Sau Khi Nhận Chiếc Xế Hộp Trị Giá 2 Triệu Tệ, Tôi Lập Tức Đòi Ly Hôn - 5

Cập nhật lúc: 04/08/2026 16:01

Chương 3

Chiều hôm đó, Lâm Tri Hạ mang toàn bộ bản sao tài liệu đến gặp luật sư Trần Văn Hạo, người phụ trách pháp lý lâu năm cho công ty cô.

Cô không kể bằng cảm xúc.

Cô đặt từng tài liệu lên bàn theo thứ tự thời gian.

Hợp đồng vay năm trăm nghìn tệ của Thẩm Ngạn.

Bảng trả nợ từ tài khoản ở Thâm Quyến.

Biên lai một triệu tệ đi qua tài khoản Thẩm Kiến Quốc.

Hợp đồng mua xe hai triệu không trăm năm mươi nghìn tệ.

Các hóa đơn “dịch vụ tư vấn” do ba công ty cùng địa chỉ xuất.

Luật sư Trần xem rất lâu rồi hỏi.

“Cô có tự ý lấy tài liệu từ tài khoản hoặc két riêng của chồng không?”

“Không.”

“Các giấy tờ này nằm trong ngăn tài liệu chung ở phòng làm việc gia đình.”

“Biên lai chuyển khoản nằm trong áo khoác của anh ấy, tôi chỉ chụp lại rồi để nguyên.”

“Các xác nhận dịch vụ có chữ ký của cô thì sao?”

“Tôi ký với tư cách giám đốc kinh doanh.”

“Thẩm Ngạn nói đó là chi phí hỗ trợ thị trường và dịch vụ hậu mãi cho khách hàng.”

“Tôi chưa từng gặp nhân viên của ba công ty này.”

Luật sư Trần gõ nhẹ lên mặt bàn.

“Cô cần làm ba việc.”

“Thứ nhất, lập tức báo cáo với tổng giám đốc và bộ phận pháp chế công ty, yêu cầu kiểm tra nội bộ.”

“Thứ hai, chủ động phối hợp với cơ quan điều tra, chỉ cung cấp tài liệu có nguồn gốc hợp pháp.”

“Thứ ba, tách toàn bộ tài sản và giao dịch cá nhân của cô khỏi những khoản tiền đáng ngờ.”

“Chiếc xe thì sao?”

“Hợp đồng đứng tên Thẩm Ngạn.”

Lâm Tri Hạ nói.

“Xe chưa đăng ký chính thức.”

“Vậy cô không có quyền tự ý trả xe.”

Luật sư Trần đáp.

“Nhưng cô có thể thông báo bằng văn bản cho đại lý rằng nguồn tiền có dấu hiệu liên quan đến vụ án, đề nghị họ tạm dừng thủ tục sang tên và bảo quản nguyên trạng.”

“Đồng thời gửi bản sao thông báo cho cơ quan điều tra.”

“Nếu chiếc xe là tài sản liên quan, cảnh sát sẽ quyết định phong tỏa.”

Lâm Tri Hạ gật đầu.

“Còn khoản hai trăm nghìn tệ tôi vừa chuyển cho mẹ chồng?”

“Nếu cô chứng minh được đó là tiền thưởng hợp pháp của mình và mục đích ban đầu là phụng dưỡng bố mẹ chồng, sau này có thể yêu cầu xác định phần tiền đó.”

“Nhưng đừng tự ý chuyển ngược hoặc rút tiền từ tài khoản của họ.”

“Cứ để cơ quan điều tra xử lý.”

Rời văn phòng luật sư, Lâm Tri Hạ đến thẳng công ty.

Tổng giám đốc đã về quê ăn Tết, nhưng nghe cô nói có dấu hiệu hóa đơn bất thường thì lập tức mở cuộc họp trực tuyến.

Trưởng bộ phận pháp chế, kiểm toán nội bộ và giám đốc tài chính tạm quyền cùng tham gia.

Thẩm Ngạn đang làm quản lý tài chính, phụ trách kiểm tra chứng từ trước khi thanh toán.

Ba năm qua, nhiều hợp đồng “dịch vụ hỗ trợ thị trường” được trình lên dưới danh nghĩa phục vụ bộ phận kinh doanh.

Lâm Tri Hạ ký xác nhận rằng các hoạt động hỗ trợ đã được thực hiện, nhưng phần lớn chỉ dựa trên báo cáo do Thẩm Ngạn chuyển đến.

Kiểm toán nội bộ tìm được mười bảy hợp đồng với tổng giá trị mười hai triệu ba trăm bảy mươi nghìn tệ.

Ba công ty cung cấp dịch vụ đều có cùng địa chỉ đăng ký, cùng số điện thoại liên hệ và cùng một kế toán phụ trách.

Một trong ba công ty do Thẩm Lâm đứng tên.

Hai công ty còn lại do nhân viên cũ của anh ta đứng tên.

Tổng giám đốc nhìn Lâm Tri Hạ qua màn hình.

“Cô có nhận tiền hoặc lợi ích từ các hợp đồng này không?”

“Không.”

“Có ai từng nói với cô đây là giao dịch giả không?”

“Không.”

“Cô có bằng chứng thể hiện báo cáo và hồ sơ do Thẩm Ngạn gửi cho cô không?”

“Có email công ty và tin nhắn công việc.”

Lâm Tri Hạ đáp.

“Anh ấy nhiều lần nói đây là dịch vụ thật, đã được bộ phận tài chính kiểm tra.”

“Cô lập tức sao lưu toàn bộ trong phạm vi quyền hạn của mình.”

Trưởng bộ phận pháp chế nói.

“Không xóa, không sửa, không tự ý liên hệ các công ty đó.”

“Ngày mai chúng ta sẽ chủ động báo cáo cơ quan thuế và phối hợp điều tra.”

Cuộc họp kéo dài hơn hai giờ.

Khi kết thúc, đã gần tám giờ tối.

Lâm Tri Hạ ngồi một mình trong văn phòng, nhìn bảng tổng hợp trên màn hình.

Mười hai triệu ba trăm bảy mươi nghìn tệ không phải tiền cô chiếm đoạt.

Nhưng chữ ký của cô xuất hiện trên bảy biên bản xác nhận.

Cô không thể giả vờ mọi chuyện hoàn toàn không liên quan đến mình.

Cô mở hộp thư, tìm từng email Thẩm Ngạn gửi.

Trong một email cách đây hai năm, anh viết rất rõ.

“Báo cáo dịch vụ đã được phòng tài chính và nhà cung cấp đối chiếu, em chỉ cần xác nhận kết quả hỗ trợ khách hàng, không phải chịu trách nhiệm về hóa đơn.”

Một email khác viết.

“Các công ty này do anh cả giới thiệu, giá thấp hơn nhà cung cấp cũ, nhưng dịch vụ thật, công ty đã nghiệm thu.”

Những câu chữ đó không thể hoàn toàn xóa bỏ trách nhiệm sơ suất của cô, nhưng đủ chứng minh cô không biết mục đích phạm pháp.

Lâm Tri Hạ sao lưu toàn bộ vào thư mục bảo mật của công ty, đồng thời gửi cho luật sư.

Sau đó cô viết một bản tường trình, ghi rõ từ lần đầu được yêu cầu ký xác nhận đến khi phát hiện bất thường.

Không thêm, không bớt.

Không đổ hết lên người khác.

Cô chỉ ghi đúng những gì mình biết.

Sáng hôm sau, Lâm Tri Hạ đến Phòng điều tra tội phạm kinh tế cùng luật sư.

Cảnh sát tiếp cô trong phòng lấy lời khai, không phải phòng hỏi cung.

Người phụ trách nói.

“Chúng tôi đã điều tra Công ty Thương mại Lâm Thị hơn ba tháng.”

“Thẩm Lâm bị nghi ngờ sử dụng nhiều công ty vỏ bọc để xuất khống hóa đơn và chuyển tiền qua tài khoản cá nhân.”

“Tài khoản của Thẩm Kiến Quốc là một trong những tài khoản trung gian.”

Lâm Tri Hạ siết hai tay trên đầu gối.

“Bố chồng tôi có biết không?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Nhận Chiếc Xế Hộp Trị Giá 2 Triệu Tệ, Tôi Lập Tức Đòi Ly Hôn - Chương 5: 5 | MonkeyD