Sau Khi Người Con Trai Tôi Yêu Thầm Hẹn Hò Với Bạn Cùng Phòng Của Tôi - Chương 9

Cập nhật lúc: 15/07/2026 10:21

Chương 9

Lồng n.g.ự.c Hạ Minh dần bình ổn.

Anh cúi đầu nhìn tôi.

Khóe môi càng lúc càng cong lên.

“Được.”

Tôi ôm cánh tay anh bước vào nhà.

Trước khi đóng cửa.

Qua khe cửa đang dần khép lại.

Tôi nhìn thấy Sở Hạn đứng nguyên tại chỗ.

Không còn bất kỳ biểu cảm nào trên gương mặt.

Chỉ chăm chăm nhìn theo chúng tôi.

Môi mím c.h.ặ.t.

Sự kiêu ngạo không coi ai ra gì ngày thường đã hoàn toàn biến mất.

Trông chẳng khác nào...

Một con gà chọi thua trận.

Trước khi Hạ Minh chuyển đến ở cùng.

Tôi còn hùng hồn tuyên bố sẽ chăm sóc anh.

Kết quả...

Mọi chuyện hoàn toàn đảo ngược.

Sáng ngủ dậy có bữa sáng anh chuẩn bị sẵn.

Tắm xong có anh giúp sấy tóc.

Đến cả Tiểu Quất cũng được anh chăm đến mức béo thêm hai cân.

Một người một mèo chúng tôi cứ thế sống cuộc đời được người khác bao trọn.

May mà sức khỏe anh rất tốt.

Vết thương cũng nhanh ch.óng bình phục.

Sắp đến kỳ thi cuối kỳ.

Số tiết học cũng ít dần.

Chỉ còn một môn tự chọn vẫn chưa kết thúc.

Đến trường.

Tôi không tránh khỏi nghe được tình hình gần đây của Nhan Lê.

Nghe nói từ sau khi bị Sở Hạn chia tay.

Ngày nào cô ta cũng phát điên gọi điện xin nối lại tình cảm.

Lâu dần.

Hai người bạn cùng phòng cũng không chịu nổi.

Họ khéo léo nhắc cô ta đừng gọi điện vào giờ nghỉ trưa, ảnh hưởng đến người khác.

Nhan Lê lập tức cãi lại:

“Tại sao chứ?”

“Lúc nhận quà của tôi thì sao các cậu không nói?”

Hai người bạn cùng phòng nhìn nhau.

Không nhịn được lẩm bẩm:

“Là cậu muốn mời bọn tớ.”

“Nếu không có khả năng thì đừng mời.”

Sau đó.

Họ trả lại cho cô ta mấy trăm tệ.

Từ đó.

Nhan Lê bị cả phòng cô lập.

Có lẽ tinh thần cô ta không được ổn định.

Nhân lúc tôi đi vệ sinh.

Cô ta chặn tôi lại.

Giọng nói nhẹ như ma quỷ.

“Mạnh Tưởng.”

“Tại sao ai cũng thích cậu vậy?”

“Hình như lúc nào cũng thế.”

“Người khác luôn nhìn thấy cậu trước.”

“Rồi mới nhìn thấy người đứng bên cạnh là tôi.”

“Rõ ràng tôi cũng đâu có xấu.”

“Tại sao tôi mãi chỉ có thể làm bản thay thế của cậu?”

“Có những lúc... tôi thật sự rất ghen tị với cậu.”

“Gia đình hạnh phúc.”

“Bố mẹ yêu thương nhau.”

“Không chỉ bạn học.”

“Đến cả cư dân mạng cũng thiên vị cậu.”

“Cuộc đời cậu đúng là quá tốt.”

“Tốt đến mức khiến tôi thấy tức giận.”

Cô gái từng ngồi bên cạnh tôi.

Rụt rè hỏi tôi có muốn ăn táo không.

Bây giờ.

Trong mắt cô ta nhìn tôi.

Chỉ còn lại sự hận thù.

“Cuộc sống của tôi khó khăn lắm mới khá lên được.”

“Vậy mà vừa khi cậu trở về...”

“Mọi thứ lại quay về điểm xuất phát.”

“Tại sao cậu phải quay lại?”

“Tại sao anh ấy cũng vì cậu mà bỏ rơi tôi?!”

Cô ta vừa nói vừa tự lắc đầu.

“Không...”

“Tôi không tin khoảng thời gian đó anh ấy không hề có tình cảm với tôi.”

“Chỉ cần cậu biến mất...”

“Mọi chuyện sẽ lại ổn thôi...”

Một tia hung ác lóe lên trên gương mặt cô ta.

Ngay sau đó.

Cô ta rút một chiếc kéo ra.

Lao thẳng về phía tôi.

Tôi và Nhan Lê đều được đưa đến bệnh viện.

May mắn.

Cả hai chỉ bị thương nhẹ.

Mọi chuyện không nghiêm trọng như tưởng tượng.

Lúc lao tới.

Cô ta giẫm phải vũng nước.

Trượt chân ngã.

Ngược lại còn tự đ.â.m rách lòng bàn tay mình.

Tôi tránh được.

Chỉ bị trẹo chân.

Trong bệnh viện.

Cô ta dùng bàn tay còn lại gõ điện thoại.

Vừa cúi đầu.

Vừa khóc nức nở.

Như thể...

Người chịu oan ức lớn nhất là cô ta.

Còn người cầm hung khí tấn công người khác lại là tôi.

Dù không bị thương nặng.

Tôi vẫn chưa hết sợ hãi.

Khoảnh khắc Hạ Minh xuất hiện trước cửa phòng bệnh.

Sống mũi tôi lập tức cay xè.

Tôi vùi đầu vào lòng anh.

Đến tận lúc ấy mới thấy sợ.

Anh dịu dàng vỗ lưng tôi từng cái một.

Không ngừng dỗ dành.

Nhan Lê ngơ ngác nhìn về phía này.

Sau đó.

Trong mắt lại tràn ngập oán hận.

Sở Hạn cũng nhanh ch.óng chạy tới.

Nhìn thấy anh.

Nước mắt Nhan Lê lập tức tuôn nhiều hơn.

Cô ta vừa định đứng dậy.

Thì anh đã vội vàng đi thẳng về phía tôi.

Vẻ mặt đầy lo lắng.

“Mạnh Tưởng.”

“Cậu có sao không?”

Hạ Minh bước lên chắn trước mặt tôi.

Ánh mắt lạnh nhạt.

“Bạn gái tôi không cần cậu quan tâm.”

“Phiền phức do cậu gây ra suýt nữa còn khiến người khác bị thương.”

“Quản bạn gái mình cho tốt.”

Lúc này.

Sở Hạn mới nhìn sang Nhan Lê.

Cô ta đi tới trước mặt anh.

Giơ bàn tay bị thương lên.

Giống như trước đây.

Ngẩng đầu nhìn anh bằng đôi mắt đẫm lệ.

Khẽ nói đau.

Nhưng...

Nụ hôn dỗ dành trong tưởng tượng không hề xuất hiện.

Đáp lại cô ta.

Là một cái tát.

Sở Hạn từ trên cao nhìn xuống.

Ánh mắt lạnh lẽo.

Đầy chán ghét.

“Em đúng là càng ngày càng điên rồi!”

Nhan Lê ôm lấy bên má đỏ ửng.

Ánh mắt đờ đẫn.

“Trước đây anh còn chẳng nỡ chạm vào một ngón tay của em.”

“Hôm nay...”

“Anh lại đ.á.n.h em?”

“Nếu sớm biết em là loại người như vậy.”

“Anh đã chẳng bao giờ ở bên em.”

Anh ngừng lại một chút.

Sự chán ghét trong giọng nói càng rõ hơn.

“Hơn nữa.”

“Tất cả đều là lỗi của em.”

“Nếu không có em.”

“Mọi chuyện đã không thành ra thế này.”

Nhan Lê vừa khóc.

Vừa bật cười.

“Anh tưởng mình tốt đẹp lắm sao?”

“Đứng núi này trông núi nọ.”

“Anh tưởng tôi không biết anh có ý gì với Mạnh Tưởng à?”

Cô ta lao tới định đ.á.n.h anh.

Khung cảnh nhanh ch.óng hỗn loạn.

May mà...

Trước đó.

Tôi đã báo cảnh sát.

Mẹ của Nhan Lê đến trường.

Bà là một người phụ nữ nông thôn chất phác.

Khuôn mặt đầy nếp nhăn.

Đôi mắt u tối không chút sức sống.

Bà kéo Nhan Lê đến trước mặt tôi.

Liên tục xin lỗi.

“Cô gái à...”

“Thật sự xin lỗi cháu.”

“Đều tại dì không biết dạy con.”

“Cháu muốn đ.á.n.h, muốn mắng thế nào cũng được.”

“Chỉ cần đừng bắt bồi thường tiền là được.”

“Nói đi!”

“Câm rồi à?”

Nhan Lê vẫn không chịu mở miệng.

Mẹ cô ta sốt ruột.

Dùng sức đẩy mạnh vào vai con gái.

“Từ nhỏ đến lớn mẹ dạy con như vậy sao?”

Tôi định lên tiếng.

Nhưng Nhan Lê đã hung hăng trừng mắt nhìn tôi.

Sau đó quay sang quát mẹ mình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.