có đại sư ngài thời gian qua đã dốc lòng chỉ dạy, hiện giờ ta đã đại triệt đại ngộ rồi!"
"Bây giờ ta sẽ quay về, đem toàn bộ số linh thạch kiếm được dạo này đi cứu tế cho bách tính trong thành đây!"
Nói xong, Lôi Minh xoay phắt người, dùng hai cái chân đang nhũn như chi chi gắng sức bình sinh chạy trối c.h.ế.t, lao đi nhanh đến mức tạo thành một vệt tàn ảnh.
Tô Ly nhìn bóng dáng trốn chạy chật vật của hắn, chất giọng mang chút nghi hoặc:
【 Cái gã Lôi Minh này, cứ thế mà bỏ chạy rồi à? 】
Nhưng ngẫm lại những nội dung về bí cảnh Sa La mà mình vừa đọc trên Sách Thiên Đạo, nàng làm ra vẻ bừng tỉnh:
【 Cũng phải thôi, một kẻ tham sống sợ c.h.ế.t như Lôi Minh sao dám đ.â.m đầu vào bí cảnh Sa La thực sự! 】
【 Dù có đại năng Hợp Thể kỳ như Hoài Thanh bảo kê, hắn cũng sống không được bao lâu. Thậm chí ngay cả Hoài Thanh cũng khó mà toàn mạng... 】
【 Với tình trạng của bí cảnh Sa La hiện tại, phỏng chừng tôn giả Đại Thừa kỳ có đi vào thì lúc ra cũng phải tróc một lớp da, mười phần c.h.ế.t chín rồi chứ? 】
Nghe đến đây, ánh mắt của toàn thể tu sĩ đều phủ lên một tầng ngưng trọng:
Có thể khiến giọng nói từ thiên ngoại phải thốt lên như vậy ——
Bí cảnh Sa La thực sự hung hiểm đến thế sao?
Lúc này, tông chủ của sáu đại tông môn khẽ đưa mắt nhìn nhau.
Môn chủ Thiên Cơ Môn đã từng diễn quẻ tính toán, nếu tiến vào bí cảnh Sa La, rất có khả năng sẽ rơi vào t.h.ả.m cảnh toàn quân bị diệt, không một ai thoát được.
Chính vì thế, trước khi đến đây, bọn họ đã sắp xếp ổn thỏa mọi công việc trong tông môn, chốt xong danh sách những người tiến vào bí cảnh.
Hiện tại, các tu sĩ có mặt ở đây đều là rường cột của giới tu tiên. Nếu tất cả cùng gặp nạn, toàn bộ giới tu tiên sẽ lâm vào đại loạn.
Đây vốn là tòa thành trì thuộc quyền quản lý của Thiên Phật Tông. Vị Phật t.ử của Thiên Phật Tông bèn dẫn đầu đứng lên, vẻ mặt trang nghiêm, cất lời với đám đông tu sĩ đang tụ tập trước bí cảnh Sa La:
"Chư vị thí chủ, môn chủ Thiên Cơ Môn đã đích thân diễn toán. Bí cảnh Sa La lần này nguy hiểm trùng trùng, cho dù là tôn giả Đại Thừa kỳ đích thân giá lâm, cũng chưa chắc đã có thể toàn thân trở thoái."
Vừa nghe tới đây, đã có tu sĩ nhịn không được lên tiếng chất vấn:
"Ý của Phật t.ử là bảo chúng ta hãy từ bỏ việc tiến vào bí cảnh, lập tức quay xe dẹp đường hồi phủ sao?"
Mặc dù vừa nghe giọng nói từ thiên ngoại hé lộ cách thức 'độ hóa' thiết huyết của Phật t.ử, nhưng "pháp bất trách chúng", lẽ nào Phật t.ử thực sự dám vì vài câu nói mà g.i.ế.c sạch bọn họ hay sao?
"Phật t.ử, chúng ta biết ngài ôm hoài bão vì thiên hạ, muốn tốt cho chúng ta. Nhưng người nào không hiểu rõ phẩm hạnh của ngài, lại tưởng ngài đang muốn xua đuổi chúng ta đi để một mình độc chiếm cơ duyên trong bí cảnh đấy?"
"Đúng đấy, đúng đấy..."
Cho dù đã biết sự nguy hiểm của bí cảnh từ miệng giọng nói từ thiên ngoại, bọn họ vẫn khăng khăng buông lời chỉ trích Phật t.ử vì ngài muốn cản họ vào bí cảnh.
Mặc dù tu sĩ luôn tự răn mình phải đấu với trời để tranh cơ duyên, nhưng sau khi biết rõ bí cảnh hung hiểm nhường nào, đại đa số người vẫn rất coi trọng tính mạng. Bọn họ sẽ không đ.â.m đầu vào nơi mà ngay cả giọng nói từ thiên ngoại cũng phán là "thập t.ử nhất sinh".
Thế nhưng...
Cũng có không ít kẻ nghĩ rằng đằng nào cũng đã cất công đến đây rồi, huống hồ lại là Phật t.ử chủ động bảo họ rời đi...
Dù không vào bí cảnh, bọn họ cũng phải tìm cách đòi hỏi, vớt vát chút gì đó từ Thiên Phật Tông để bù đắp chứ, chẳng lẽ lại về tay không?
Thậm chí có kẻ đã bắt đầu nhòm ngó đến linh bảo của Thiên Phật Tông, và cả của sáu đại tông môn.
Vài tu sĩ tâm tính thiện lương đã lẳng lặng rời đi không một tiếng động. Những kẻ còn nán lại thảy đều trưng ra bộ mặt căm phẫn sục sôi, như thể vừa phải chịu nỗi uất ức tày đình.
Ngay lúc ấy, ba vị Phật Tôn của Thiên Phật Tông chậm rãi đứng lên.
Nhất thời, đám tu sĩ ồn ào bỗng chốc im bặt.
Trong giới tu tiên, vĩnh viễn là kẻ mạnh vi tôn.
Thế nhưng, chỉ vài nhịp thở sau, đám tu sĩ lại bắt đầu rục rịch nhấp nhổm:
Phe bọn họ đông người như vậy, dù ba vị Phật Tôn của Thiên Phật Tông có lợi hại đến mấy, lẽ nào lại dám g.i.ế.c sạch bọn họ hay sao?
Cơ hội vớt vát chút cháo từ tay sáu đại tông môn, mấy trăm năm chưa chắc đã có một lần đâu!
Đúng lúc này, giọng nói từ thiên ngoại mang đậm vẻ hóng chuyện lại rầm rì vang lên:
