Sau Khi Người Con Trai Tôi Yêu Thầm Hẹn Hò Với Bạn Cùng Phòng Của Tôi - Chương 6
Cập nhật lúc: 15/07/2026 10:19
Chương 6
Điện thoại tôi hiện lên một lời mời kết bạn.
Nguồn thêm bạn bè: tìm kiếm tài khoản.
Là...
Sở Hạn.
…
Sau khi chấp nhận lời mời kết bạn.
Xem vòng bạn bè của anh.
Tôi mới chắc chắn đúng là anh.
Tôi nhắn:
【?】
Đáp lại tôi.
Là một khoản chuyển khoản bốn chữ số.
Ngay sau đó.
Hai tin nhắn liên tiếp được gửi tới.
【Xin lỗi, coi như chút quà bồi thường.】
【Hôm nay Nhan Lê kích động quá, tôi thay cô ấy xin lỗi cậu. Mong cậu rộng lượng với cô ấy một chút. Dạo này tâm trạng cô ấy không tốt, đừng chấp nhặt. Nếu cô ấy nổi nóng với cậu thì cứ nói với tôi.】
Tôi nhìn khung chat đó suốt hai giây.
Sở Hạn đối xử tốt với Nhan Lê.
Chuyện đó chẳng có gì lạ.
Dù sao họ cũng là người yêu.
Nhưng...
Anh chuyển tiền cho tôi là có ý gì?
Mỗi lần nhắc tới tôi.
Vẻ chán ghét như tránh tà trên gương mặt anh.
Đến giờ tôi vẫn còn nhớ như in.
Tôi không nhận tiền.
Cũng không trả lời tin nhắn.
Cốc trà sữa thứ tư.
Cuối cùng cũng không đến tay tôi.
Mà bị ném thẳng vào thùng rác.
Một người bạn cùng phòng còn tiếc nuối.
“Tớ uống hai cốc cũng được mà. Vứt đi tiếc thật.”
Nhan Lê liếc tôi một cái.
Giọng đầy ẩn ý.
“Những thứ dư thừa thì nên ở trong thùng rác.”
Tôi thản nhiên lên tiếng.
“Ngày trước đến một ngụm trà sữa cũng không nỡ bỏ.”
“Giờ thì biết mượn tiền người khác để làm màu rồi.”
“Đúng là tiền không phải của mình nên chẳng biết xót.”
Một câu nói.
Đâm trúng đúng chỗ đau của cô ta.
Sắc mặt Nhan Lê lập tức thay đổi.
“Mạnh Tưởng, cậu...!”
Tôi vốn không muốn trở thành người đầu tiên phá vỡ sự yên ổn.
Nhưng...
Cô ta thật sự khiến tôi thấy ghê tởm.
…
Mối quan hệ giữa tôi và Nhan Lê.
Đã xuống tới mức đóng băng.
Thế nhưng tình cảm của cô ta với Sở Hạn.
Lại ngày càng mặn nồng.
Chỉ cần không có tiết học.
Sở Hạn gần như đều sang trường tôi.
Có lúc đứng dưới ký túc xá.
Có lúc ở thư viện.
Hôm nay.
Anh còn ngang nhiên vào lớp học ké.
Đó là một tiết học tự chọn.
Tôi ngồi ở hàng cuối.
Lấy sách chuyên ngành ra ôn tập.
Hai tháng bỏ lỡ quá nhiều bài học.
Tôi chỉ có thể điên cuồng học bù.
Biết thế trước kia đã xin thi lại sau thì tốt rồi.
Tôi vừa than khổ với Hạ Minh trên WeChat.
Vừa ngẩng đầu lên.
Lập tức chạm phải một đôi mắt đen láy.
Sở Hạn chống cằm.
Ánh mắt như vô tình lướt qua tôi.
Khựng lại trong chốc lát.
Rồi nhanh ch.óng dời đi.
Không biết có phải tôi nghĩ nhiều hay không.
Tôi luôn cảm thấy...
Anh đang quan sát tôi.
Đến khi tôi ngẩng đầu lần nữa.
Thấy Nhan Lê đang ghé sát nói gì đó với anh.
Che miệng cười ngọt ngào.
Hai người thân mật như chốn không người.
“...”
Tôi học bù cả một ngày.
Đầu óc quay cuồng.
Vừa mệt về tinh thần.
Lại vừa mệt về thể xác.
Tan học.
Tôi định đi dạo một chút cho thư giãn.
Ai ngờ mới đi được vài bước.
Lại càng khó chịu hơn.
Từng cơn đau kéo tới.
Bụng dưới quặn lên từng đợt.
Tôi không nhịn được ngồi xổm xuống bên đường.
Sắc mặt trắng bệch.
“Cậu?”
Trên đỉnh đầu vang lên một giọng nam chần chừ.
Tôi ngẩng đầu.
Nhìn thấy Sở Hạn đang cau mày.
“Hôm nay là ngày đèn đỏ của cậu đúng không?”
“Cậu quên rồi à?”
Thấy vẻ mặt vừa nghi hoặc vừa kinh ngạc của tôi.
Anh khẽ cong môi giải thích.
“Hồi trước làm quân sư tình yêu cho người khác nên biết.”
…
Cách đó không xa có một hiệu t.h.u.ố.c.
Anh kéo tay tôi.
“Đi nổi không?”
“Có cần tôi bế cậu qua đó không?”
Tôi yếu ớt đáp.
“Không cần.”
Anh khựng lại.
Rồi đỡ tôi đến ngồi trước cửa hiệu t.h.u.ố.c.
Một lát sau.
Anh đi ra.
Trong tay cầm một hộp ibuprofen.
Tay còn lại bưng một cốc nước ấm bằng nhựa dùng một lần.
Đau đến mức tôi chẳng còn tâm trạng khách sáo.
“Cảm ơn.”
Tôi nuốt t.h.u.ố.c cùng nước.
Rồi chậm rãi dịch người sang một bên.
Nhắm mắt chờ t.h.u.ố.c phát huy tác dụng.
Trước đó.
Tôi vẫn không quên chuyển tiền cho anh.
Anh lập tức hoàn trả.
Cười mà như không cười.
“Cậu sợ tôi đến thế sao?”
“Tôi sợ người khác hiểu lầm.”
Có lẽ nhớ lại cảnh tượng hôm trước.
Anh không phản bác.
Mặc cho tôi dịch đến khoảng cách xa nhất.
Hai người cứ thế im lặng.
Tôi cảm nhận rất rõ.
Người bên cạnh vẫn chưa rời đi.
Mở mắt ra.
Thấy anh đang xoay xoay hộp t.h.u.ố.c lá trong tay.
Ánh mắt hơi thất thần.
Không biết đang nghĩ gì.
Một lúc sau.
Anh nhìn thẳng vào mắt tôi.
Đột nhiên hỏi:
“Mạnh Tưởng.”
“Cậu bắt đầu thích tôi từ khi nào?”
“Tôi nói trước nhé.”
Tôi mệt mỏi đáp.
“Bây giờ tôi không còn thích anh nữa.”
“Còn trước đây...”
“Cứ xem như hồi đó tôi còn nhỏ, chưa hiểu chuyện đi.”
Sở Hạn lại rơi vào im lặng.
Bầu không khí trở nên nặng nề.
Đúng lúc ấy.
Màn hình điện thoại anh sáng lên.
Ánh sáng xanh nhàn nhạt hắt ra.
Bên ngoài ai cũng nói.
Anh yêu đương rất chung thủy.
Ảnh màn hình khóa đều là ảnh bạn gái.
Nhưng...
Tôi khẽ mở to mắt.
Tại sao...
Ảnh màn hình khóa của anh...
Lại là ảnh của tôi?
…
Tôi nhớ rất rõ.
Đó là đoạn video tiết mục biểu diễn trong đêm hội cuối cấp lớp Mười Hai của tôi.
Một người bạn quay từ dưới sân khấu rồi đăng lên mạng, không ngờ lại bất ngờ nổi tiếng.
Lúc đó tôi ngại c.h.ế.t đi được.
Những chỗ lộ mặt đều bị tôi dán sticker che kín.
Tấm ảnh kia...
Chắc là được cắt ra từ đoạn video ấy.
Khung hình dừng đúng khoảnh khắc tôi cúi người chào khán giả sau khi kết thúc tiết mục.
Chiếc váy trắng tung bay, thanh khiết như một đóa sen.
Tôi nhìn quá lâu.
Sở Hạn cũng nhanh ch.óng nhận ra.
Theo phản xạ, anh bấm tắt màn hình.
“Đây là ảnh cắt từ một video mà tôi rất thích.”
“Cậu đã xem video đó chưa?”
Tôi không biết nên nói gì.
“Ừm.”
Như tìm được người có chung sở thích, anh khẽ cười.
“Tôi đã xem video biểu diễn của trường cậu.”
“Cảm giác rất giống với cô gái trong video này.”
“Nên tôi đoán chắc cậu cũng từng xem.”
“Vậy... cậu có quen cô gái trong video không?”
Một suy nghĩ vô cùng hoang đường chợt hiện lên trong đầu tôi.
Hôm gặp Sở Hạn.
Chiếc váy trắng Nhan Lê mặc...
