Sau Khi Phá Sản, Tôi Trở Thành Tân Thành Hoàng - Chương 135
Cập nhật lúc: 05/03/2026 06:03
Đối với việc yêu đương, Kiến Uyên đang rất mù mờ.
Tề Độ Thành còn chưa kịp nói gì, Kiến Uyên lại trầm giọng bảo: “Em đừng nói nữa, ta không nghe đâu.”
Kiến Uyên mím môi, hắn vậy mà lại nảy sinh tâm trạng sợ hãi.
Lệ quỷ cau mày, một mặt không hiểu tại sao mình lại bị cảm xúc chi phối, mặt khác khả năng bị từ chối khiến tâm trạng hắn trở nên bất ổn.
Trong khoảnh khắc này, Kiến Uyên đã hiểu thế nào là lo được lo mất.
Từ góc nhìn của Tề Độ Thành, dáng vẻ cẩn trọng dè dặt của Kiến Uyên đúng là khiến người ta bất ngờ.
Thậm chí, cậu còn đọc được một tia cảm xúc bị tổn thương?
Tề Độ Thành sờ sờ mũi, nhỏ giọng nói: “Cũng không phải là không thích.”
Khụ!
Tiểu Tề đại nhân ngẩng đầu: “Chỉ là có một chút xíu thích thôi... Anh cũng biết mà, người và quỷ yêu nhau luôn phải chuẩn bị tâm lý, cho nên phải đợi đến khi biến thành rất rất nhiều thích, em mới...”
Nhưng lời này nhanh ch.óng bị ngắt quãng, Kiến Uyên ôm chầm lấy cậu: “Cho dù là một chút xíu cũng được.”
Hắn nhìn Tề Độ Thành: “Ta sẽ biến một chút xíu đó thành rất rất nhiều.”
“Chỉ cần em có thích, thế là đủ rồi.”
Tề Độ Thành bị ôm hơi c.h.ặ.t, nhưng nghĩ một lát, cậu vẫn thuận theo cái ôm này rồi nhẹ nhàng ôm đáp lại.
Cuối cùng khi ra về, một người một quỷ nắm tay nhau cùng đi.
Tiểu Hồng đang đón khách ở phía trước, hôm nay lượng khách ít hơn một chút, nó đang tranh thủ lười biếng thì nhìn thấy cảnh tượng đó. Tề Độ Thành vừa trở về, Tiểu Hồng đã bắt đầu hò reo trêu chọc.
Nhưng Tề Độ Thành cũng không có ý định giấu diếm, chẳng mấy chốc mọi người trong Miếu Thành Hoàng đều đã biết chuyện.
Trương Phỉ Dữ và Diệp Vũ Thư nhìn hai người, muốn nói lại thôi, nhưng cuối cùng dưới ánh nhìn lạnh lẽo của Kiến Uyên, cả hai đành lẳng lặng nuốt ngược lời định nói vào trong bụng.
Chung phán quan ngược lại là người kinh ngạc nhất.
Ông nhìn Kiến Uyên rồi lại nhìn Tề Độ Thành, cuối cùng giơ ngón tay cái về phía cậu:
“Không hổ là đại nhân đã chấn hưng Miếu Thành Hoàng! Quả nhiên là cao thủ!!”
Tề Độ Thành: “...”
Dù sao đây cũng là chuyện tình cảm cá nhân, Tề Độ Thành không muốn dừng lại quá lâu ở vấn đề này nên mở lời chuyển chủ đề:
“Phía Phù Sơn đã ra tay với chúng ta rồi.”
Lời vừa thốt ra, sự chú ý của mọi người lập tức bị dẫn đi chỗ khác.
Tề Độ Thành mở các bài đăng trên mạng ra.
Trương Phỉ Dữ liếc nhìn rồi nói: “Tôi bảo sao hôm nay khách lại ít đi, các nền tảng lớn đều đang quảng bá mạnh mẽ, lượt chia sẻ đã vượt quá mấy trăm nghìn rồi.”
Miếu Thành Hoàng không giống như các đạo quán hay chùa chiền có lượng tín đồ ổn định, phần lớn khách hành hương là người dân bình thường, chỉ có một phần nhỏ là tín đồ trung thành của Thành Hoàng.
Xảy ra chuyện như vậy, việc sụt giảm khách hành hương là điều vô cùng bình thường.
“Nhưng làm vậy thì có ích gì? Chúng ta chỉ cần chứng minh mình không phải giả là được mà.” Diệp Vũ Thư nói.
“Thế cũng phải xem đối phương có chịu cho chúng ta cơ hội để chứng minh hay không đã.” Tề Độ Thành đáp.
Cậu vừa làm mới trang web, liền thấy nền tảng vốn dĩ đang chỉ trích Miếu Thành Hoàng bắt đầu đẩy một bài viết khác:
“Chính thống Nam Thành, đây mới là Miếu Thành Hoàng thực sự!”
Nội dung này không cần nhấn vào cũng biết là gì rồi.
“Hóa ra là tính toán chuyện này.”
Những người khác bừng tỉnh đại ngộ.
Phù Sơn đây là trực tiếp dùng chiêu “rút củi đáy nồi”!
Trước đó bên này vừa mới gán cho tổ chức Phù Sơn là tà giáo, thì bên kia lập tức học theo và tung ngược trở lại.
Dù họ có là Thành Hoàng chính thống đi chăng nữa, dưới sức ép của những bài đăng tràn lan như thế này, dư luận sẽ lôi kéo người dân. Chỉ cần một bộ phận tin lời chúng, thì vị thế chính thống của Tề Độ Thành sẽ bị ảnh hưởng!
“Thật quá quắt! Quá đáng hận!” Chung phán quan mắng lớn một tiếng, hận không thể túm ngay lũ quỷ quái Phù Sơn ra đ.á.n.h cho một trận!
“May mà chúng ta phát hiện kịp thời.” Tề Độ Thành nói.
Có thể tạo ra chấn động lớn và thu hút lượng lớn lượt truy cập trong thời gian ngắn như vậy, rõ ràng đối phương đã có sự chuẩn bị từ trước.
Tề Độ Thành và mọi người tuy quá bị động, nhưng may mắn là phát hiện không quá muộn.
Chưa nói đến chuyện khác, bài viết đính chính và dập tắt tin đồn phải được đăng lên trước.
Tề Độ Thành trước tiên đăng một bản thảo xử lý khủng hoảng ngắn gọn và súc tích, sau đó liên lạc với Hiệp hội Đạo giáo địa phương và các chùa chiền nhờ họ hỗ trợ chia sẻ để làm rõ sự việc.
Dù sao thì những năm qua, mối quan hệ giữa Tề Độ Thành và giới huyền môn Nam Thành mật thiết hơn đám quỷ quái Phù Sơn kia nhiều.
Khi tài khoản mạng xã hội chính thức của các ngôi chùa ở Nam Thành đồng loạt đăng bài đính chính, những tiếng vang nghi ngờ ồn ào lúc đầu cũng giảm đi đáng kể.
Nhưng phía Phù Sơn sẽ không dễ dàng chịu thua.
Vì vậy, mâu thuẫn hiện tại đã trở thành mâu thuẫn giữa hai “Miếu Thành Hoàng”.
Cứ ngỡ đôi bên sẽ đ.á.n.h nhau một trận ra trò, không ngờ Tề Độ Thành lại vô cùng bình tĩnh. Sau khi đăng bài đính chính, cậu vẫn làm những việc cần làm.
Những tín đồ tin tưởng họ vẫn đến dâng hương như thường lệ, còn những ai đang d.a.o động, Tề Độ Thành cũng không cưỡng cầu.
Tuy nhiên, Tề Độ Thành không phải hoàn toàn không để tâm, cậu cũng nhờ Trương Phỉ Dữ và mọi người giúp theo dõi tin tức trên mạng.
Còn về việc tại sao Tề Độ Thành không tự mình theo dõi?
Khụ, người mới yêu mà, đối phương lúc nào cũng bám người c.h.ặ.t chẽ...
Ngay lúc Tề Độ Thành đang nghĩ liệu mình và Kiến Uyên có quá dính lấy nhau hay không, thì nghe thấy Trương Phỉ Dữ nhìn điện thoại rồi văng một câu c.h.ử.i thề.
“Thế này thì cũng mặt dày quá rồi! Còn chơi trò dìm hàng nữa cơ à?!”
Đợi mọi người nhìn sang, Trương Phỉ Dữ giơ điện thoại cho mọi người xem một đoạn video ngắn vừa lướt thấy.
Vụ việc “Thành Hoàng thật giả” vẫn chưa lắng xuống, sức nóng vẫn còn đó, thu hút không ít blogger đến quay phim chụp ảnh. Tề Độ Thành hai ngày nay cũng thấy rất nhiều người cầm điện thoại vào livestream.
Nhưng để khiến Trương Phỉ Dữ nổi trận lôi đình như thế này, chắc chắn không đơn giản là một video tham quan bình thường.
Tề Độ Thành nhìn vào tiêu đề: “Thành Hoàng thật hay giả? Vậy hãy để hai vị Thành Hoàng gia đấu pháp một phen, phân định cao thấp nhé!”
Tề Độ Thành: “...”
Hay thật, định “đấu pháp online” đấy à?
Chỉ thấy vị blogger này cúng dường hương hỏa ở cả hai ngôi miếu, và cũng viết cả sớ cầu nguyện ở cả hai nơi.
Vị blogger đó vừa đi ra khỏi miếu vừa nói: “Hiện tại tôi đã cúng dường và cầu nguyện ở cả hai ngôi miếu. Điều ước của tôi đều giống hệt nhau, đó là… tôi muốn tiền! Thật nhiều tiền!”
“Ở chỗ Nam Thành Hoàng gia, tôi ước trúng số độc đắc hàng triệu tệ; ở chỗ Bắc Thành Hoàng gia, tôi ước nhà tôi được đền bù giải tỏa. Bên nào linh ứng trước, tôi sẽ là tín đồ trung thành của vị Thành Hoàng đó. Các anh em thấy ý tưởng này của tôi thế nào?”
Video của blogger đó có hỗ trợ tính năng bình luận trực tiếp. Ban đầu, các bình luận toàn là tiếng cười ha hả, nhưng đến đoạn mấu chốt này, một loạt bình luận vụt qua:
[Blogger này lời to chứ không lỗ!]
[Đến măng của gấu trúc lớn cũng bị ông giật mất rồi.]
[Cười c.h.ế.t mất, đúng là chơi ăn gian mà!]
[Buồn cười quá, chỉ muốn hỏi một câu, lúc ước nguyện blogger có nói rõ họ tên, địa chỉ nhà, số điện thoại, chứng minh thư không đấy?]
