Sau Khi Nhìn Thấy Bình Luận, Tôi Bị Buộc Phải Rời Đi - Chương 1
Cập nhật lúc: 17/07/2026 16:03
1.
Trong phòng khám, bác sĩ nhìn báo cáo kết quả xét nghiệm, kinh ngạc thông báo với tôi: "Chúc mừng cậu nhé cậu Thẩm, cậu đã m.a.n.g t.h.a.i được sáu tuần rồi!"
Tôi bật dậy, chiếc đuôi bất an quất nhẹ trên mặt đất: "Bác sĩ, chắc có sự nhầm lẫn gì rồi đúng không? Tôi là mị ma nam mà! Mị ma nam sao có thể m.a.n.g t.h.a.i được chứ?"
Trong lịch sử của loài mị ma, tôi chưa từng nghe nói có mị ma nào m.a.n.g t.h.a.i được con của con người. Hơn nữa, tôi lại còn là đàn ông!
Bác sĩ rút tờ kết quả siêu âm ra, chỉ vào một vệt bóng mờ rất nhỏ trên đó giải thích: "Cậu nhìn đi, đây là âm vang túi thai, tuyệt đối không thể chẩn đoán sai được!"
"Cậu thuộc thể chất mị ma lưỡng tính cực kỳ hiếm gặp, tuy tỉ lệ m.a.n.g t.h.a.i rất thấp, nhưng chỉ cần dương khí của đối phương đủ mạnh thì vẫn có khả năng thụ thai!" Nói xong, ông khựng lại một chút, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ: "Chàng trai trẻ, cậu thật là có phúc đó nha."
Tôi c.h.ế.t trân tại chỗ như bị sét đ.á.n.h ngang tai.
Bác sĩ mỉm cười đưa tờ báo cáo cho tôi: "Nhớ đi khám t.h.a.i đúng hẹn nhé. Thể chất mị ma rất đặc biệt, ba tháng đầu là dễ bị sảy t.h.a.i nhất đấy."
Tôi run rẩy đón lấy tờ giấy, sau đó trốn chạy khỏi phòng khám như muốn trốn chạy khỏi một cơn ác mộng.
Nhà họ Tư ba đời truyền độc đinh. Tư Cảnh Uyên mới hai mươi tuổi đã nắm quyền kiểm soát cả một đế chế thương nghiệp khổng lồ. Vì ham muốn d.ụ.c vọng cao, vô số người tình nguyện lao vào anh như thiêu thân.
Thế nhưng anh lại bị dị ứng với dịch thể của con người, chỉ cần dính vào một chút, toàn thân anh sẽ nổi mẩn đỏ, nghiêm trọng hơn còn có thể dẫn đến suy hô hấp, sốc phản vệ ngay lập tức. Chính vì thế, anh đã nuôi tôi, một mị ma không bao giờ khiến anh bị dị ứng, lại có thể giúp anh giải tỏa d.ụ.c vọng.
Suốt ba năm qua, ai ai cũng biết tôi là bạn giường duy nhất của anh. Ngoại trừ một danh phận chính thức, anh chưa từng từ chối tôi bất cứ điều gì. Nhưng nếu anh biết tôi đang mang trong mình đứa con của anh, một đứa trẻ mang nửa dòng m.á.u người, nửa dòng m.á.u mị ma, liệu anh có vui vẻ đón nhận hay không?
Tôi lấy điện thoại ra, bấm số gọi cho Tư Cảnh Uyên. Tiếng chuông đổ một hồi lâu mới có người nhấc máy.
Thế nhưng, từ trong ống nghe lại truyền đến giọng nói của một người đàn ông xa lạ: [Alo? Cậu tìm Cảnh Uyên hả? Hiện tại anh ấy không tiện nghe điện thoại đâu nhé.]
Trái tim tôi bỗng chốc hụt đi một nhịp: "Anh là ai?"
"Tôi tên là Tống Thê Trì, là... bạn của Cảnh Uyên."
Bạn bè sao? Tôi mấp máy môi, cổ họng nghẹn đắng. Đúng lúc này, trước mắt tôi đột nhiên lướt qua một dòng chữ.
[Con mị ma nhỏ này còn gọi điện kiểm tra kia đấy, thật sự coi mình là chính thất rồi à?]
Tôi sững sờ, dụi mắt thật mạnh. Nhưng dòng chữ đó không hề biến mất, ngược lại còn có thêm một dòng khác hiện lên.
[Tống Thê Trì mới là thụ chính của bộ truyện này, thiên tài y học nhân loại, việc nghiên cứu ra t.h.u.ố.c chống dị ứng chỉ là chuyện sớm muộn thôi.]
[Đợi đến khi bệnh của công khỏi rồi, ai thèm cần một con mị ma chuyên hút dương khí của người khác nữa chứ.]
[Đúng vậy, đúng vậy, nhân thú luyến đi c.h.ế.t đi!]
Tôi chằm chằm nhìn những dòng chữ tự dưng xuất hiện giữa hư không, toàn thân lạnh toát. Tống Thê Trì ở đầu dây bên kia vẫn đang nói gì đó, nhưng tai tôi đã ù đi, không còn nghe rõ nữa.
Cho đến khi điện thoại của đối phương đột ngột bị giật phắt đi, giọng nói trầm ấm quen thuộc truyền vào tai tôi: "Ai cho phép cậu chạm vào điện thoại của tôi?"
Là Tư Cảnh Uyên.
"Bé cưng?"
Tôi giật mình bừng tỉnh. Không đợi tôi lên tiếng, Tư Cảnh Uyên đã vội giải thích: "Bé cưng, xin lỗi em! Là anh sơ suất nên mới để người khác nghe điện thoại, em đừng giận nhé."
"Không sao đâu..." Tôi hít một hơi thật sâu, đ.á.n.h trống lảng sang chuyện khác: "Khi nào anh về nhà?"
"Tối nay anh có buổi tiệc xã giao, chắc sẽ về hơi muộn, em cứ ngủ trước đi, không cần đợi anh đâu."
"Vâng."
Tôi cúp điện thoại. Những dòng bình luận trước mắt vẫn tiếp tục nhảy ra điên cuồng.
[Công cứ tự tạo nghiệp đi! Trước mặt thụ chính mà dám gọi mị ma là bé cưng, thụ chính đang đứng ngay bên cạnh nghe thấy hết rồi kìa!]
[Đợi đến khi có t.h.u.ố.c chống dị ứng, anh ta sẽ biết ai mới là người phù hợp với mình. Mị ma và con người làm sao có thể lâu bền được?]
[Con mị ma nhỏ này đang cầm tờ giấy khám t.h.a.i kìa, không lẽ là m.a.n.g t.h.a.i rồi chứ? Ôi trời ơi đừng làm tôi buồn nôn, lai tạp giữa người và thú à?]
Mỗi một câu chữ đều như những cây kim đ.â.m thẳng vào mắt tôi. Tôi cúi đầu, vò nát tờ giấy khám t.h.a.i rồi nhét vào túi quần. Nếu Tống Thê Trì thực sự chế tạo ra t.h.u.ố.c chống dị ứng và chữa khỏi bệnh cho Tư Cảnh Uyên, vậy thì một con mị ma như tôi, liệu có còn giá trị lợi dụng nữa không?
2.
Từ nhỏ tôi đã bị bắt vào đấu trường thú ngầm, hằng ngày phải chiến đấu với dã thú để làm trò tiêu khiển cho người khác. Năm mười tám tuổi, tôi c.ắ.n c.h.ế.t một con báo hoang. Tư Cảnh Uyên đã chú ý đến tôi. Anh ngồi trên khán đài, Tây trang phẳng phiu, gương mặt lạnh lùng không chút cảm xúc. Trợ lý đứng bên cạnh chỉ vào tôi và nói: "Tư tổng, con mị ma này rất lì đòn, chịu đựng được..."
Anh liếc nhìn tôi một cái, khẽ gật đầu. Tôi đã bị mua đi như thế đó, chỉ là chuyển từ chiếc l.ồ.ng sắt này sang một chiếc l.ồ.ng sắt khác lớn hơn. Nơi đó có một chiếc giường rất êm ái.
