Sau Khi Oan Gia Liên Kết Cảm Giác Với Thú Bông - Chương 3
Cập nhật lúc: 01/07/2026 11:06
Tôi cau mày, tâm trạng có chút khó chịu: "Thanh Thanh, cậu đừng nói linh tinh, Lâm Bắc Trần chưa từng yêu đương."
"Chưa yêu bao giờ?" Trần Thanh Thanh trợn tròn mắt: "Lâm Bắc Trần đẹp trai thế mà chưa yêu? Không lẽ thích con trai à... mà cũng đúng, con trai sức khỏe tốt, bảo sao dấu vết trên người cậu ta rõ thế."
Trần Thanh Thanh càng nói càng đi xa, trong lòng tôi cảm thấy vô cùng khó chịu.
Những vết cào này, thật sự quá giống dấu vết sau khi ân ái.
Chẳng lẽ là đêm trước lúc anh ta ra ngoài...
Tôi đứng tại chỗ, sống mũi cay cay, trong lòng dâng lên một nỗi uất ức, tựa như thứ vốn dĩ bên cạnh mình từ nhỏ nay đã bị người ta cướp mất.
Giây tiếp theo, Lâm Bắc Trần đi tới: "Khương Tri Hạ, tôi có chuyện muốn nói với cậu."
7
Tôi lơ mơ theo anh ta đi đến sau núi của trường.
Ánh mắt Lâm Bắc Trần u ám khó đoán: "Cậu có gì muốn hỏi tôi không?"
Vừa nãy trên sân thể d.ụ.c, biểu cảm của các bạn học quá lộ liễu, chắc chắn anh ta cũng biết mình đã trở thành tâm điểm bàn tán.
Thế nhưng, tôi có thể hỏi gì đây?
Tôi chỉ là người bạn thanh mai trúc mã của anh ta thôi, đâu phải bạn gái, không có tư cách gì để chất vấn anh ta chuyện này.
Tôi mím môi lắc đầu: "Không có."
Lâm Bắc Trần hạ thấp giọng, mang theo chút tức giận: "Thấy dấu vết trên người tôi, cậu cũng có suy nghĩ giống họ sao?"
Tôi hừ lạnh một tiếng, giận dỗi đáp: "Tôi có thể có suy nghĩ gì? Tôi cũng đâu phải ai của cậu, không quản được cậu!"
Thấy tôi nói lời dỗi hờn, người trước mặt lại tiêu tan cơn giận, cúi người kề sát vào tai tôi: "Ghen rồi hả? Chẳng phải tại cậu tối qua giặt b.úp bê mạnh tay quá sao?"
"Hả?" Tôi hoảng hốt quay đầu, lọt thẳng vào đôi mắt đang cười như không cười của Lâm Bắc Trần.
Anh ta ở rất gần, hàng mi rậm, sống mũi cao thẳng.
Đôi môi mỏng... đỏ thắm.
Có chút muốn hôn.
Tôi nuốt nước bọt, thành thật xin lỗi: "Xin lỗi, vừa rồi tôi hiểu lầm cậu, tôi tưởng..."
"Tưởng gì? Tưởng tôi bám được phú bà? Hay tưởng tôi hy sinh vì tình yêu làm số 0?"
Lâm Bắc Trần khẽ khịt mũi, b.úng tay vào trán tôi một cái: "Đúng là đồ ngốc, lần này tha cho cậu, lần sau còn dám nghi ngờ tôi, nhất định sẽ phạt cậu thật nặng!"
Lại nói mấy lời dọa người, tôi mới không sợ.
Anh ta vốn dĩ là người miệng cứng nhưng lòng mềm mà.
8
Theo ý Lâm Bắc Trần, tôi không giặt tay b.úp bê nữa mà trực tiếp ném vào máy giặt.
Lại một cuối tuần, máy sấy hỏng, tôi mang con b.úp bê đã giặt sạch ra ban công phơi.
Đầu b.úp bê khá tròn, kẹp khó bám chắc.
Tôi lộn ngược con b.úp bê lại rồi kẹp vào một cách tự nhiên.
"Á!"
Lâm Bắc Trần hét lên t.h.ả.m thiết.
Tôi chạy qua xem, thấy anh ta đang cuộn tròn trên giường lăn lộn, hai tay ôm lấy chỗ đó.
Chỉ vài giây, trán anh ta đã nổi đầy gân xanh, đẫm mồ hôi mồ hôi lấm tấm.
Tôi cuống cuồng lấy điện thoại ra: "Cậu bị thương hả? Để tôi gọi xe cấp cứu!"
Lâm Bắc Trần cố mở mắt, thoáng thấy con b.úp bê trên tay tôi, liền ngăn lại: "Đừng gọi xe cấp cứu."
Tôi nhìn theo ánh mắt anh ta xuống dưới, con b.úp bê đang bị chiếc móc phơi quần áo bằng kim loại kẹp lấy, trông chẳng có gì bất thường cả.
Không đúng...
Tôi cầm con b.úp bê lên, chiếc kẹp răng cưa kim loại đang cắm c.h.ặ.t vào đúng chỗ 'ấy' của nó.
"Á!"
Lần này đến lượt tôi hét lên.
"Cậu đừng kêu đã." Lâm Bắc Trần mặt mày tái mét, yếu ớt nói: "Lấy con b.úp bê ra trước đi."
"À à, phải rồi, phải rồi."
Tôi vội vàng kéo con b.úp bê xuống, chỗ đó đã bị kẹp bẹp dúm, trên đó còn in rõ hai vết răng cưa.
Ui da, nhìn thôi đã thấy đau rồi!
Tôi đặt con b.úp bê lên bàn rồi đi về phía Lâm Bắc Trần.
Anh ta vẫn giữ nguyên tư thế cuộn tròn, nét mặt không còn đau đớn như lúc nãy, nhưng n.g.ự.c vẫn phập phồng dữ dội.
Chắc chắn là bị thương không nhẹ, ngộ nhỡ... thì nửa đời sau của anh ta coi như vứt.
Lâm Bắc Trần đau đến mức này, chắc chắn không thể tự mình kiểm tra được.
Tôi đưa tay kéo quần ngủ của anh ta: "Lâm Bắc Trần, nếu bị thương nặng thì phải đi bệnh viện ngay."
Lâm Bắc Trần yếu đến mức không thốt nổi nên lời, chỉ biết thở dốc, hai tay cố bám c.h.ặ.t lấy cạp quần.
Tôi bắt đầu thấy bực: "Lâm Bắc Trần, cậu buông tay ra được không? Tình huống này rồi còn ngại ngùng gì nữa, sức khỏe là quan trọng nhất."
"Tôi thấy con b.úp bê còn bị hằn dấu, cậu và nó có cảm ứng với nhau, sợ là cậu cũng bị thương rồi, phải kiểm tra ngay thôi."
"Đây là chuyện liên quan đến hạnh phúc nửa đời sau của cậu đấy, chẳng lẽ còn không quan trọng bằng mặt mũi sao?!"
"Chúng ta lớn lên cùng nhau từ lúc còn cởi chuồng tắm mưa, chỗ nào trên người cậu mà tôi chưa thấy? Tôi là con gái còn không ngại, sao cậu lại khó xử thế chứ!"
Lâm Bắc Trần nhắm mắt không nói, bàn tay giữ quần nới lỏng hơn đôi chút.
Thấy có hy vọng, tôi hạ giọng dỗ dành: "Ngoan nào, tôi chỉ xem một cái thôi, xác nhận không sao là tôi đi ngay, tuyệt đối không nhìn thêm đâu."
Sợ anh ta căng thẳng, tôi bồi thêm một câu: "Cậu yên tâm, tôi sẽ chịu trách nhiệm với cậu. Nếu sau này cậu hoàn toàn không ổn, người ta không lấy cậu, tôi sẽ gả cho cậu."
Nói xong, tôi dứt khoát kéo quần anh ta xuống.
Có thứ gì đó bật ra đập trúng mu bàn tay tôi.
Sao lại... dựng lên rồi...
Tôi không rảnh để suy nghĩ nhiều, kiểm tra kỹ lưỡng một hồi, xác nhận 'anh em' của anh ta không sao, tôi mới yên tâm đắp chăn lại cho anh ta.
"May quá, may quá, không bị sao cả. Chứ nếu thực sự bị thương, cả đời này cậu bắt đền tôi mất!"
9
Bên tai không có tiếng phản bác nào cả.
Tôi quay đầu nhìn, chà, được lắm.
Má Lâm Bắc Trần đỏ ửng, dáng vẻ đầy mãn nguyện.
Đôi mắt anh ta ướt át, góc ga giường anh ta đang c.ắ.n c.h.ặ.t đã bị nước dãi làm ướt sũng.
Sao trông cứ như... vừa làm chuyện đó xong vậy?
Tôi thề, vừa rồi tôi thực sự không làm gì anh ta cả!
"Lâm Bắc Trần, vừa rồi cậu còn đau đến mức lăn lộn, sao giờ lại biểu cảm thế này?"
Lâm Bắc Trần né tránh ánh mắt tôi, liếc tôi một cái rồi nhanh ch.óng rời tầm nhìn: "Sau khi cậu tháo con b.úp bê khỏi chiếc kẹp, tôi liền không đau nữa."
Tôi gật đầu: "May mà chỉ là đau ảo, tôi còn tưởng cậu bị thương thật đấy."
"Khoan đã, không thể là đau ảo được... Trước đó tôi tắm cho b.úp bê, mấy vết đỏ trên n.g.ự.c và lưng cậu chẳng phải đều hiện lên sao?"
Giọng anh ta càng nhỏ hơn: "Đó là vì khi cậu tắm cho b.úp bê, tôi thấy khó chịu nên tự cào vài cái."
Ehhh...
Thì ra mấy vết đỏ đó là do anh ta tự làm!
Nếu anh ta đã biết khi có cảm ứng với b.úp bê, chỉ truyền đạt lại cảm giác chứ không gây tổn thương thực sự, thì chắc chắn anh ta cũng biết 'anh em' của mình không sao.
Tôi hơi tức giận, chất vấn: "Lâm Bắc Trần, sao cậu không nói sớm? Làm tôi lo c.h.ế.t đi được!"
