Sau Khi Nghe Hiểu Tiếng Muông Thú, Thiên Kim Thật Đại Sát Tứ Phương - Chương 3
Cập nhật lúc: 21/07/2026 19:01
Lời vừa dứt.
Có người vội vã xông vào cửa: “Phu nhân, không hay rồi! Công t.ử bị kẻ xấu đ.á.n.h trọng thương, đang chữa trị ở con phố cách đây một đoạn.”
Tống phu nhân lập tức sốt ruột: “Là kẻ nào gây ra? Hung thủ đã bị bắt quy án chưa?”
Quản sự lau mồ hôi lạnh trên trán:
“Khi hạ nhân chạy tới, chỉ còn công t.ử bị trùm trong bao tải. Hung thủ đã sớm mất dạng.”
Ánh mắt Thẩm Minh Vi tối lại, đột nhiên lên tiếng:
“Không phải tỷ tỷ nói mình biết bói toán sao? Vậy họa phúc bên ngoài Hầu phủ cũng xin tỷ tỷ đoán thử cát hung, tìm ra hung thủ đả thương người cho phủ Thượng thư, chứng minh bản lĩnh hơn người của mình.”
“Nếu không, lời vu khống rằng tỷ tỷ ác độc, cố ý hắt cả chậu nước bẩn lên người ta sẽ không thể đứng vững.”
Phụ thân cũng cố giữ bình tĩnh, đứng bên cạnh phụ họa:
“Ngươi công khai bôi nhọ danh tiếng của ta, nếu không đưa ra được lời giải thích, kẻ gây chuyện có dụng tâm khác như ngươi không xứng bước qua cửa lớn Hầu phủ ta.”
Bàn tay dưới tay áo ta siết c.h.ặ.t: “Ta chỉ xem họa phúc trong nội trạch, phá án không nằm trong phạm vi của ta.”
Nhưng Tống phu nhân lại nắm lấy tay ta: “Đứa trẻ ngoan, bản lĩnh của con ta đều đã nhìn thấy.”
“Vòng ngọc giấu trong vạt áo để vu oan, hung thủ trốn sau hòn non bộ, bạc bẩn giấu dưới viên gạch cùng oan hồn c.h.ế.t t.h.ả.m dưới giếng cạn, có chuyện nào con không tra ra đúng lúc?”
“Cứ coi như thử giúp phu nhân một lần. Tìm được, phu nhân cảm kích con. Không tìm được, phu nhân cũng không trách con.”
Nói rồi, bà lập tức dặn dò: “Đưa người tới đây. Chỉ cách một con phố, cũng đỡ mất công.”
Ta định ngăn cản.
Thẩm Minh Vi đã đứng dậy chắn trước mặt ta:
“Tỷ tỷ sợ rồi sao? Cũng phải, giả thần giả quỷ vu oan người khác, mua chuộc hạ nhân trong Hầu phủ rồi âm thầm tính kế, ngươi vẫn có thể làm được.”
“Nhưng đổi thành truy tìm hung thủ, e rằng tỷ tỷ sẽ không biết bắt đầu từ đâu.”
Nàng ta lại bắt đầu rơi nước mắt:
“Mẫu thân, tỷ tỷ hận ta, oán ta, ta đều không trách nàng ta. Nhưng nàng ta không nên ly gián song thân, khiến Hầu phủ chúng ta mất mặt trước mọi người.”
Mẫu thân d.a.o động không quyết.
Thẩm Minh Vi thử đưa tay kéo tay áo Thẩm Cảnh Hòa:
“A huynh, chúng ta cùng nhau lớn lên. Huynh cũng từng hứa sẽ mãi bảo vệ ta, nhìn ta xuất giá, bảo vệ ta cả đời hạnh phúc. Chẳng lẽ huynh nhẫn tâm nhìn tỷ tỷ cứ như vậy ép c.h.ế.t ta sao?”
“Dù nàng ta muốn vòng ngọc hay muốn hại c.h.ế.t hạ nhân của ta, ta đều không so đo. Ta chỉ cần nàng ta nói một lời xin lỗi, như vậy là đủ rồi.”
Thẩm Cảnh Hòa từng ngón từng ngón gỡ bàn tay đang kéo tay áo hắn của Thẩm Minh Vi ra:
“Ta tin chứng cứ.”
Gương mặt Thẩm Minh Vi cứng đờ, hung hăng nhìn về phía ta:
“Vậy xin tỷ tỷ đưa ra chứng cứ.”
“Má ơi, má ơi, ch.óng mặt c.h.ế.t mất.”
Khi Tống công t.ử mặt mũi bầm dập bước vào, mắt ta lập tức sáng lên.
Trong tay hắn xách một chiếc l.ồ.ng chim.
Con vẹt bị vặt sạch lông bên trong đang điên cuồng gào thét không ngừng.
05
“Đồ vô dụng, ngươi cướp thơ văn của người khác, đ.á.n.h gãy chân người ta, cưỡng ép người ta rời khỏi kinh thành thì liên quan gì đến ta chứ? Dựa vào đâu lại vặt sạch lông của ta?”
“Còn năm tên thư sinh kia nữa, giận cá c.h.é.m thớt lên một con vẹt nhỏ vô tội. Ta nguyền rủa bọn họ c.h.ế.t đi, gãy chân, không kịp lên thuyền xuôi Nam!”
Sắc mặt Tống công t.ử khó coi, oán trách Tống phu nhân:
“Mẫu thân không mau ch.óng về phủ mời đại phu cho con, lại kéo con vào Hầu phủ, là còn chê con chưa đủ mất mặt sao?”
Tống phu nhân dịu giọng: “Kẻ xấu chưa bị bắt, trong lòng mẫu thân uất nghẹn khó tiêu.”
“Đại tiểu thư Hầu phủ biết bói toán, giỏi suy đoán họa phúc. Mẹ muốn bắt được hung thủ, trút giận cho con.”
Tống công t.ử liếc ta một cái: “Chỉ là một con nhà quê, ăn mặc nghèo nàn như vậy, cũng chỉ có thể lừa được mẫu thân.”
Thẩm Minh Vi vội yếu ớt phụ họa:
“Tỷ tỷ vừa từ nông thôn trở về, tuy trước kia chỉ làm nghề g.i.ế.c lợn, nhưng không thể nhìn mặt mà bắt hình dong. Tỷ tỷ tự xưng là cao nhân ẩn thế, có thể đoán định cát hung. Nhỡ đâu giúp được Tống công t.ử, chẳng phải Hầu phủ ta công đức vô lượng sao?”
Tống phu nhân bật cười: “Đứa trẻ này thật biết dát vàng lên mặt mình. Người ta bỏ công sức, dựa vào đâu lại biến thành công đức vô lượng của ngươi?”
“Huống hồ, nếu không phải ngươi chiếm vị trí của đại tiểu thư, người ta sao phải lưu lạc dân gian, sống bằng nghề g.i.ế.c lợn? G.i.ế.c lợn không mất mặt, những kẻ làm chuyện không thể thấy ánh sáng mới thật sự hèn hạ.”
Nụ cười của Thẩm Minh Vi cứng đờ trên mặt: “Là ta nói sai.”
Nàng ta nhìn về phía ta: “Tỷ tỷ vì sao không nói gì? Tỷ đừng sợ, Tống phu nhân và mẫu thân giao hảo. Nếu tỷ thật sự không biết bắt đầu từ đâu, cứ mở miệng xin lỗi. Bà ấy rộng lượng, chắc chắn sẽ không trách tỷ.”
Ta nhìn Tống công t.ử: “Không phải ta không dám nói, mà là Tống công t.ử không dám nhận.”
Tống công t.ử lập tức nóng nảy: “Ta bị đ.á.n.h, gặp xui xẻo, có gì mà không dám nhận?”
Ta bật cười: “Ngươi dám nhận tội cướp công danh của người khác, đoạt tiền đồ của người ta, đ.á.n.h gãy chân họ, cưỡng ép họ rời khỏi kinh thành sao?”
Sắc mặt Tống công t.ử đại biến:
“Chớ có ăn nói hồ đồ! Ta đường đường là đích t.ử phủ Thượng thư, ba tuổi đã khai tâm, tài cao tám đấu, cần gì phải cướp công danh của người khác?”
Hắn rõ ràng chột dạ, khi nói còn không ngừng né tránh ánh mắt.
Con vẹt ở bên cạnh trợn trắng mắt: “Giả vờ oai phong, đồ vô dụng.”
Nó the thé bắt chước giọng Tống công t.ử:
“Xuân Hoa, đêm nay gia mệt quá.”
“Xuân Hoa, không phải gia không được, là gia chưa chuẩn bị tốt.”
