Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Đạo, Giới Tu Tiên Bị Chơi Hỏng Rồi - Chương 58
Cập nhật lúc: 26/03/2026 14:03
“Ta nghe nói hậu bối nhà họ Ninh đã gây ra không ít phiền toái cho quý tông?” Ninh Thịnh mang vẻ mặt hòa nhã, thân thiện, nhưng ẩn ý trong lời nói lại khiến người ta phải cau mày, “Vậy ta sẽ dẫn hắn về, răn đạy hắn một phen.”
“Ninh gia chủ định răn đạy thế nào?” Lục Kim Hoài giơ tay che chắn cho các đệ t.ử, mặt sầm lại hỏi vặn.
“Việc làm của Ninh Dịch quả thực rất sai trái.” Ninh Thịnh thở dài, giọng pha chút hận thét không thành thép, “Đợi hắn về đến nhà họ Ninh, ta nhất định sẽ nhốt hắn ở hậu sơn vài năm, để hắn sám hối thật tốt!”
Sắc mặt Lục Kim Hoài càng thêm khó coi: Thế này thì khác gì không phạt?
“Nhốt vài năm?” Giọng Ngũ trưởng lão lạnh buốt, khí thế không hề kém cạnh Ninh Thịnh, “Hại c.h.ế.t đệ t.ử cùng tông môn, Ninh gia chủ chỉ định nhốt vài năm là xong chuyện à?”
Những người khác cũng nhìn Ninh Thịnh bằng ánh mắt phẫn nộ: Dù nhà họ Ninh là một trong những gia tộc mới nổi mạnh nhất của giới Tu Tiên, nhưng hiện tại cũng chẳng có cửa đối đầu với Thuận Càn Tông.
Muốn êm xuôi chuyện này á, còn phải xem họ có đồng ý không đã!
“Vậy Ngũ trưởng lão muốn thế nào?” Một giọng nói uy nghiêm chợt vang lên.
Sắc mặt Lục Kim Hoài nghiêm lại đôi chút. Ông xoay người, chắp tay chào phân thân vừa xuất hiện cách đó không xa: “Chiêu Vũ tôn giả.”
“Tổ phụ.” Tứ trưởng lão mừng rỡ nhìn người vừa tới.
“Phụ thân.” Ninh Thịnh cung kính hành lễ, nhưng trong mắt lại toát lên vẻ ỷ lại, lưng cũng thẳng hơn hẳn.
Lữ Chiêu nhàn nhạt liếc hai người một cái, quay sang Lục Kim Hoài gật đầu xin lỗi: “Nhà họ Ninh và họ Lữ vốn giao hảo từ lâu. Nay bản tôn nghe nói hậu bối nhà họ Ninh phạm lỗi…”
Nghĩ đến cô con gái vắn số, lại nhớ đến tình cảm sâu nặng mà Ninh Thịnh dành cho con gái mình, đến mức vì nàng mà sống cô độc đến nay. Lão thở dài, mặt dày xin xỏ: “Nhà họ Ninh vốn neo người, dòng thứ cũng chẳng có mấy ai. Lục tông chủ có thể nể mặt bản tôn mà tha cho Ninh Dịch một lần được không?”
Sắc mặt Lục Kim Hoài vô cùng khó coi. Chiêu Vũ tôn giả là đại năng hàng đầu của nhà họ Lữ, địa vị ở giới Tu Tiên rất cao. Ngay cả Thuận Càn Tông cũng phải nể mặt lão vài phần.
Nay lão đã hạ mình xin xỏ cho Ninh Dịch, ông quả thật khó mà từ chối.
Nhưng nghĩ đến tội ác của Ninh Dịch, lại nghĩ đến Vân Tiêu - thiên tài bị hắn hại c.h.ế.t, ông đành chìm vào im lặng.
Thiên phú của Vân Tiêu năm xưa, thậm chí chỉ kém Bạch T.ử Vân hiện tại một chút xíu…
Giữa lúc không khí im ắng đến nghẹt thở, một giọng nói trong trẻo lại vang lên:
【Cái gã họ Ninh này, sao lại gọi ông họ Lữ kia là phụ thân?】
Tô Li lướt qua Thiên Đạo Chi Thư, tóm tắt gọn lẹ:
【À, hóa ra là cha vợ.】
【Lữ Vi, con gái Lữ Chiêu hiện giờ —— ủa? C.h.ế.t rồi à?? C.h.ế.t 300 năm rồi cơ á??】
【Từ khi thê t.ử Lữ Vi qua đời, bên cạnh Ninh Thịnh chẳng còn ai. Rảnh rỗi thì lại đi thương tiếc thê t.ử, hoài niệm chuyện xưa…】
【Sự chung thủy của hắn khiến bao người cảm động, lại càng khiến bố vợ hắn day dứt, giúp đỡ hắn hết lần này đến lần khác…】
【Chậc chậc —— Cái kịch bản này sao nghe quen thế nhỉ?】
Lữ Chiêu nghe những lời của âm thanh từ trên trời, trong mắt lóe lên tia nghi hoặc: Thế nào gọi là kịch bản này nghe quen quen?
Lão chỉ biết đứa con cháu nhà họ Ninh này làm càn, vô tình hại c.h.ế.t đồng môn, còn cặn kẽ thế nào thì lão cũng chẳng buồn bận tâm.
Nói chung, chuyện này trong mắt lão chỉ là chuyện nhỏ, chẳng đáng để bận lòng.
Nếu không phải vì cảm thấy mắc nợ nhà họ Ninh, mà Ninh Dịch lại là đứa con cháu dòng thứ hiếm hoi có tài của nhà họ Ninh, lão đã chẳng thèm ló mặt đến đây.
Nghĩ đến cảnh Ninh Thịnh giờ đây cô độc một mình, ánh mắt lão đong đầy sự cảm thán xen lẫn niềm an ủi: Con gái lão, năm xưa đã không chọn nhầm người.
Thế nhưng, những người biết rõ tội ác của Ninh Dịch, khi nhìn thấy ánh mắt thân thiện, trìu mến của Lữ Chiêu dành cho Ninh Thịnh, lại nhớ đến lời nói đầy ẩn ý của âm thanh từ trên trời, trên mặt ai nấy đều biểu lộ sự phức tạp tột độ:
Nhìn thế này, sự 'si tình' của Ninh Dịch và Ninh Thịnh quả thực y xì đúc nhau từ trong ra ngoài.
Hay là, cái sự si tình của Ninh Thịnh cũng chỉ là vỏ bọc?
Giữa lúc mọi người đang mải mê đồn đoán, âm thanh từ trên trời lại tiếp tục:
【Hóa ra mấy trăm năm trước, nhà họ Ninh chỉ là một gia tộc quèn ở thành La Tinh, tu vi cao nhất của lão tổ tông họ Ninh lúc đó cũng chỉ đạt đến Nguyên Anh.】
【Nhìn kiểu gì thì nhà họ Ninh lúc ấy cũng chẳng với tới được gấu quần nhà họ Lữ. Thế mà Lữ Vi lại phải lòng Ninh Thịnh cơ chứ?】
Ở bổn gia nhà họ Lữ, bản thể của Lữ Chiêu nhớ lại chuyện năm xưa, ánh mắt thoáng nét bi thương:
Lúc ấy, nhà họ Ninh chỉ là một gia tộc vô danh tiểu tốt, chẳng thể nào sánh ngang với thế gia ngàn năm như họ Lữ. Hơn nữa, thiên phú của Ninh Thịnh khi đó cũng chỉ xếp loại khá.
