Sau Khi Phá Sản, Tôi Trở Thành Tân Thành Hoàng - Chương 39
Cập nhật lúc: 25/02/2026 17:21
“Đại nhân cũng đã nhận cha nuôi rồi, tốt quá, tốt quá.” Anh Giang vừa đi, Chung phán quan nãy giờ vẫn quan sát trong bóng tối liền bước ra. Ông ta quen tay quen chân lấy tờ canh thiếp anh Giang để lại từ sau chiếc chuông trống, trên đó viết đúng là bát tự của con trai anh Giang, đồng thời cũng là một bức thư thỉnh cầu, ý tứ là mình thuộc nhà nào hộ nào ở Nam Thành, tên là gì gì đó, đặc biệt bái Thành Hoàng làm cha nuôi, vân vân...
Chung phán quan làm việc này vô cùng thuần thục, Tề Độ Thành thắc mắc: “Thế này thực sự tính là con nuôi của tôi à?”
Các vị Thần tiên ở Hoa Hạ từ xưa liên kết với người phàm không hề xa cách, thời kỳ đầu còn có chuyện Thần tiên động lòng trần, Tiên nữ hạ phàm lấy chồng, nên việc nhận một mối cha nuôi dĩ nhiên là không có vấn đề gì. Chung phán quan nói: “Tuy nhiên, việc này vẫn tùy thuộc vào ý nguyện của ngài, nếu ngài không muốn thì cứ việc không bảo hộ là được.”
Nói đoạn, Chung phán quan vừa mân mê tờ canh thiếp vừa cảm thán: “Đã bao nhiêu năm rồi mới thấy người sống bước vào Miếu Thành Hoàng nhận cha nuôi, Miếu Thành Hoàng Nam Thành của chúng ta coi như đã bước lên con đường phục hưng rồi!”
Ông ta cảm khái nói với Tề Độ Thành: “Ngài không biết đấy thôi, thời Miếu Thành Hoàng hưng thịnh nhất, một ngày có đến tám mươi, một trăm người đến bái Thành Hoàng làm cha nuôi cơ!”
Tề Độ Thành: “...”
Hay thật, tại sao lại có thể kể một câu chuyện kinh dị với vẻ mặt hớn hở như thế?!
Chung phán quan lại nhìn lướt qua tờ canh thiếp anh Giang gửi đến, sau đó “ế” một tiếng rồi nói: “Mệnh cách đứa trẻ này... đây là mệnh Đồng Tử.” Tề Độ Thành nghe vậy nhìn sang hỏi: “Mệnh Đồng T.ử là gì?”
Sau đó nghĩ đến đứa bé này yếu ớt bệnh tật, cậu lại hỏi: “Có ảnh hưởng đến sức khỏe của đứa trẻ không?”
Cái gọi là mệnh Đồng T.ử có nhiều trường hợp, đa phần là tiên đồng đầu thai. Những đứa trẻ có mệnh cách Đồng T.ử khi sinh ra định sẵn là thể trạng yếu ớt, hay ốm đau, bởi vì thân xác người phàm khó lòng gánh vác được mệnh cách của Thần tiên, do đó những năm đầu đời thường xuyên bị bệnh tật hành hạ. Trong đó có những đứa trẻ thực sự không chịu nổi mệnh cách tiên đồng mà dẫn đến c.h.ế.t yểu.
Tề Độ Thành nghe xong biến sắc, hỏi: “Vậy mệnh cách này có cách nào giải quyết không?”
Chung phán quan định nói, nhưng lại khựng lại nhìn Tề Độ Thành cười hỏi: “Đại nhân đây là đã nhận mối cha nuôi này rồi sao?” Tề Độ Thành nghe vậy còn hơi ngượng nghịu, nhưng nghĩ bụng trẻ con thì có lỗi lầm gì đâu, giúp được thì đương nhiên phải giúp, bèn nói: “Việc này còn cần phải hỏi sao? Ông mau nói cho tôi biết phải giải quyết thế nào?”
Chung phán quan đáp: “Không khó đâu, không khó đâu.” Mệnh Đồng T.ử ở cõi phàm cũng có cách giải quyết. Nói chung là làm một hình nhân thế thân cho đứa trẻ, sai nó thay mặt đứa trẻ mệnh Đồng T.ử quay về Thiên đình, để nó: “nhảy vọt lên Tiên giới, siêng năng làm phận sự” để bảo toàn thân thể của đứa trẻ được bình an vô sự. Nhưng Tề Độ Thành thì không cần phiền phức đến thế, thân là Thành Hoàng gia cũng có chút thể diện, chỉ cần vẽ cho đứa trẻ một lá bùa hộ mệnh của Thành Hoàng là được.
Tề Độ Thành nghe vậy gật đầu nói: “Cách này đơn giản.”
Dù sao cũng là con của đồng nghiệp mình, hơn nữa anh Giang cũng chiếu cố cậu nhiều khi mới vào làm, Tề Độ Thành nói gì cũng không thể khoanh tay đứng nhìn. Thế là ngay trong đêm hôm đó, cậu theo canh thiếp tìm đến chỗ đứa trẻ đang ở.
Con trai anh Giang mới ba tuổi, đang ở cái tuổi bi bô tập nói tập ca hát đáng yêu, chỉ vì thân thể yếu ớt bệnh tật mà phần lớn thời gian đều phải ở trong bệnh viện.
Tề Độ Thành xuất hồn đến bệnh viện, liếc mắt liền thấy anh Giang và con trai trong phòng bệnh. Anh Giang và vợ thay nhau chăm sóc con, anh ấy đi làm ban ngày xong thì ban đêm đến trông nom, giờ vừa dỗ con ngủ vừa gà gật theo.
Đứa bé úp mặt lên vai cha ngáp ngắn ngáp dài, Tề Độ Thành từ cửa sổ bay vào, nhìn đứa bé tay vẫn còn cắm kim truyền nước biển cũng thấy hơi xót xa. Đúng lúc này, đôi mắt vốn đang lim dim buồn ngủ của đứa bé đột nhiên dừng lại ở hướng Tề Độ Thành mới đến, đôi mắt đen láy lấp lánh sự tò mò.
Tề Độ Thành sửng sốt, chợt nhớ ra trẻ con cũng có khả năng nhìn thấy người và vật chốn âm. Cậu nghĩ một lát, tiến lên vỗ nhẹ vào đầu đứa bé trong hư không, nói: “Chào con, chú là đồng nghiệp của ba con, rất vui được gặp con.”
Đứa bé không chớp mắt nhìn cậu, đột nhiên nở một nụ cười.
Anh Giang phát hiện ra liền hơi nghi hoặc: “Sao hôm nay con trai lại cười vui vẻ thế nhỉ?”
Đứa bé vẫn nhìn chằm chằm về hướng Tề Độ Thành, đang định nói gì đó thì Tề Độ Thành vội vàng lẩn đi. Nhưng ánh mắt đứa bé vẫn dõi theo hành động của Tề Độ Thành, điều này khiến Tề Độ Thành không khỏi toát mồ hôi hột.
Ngay lúc này, từ cửa sổ lại có một người khác đi vào, đối phương vung tay một cái, ánh mắt anh Giang trở nên mơ màng, loạng choạng ôm con ngủ thiếp đi trên ghế sofa!
Tề Độ Thành kinh ngạc nhìn sang, chỉ thấy người đến là một thiếu nữ mặc hồng y, b.úi tóc.
Thấy Tề Độ Thành, đối phương nhướng mày nói: “Ngươi là ai? Sao lại ở đây?”
Tề Độ Thành nhìn thoáng qua luồng thụy khí quanh người thiếu nữ, thầm nghĩ chắc đây không phải người xấu, liền đáp: “Trước khi hỏi người khác, không phải nên tự giới thiệu mình trước sao?”
Cậu vừa mở miệng nói năng không kiêu ngạo không tự ti, thiếu nữ có chút bất ngờ, chống nạnh nói: “Ta là người dưới trướng của Thiên Phi nương nương đó, còn ngươi từ đâu tới?”
Thiên Phi nương nương chính là Mẫu Tổ. Nam Thành gần biển, vùng ven biển đa phần đều tín ngưỡng Thiên Phi nương nương, Nam Thành có một ngôi miếu Thiên Phi rất lớn. Tề Độ Thành không ngờ đây lại là thuộc hạ của Thiên Phi nương nương, kinh ngạc nhưng cũng thành thật nói ra thân phận của mình.
Vừa nghe cậu là Thành Hoàng mới nhậm chức, ánh mắt thiếu nữ càng thêm kinh ngạc: “Trời ơi, ta còn tưởng Miếu Thành Hoàng đã bị dỡ mất rồi chứ, hóa ra vẫn còn Thành Hoàng à.”
Tề Độ Thành: “...”
Sau đó cậu hỏi: “Cô đến đây làm gì?"
Thiếu nữ chỉ vào con của anh Giang nói: “Đứa bé này là tiểu Kim Đồng trốn xuống trần từ miếu Thiên Phi, ta đến để đưa nó về.”
Tề Độ Thành nghe xong thì hỏng bét rồi, trong mệnh Đồng Tử, những đứa trẻ trốn xuống phàm trần có số phận long đong nhất, và cũng dễ c.h.ế.t yểu nhất, vì chúng sẽ bị “mang đi”. Tề Độ Thành nào ngờ con anh Giang lại rơi vào trường hợp này, thấy thiếu nữ sắp dắt đứa bé đi mất, cậu vội vàng tiến lên nói: “Chờ chút!”
