Sau Khi Nhầm Lẫn Thả Thính Anh Trai Của Bạch Nguyệt Quang, Nàng Dâu Trưởng Thập Niên 90 “nhũn Hệ" - Chương 33
Cập nhật lúc: 23/02/2026 18:07
“Dù sao trong kho không gian tùy thân của cô cái gì cũng có, bán loại mặt hàng nào còn phải xem tâm trạng ngày hôm đó của cô nữa.
Rõ ràng là hôm nay cô chọn bán drap giường là một hành vi không sáng suốt chút nào.”
Trái ngược với tâm trạng nôn nóng như mèo bị giẫm phải đuôi, chuẩn bị chạy trốn khắp nơi của Tần Tư Tư, vẻ mặt của Giang Dịch Bạch lại rất bình tĩnh.
“Không gấp, việc của tôi đều xong rồi, đang định về văn phòng đây.
Đúng rồi, Tần Tư Tư, sao cô lại đi bán drap giường trên con phố này vậy?"
Chương 29 Drap giường
Đừng tưởng Tần Tư Tư vừa rồi quay lưng lại với anh thì anh không thấy cô đang làm gì ở đây nhé.
Anh thậm chí còn thấy từ phía sau cảnh Tần Tư Tư dường như đang đếm tiền với ánh mắt sáng rực.
Nghe thấy lời của anh cô cũng không quay đầu lại mà tiếp tục đếm xong số tiền trong tay, sau đó mới hớn hở nhét vào túi rồi mới quay đầu lại nói chuyện với anh!
Đến rồi đến rồi, đúng là ấm trà nào không sôi lại cứ đòi xách ấm đó lên mà.
Cô còn chưa nghĩ ra được một lý do vì sao mình xuất hiện ở đây bán drap giường đâu, vậy mà câu hỏi của Giang Dịch Bạch đã giống như quả b.o.m ném tới rồi.
Tần Tư Tư bày tỏ rằng không thể tiếp tục khiêm tốn được nữa, thế là ngẩng đầu lên, vẻ mặt vô tội đáp lại:
“Ái chà, anh nói chuyện giao drap giường cho cửa hàng này hả?
Đó là hàng của một người bạn tôi, hôm nay cô ấy bị ốm phải đi nằm viện rồi.
Vừa hay tôi đang rảnh rỗi nên tiện đường mang hàng qua cho cô ấy, sẵn tiện thu tiền hàng luôn."
Khi nói những lời này, vẻ mặt trên mặt Tần Tư Tư rất bình tĩnh, cố gắng giả vờ như một người luôn nghĩ cho bạn bè, suýt chút nữa đã khiến chính mình cũng tin sái cổ.
Nhưng ánh mắt Giang Dịch Bạch đ-ánh giá Tần Tư Tư lại mang theo sự hoài nghi, hỏi vặn lại một cách không chắc chắn:
“Thật sự là như vậy sao?
Cô còn có bạn ở tỉnh lỵ à?"
Tần Tư Tư có bạn ở tỉnh lỵ hay không anh không biết, nhưng vừa rồi anh rõ ràng nhìn thấy niềm vui sướng khi nhận tiền từ trong đáy mắt của Tần Tư Tư, đôi mắt cười đến mức sắp híp lại thành một đường kẻ rồi.
Đó là một loại kh-oái c-ảm đạt được nhờ sự hướng tới tiền bạc một cách vô song.
Tần Tư Tư:
“..."
Hầy, anh mắt nào nhìn thấy bổn cô nương ở tỉnh lỵ thì nên không có bạn hả?
Được rồi, bổn cô nương ở tỉnh lỵ đúng là không có bạn thật.
Nhưng chuyện đó cũng không thể thừa nhận mình không có bạn ở tỉnh lỵ được, phải giả vờ như cả tỉnh lỵ này ai cũng là bạn của bổn cô nương vậy.
Nghĩ đến đây, Tần Tư Tư hào sảng nói:
“Dĩ nhiên là có rồi, bạn của tôi ở tỉnh lỵ nhiều lắm, có người làm kinh doanh, có người đi làm thuê, thậm chí còn có mấy người làm trong đơn vị nữa cơ.
Chỉ là anh có lẽ không biết họ thôi, đều là những nhân vật nhỏ bé ấy mà."
Lần này đến lượt Giang Dịch Bạch cạn lời.
Lời của Tần Tư Tư có đáng tin hay không thì không biết, nhưng nhìn vẻ mặt tự tin đó của Tần Tư Tư, đáng lẽ anh nên tin rằng Tần Tư Tư có bạn ở tỉnh lỵ chứ nhỉ!
Nghĩ đến đây, Giang Dịch Bạch cũng không đi truy cứu vấn đề Tần Tư Tư có bạn hay không nữa mà nói với Tần Tư Tư:
“Đúng rồi, sắp trưa rồi, sao cô lại đi lang thang ngoài phố thế này?
Không sợ mẹ và ba ở nhà lo lắng sao?
Hay là để tôi tiện đường đưa cô về nhé?"
Dù anh có thể đoán được Tần Tư Tư ở nhà họ Giang có lẽ không mấy hợp tính với ba mẹ anh, sống chắc chắn không mấy vui vẻ.
Nhưng đã gần trưa rồi, Tần Tư Tư với tư cách là con dâu trưởng mới gả vào nhà họ mà vẫn còn lang thang ngoài phố thì đúng là có chút không mấy thỏa đáng, Giang Dịch Bạch dự định đưa Tần Tư Tư về nhà.
Nhưng ai mà ngờ được, lời anh vừa dứt, Tần Tư Tư lập tức lắc đầu như trống bỏi, đến cả đôi bàn tay nhỏ bé cũng xua xua thể hiện sự kháng cự.
“Cái đó thì không làm phiền anh đâu, hôm nay tôi ra ngoài còn có chút việc phải làm nữa.
Lát nữa tôi tự về là được rồi, anh cứ đi làm việc của mình đi!"
Hóa ra Giang Dịch Bạch còn chưa biết chuyện cô đã bị Lưu Hồng quét ra khỏi nhà.
Đã vậy thì cô cũng sẽ không khai ra chuyện này, chỉ có thể tìm cớ để Giang Dịch Bạch đi trước, lát nữa cô sẽ tìm cơ hội chuồn lẹ.
Sau này gặp cái tên này thì cố gắng tránh càng xa càng tốt vậy.
Nghe Tần Tư Tư nói có việc, hơn nữa còn có vẻ kháng cự việc anh đưa về nhà, Giang Dịch Bạch cũng không ép buộc.
“Vậy à, vậy cô có việc thì cứ đi trước đi!
Đợi tôi bận xong, có thời gian chúng ta về nhà gặp lại sau."
Tần Tư Tư thấy mục đích của mình đã đạt được, lập tức hớn hở đáp lại:
“Vâng vâng vâng, anh đi trước đi, chúng ta có thời gian sẽ gặp lại!"
Bổn cô nương phải chuồn trước đây, còn việc có thể gặp lại hay không thì đó là chuyện của sau này.
Nghĩ đến những chuyện này, Tần Tư Tư lập tức đeo chiếc túi lớn của mình lên, chân bôi dầu, chạy biến trong nháy mắt.
Ngờ đâu vóc dáng cao ráo chân dài này của cô, dù đã đi rất xa nhưng trong đám đông vẫn vô cùng nổi bật.
Giang Dịch Bạch đứng tại chỗ, nhìn Tần Tư Tư với dáng vẻ như lửa đốt m-ông, chỉ hận không thể biến mất tại chỗ, trong mắt thoáng hiện vẻ ý cười, khóe miệng không nhịn được mà hơi cong lên.
Cái cô Tần Tư Tư này sao lại có thể buồn cười như vậy chứ?
Vừa nghĩ đến một cô gái thanh xuân linh động như vậy lại gả cho anh trai anh, người đàn ông chín chắn nội tâm đó làm vợ, trong lòng Giang Dịch Bạch chẳng hiểu sao lại nảy sinh một tâm thái rất đỗi đáng tiếc.
Tuy nhiên, cảm giác này nhanh ch.óng biến mất không thấy đâu.
Sở Hà ở bên cạnh lúc này mới chậm rãi bước tới, liếc nhìn nụ cười chưa kịp thu lại trên khóe miệng của sếp mình, vô thức nói:
“Cô gái bán drap giường vừa rồi chính là người vợ anh trai anh mới cưới về tên Tần Tư Tư phải không ạ?"
Ngày hôm đó khi anh đi đón Giang Dịch Bạch, anh đã đứng từ xa nhìn cô một cái ở trước cửa nhà họ Giang.
Giang Dịch Bạch quay đầu, thu lại mọi cảm xúc trên mặt, chậm rãi nói:
“Đúng vậy, chính là cô ấy đó, sao cậu lại biết cô ấy?"
Sở Hà nhìn chằm chằm vào bóng lưng đã đi xa của Tần Tư Tư, đăm chiêu nói:
“Cũng may hôm nay gặp cô ấy tôi mới nhớ ra.
Mấy ngày trước mẹ anh là bà Lưu dường như có gọi một cuộc điện thoại đến văn phòng của anh, nói là cô vợ mới cưới của anh trai anh, chính là Tần Tư Tư này hình như đã bỏ nhà ra đi rồi.
Chỉ là lúc đó anh đang họp một cuộc họp rất quan trọng, sau đó tôi lại đi công tác, hôm nay mới về, chẳng phải vừa về đã hớt hải tháp tùng anh qua đây đón đoàn khảo sát sao?
Nên chưa kịp nói."
Những lời Sở Hà nói rất dài, nhưng càng nói càng nhỏ giọng đi.
Bởi vì anh phát hiện sắc mặt của sếp mình đột nhiên trở nên âm trầm hẳn lại, một người đàn ông vốn dĩ ôn hòa như gió nhẹ, khi sầm mặt lại thế mà cũng có thể mang đến một khí thế uy áp đầy đủ.
Sắc mặt của Giang Dịch Bạch quả thực không mấy đẹp đẽ, giọng điệu lại càng hiếm khi mang theo sự tức giận.
