Sau Khi Phụ Bạc Đường Đường, Trạng Nguyên Lang Hối Hận Rồi - 15 Hoàn Chính Văn
Cập nhật lúc: 17/07/2026 10:05
Mười bóng đen mặc dạ hành y bất ngờ từ trong rừng tuyết lao ra, đao kiếm trong tay chúng sáng loáng.
“G.i.ế.c c.h.ế.t ả phụ nhân đó! Không được để t.h.u.ố.c dẫn về đến kinh thành!”
Thị vệ vương phủ lập tức rút đao, che chắn trước người ta:
“Bảo vệ Tô nương t.ử!”
Tiếng kim loại va chạm vang lên chát chúa giữa thung lũng tuyết tĩnh mịch.
Phúc bá tự mình ra tay, một kiếm đ.â.m xuyên cổ họng kẻ cầm đầu.
Các thị vệ vương phủ phối hợp ăn ý, nhanh ch.óng tiêu diệt hoàn toàn đám sát thủ sau mười hiệp đấu.
Phúc bá lục soát người gã cầm đầu, tìm thấy một chiếc lệnh bài bằng đồng thau:
“Là người của Hoài Nam lão vương gia.”
“Năm xưa lão vương gia này tham gia mưu phản, chính Nhiếp Chính Vương đã dẹp loạn.”
“Hoài Nam vương sợ Vương gia nhớ lại toàn bộ chứng cứ năm đó nên mới liên tục hạ độc thủ tiêu diệt.”
Vụ sửa t.h.u.ố.c âm thầm trong vương phủ nhiều năm nay cũng chính do quân cờ của lão vương gia này sắp đặt.
Ta trở về Thanh Trúc viện đúng vào lúc đêm muộn.
Tiêu Cẩn Uyên đã hôn mê bất tỉnh, sắc mặt xám xịt như người c.h.ế.t, hơi thở vô cùng đứt quãng.
Tần Hoài Sinh mặt cắt không còn giọt m.á.u, quỳ bên giường:
“Tô nương t.ử, mạch tượng của Vương gia đã bắt đầu tán loạn!”
“Chuẩn bị nước nóng và kim châm!”
Ta lập tức vứt hòm t.h.u.ố.c xuống, rửa tay bằng rượu mạnh.
Ta bỏ cụm rêu huyết thạch vào siêu t.h.u.ố.c sắc sảo, dùng ngọn lửa lớn chưng cất thành một thìa nước cốt đậm đặc màu đỏ sẫm.
Ta cạy miệng hắn, đổ thìa t.h.u.ố.c dẫn vào, rồi lập tức dùng mười hai cây kim bạc châm thẳng vào tâm mạch.
Đêm đó, ta không hề chợp mắt lấy một giây.
Ta ngồi bên mép giường, một tay châm cứu điều chỉnh khí huyết, tay kia không ngừng bắt mạch kiểm tra sự thay đổi của hắn.
Ta ghé sát tai hắn, lặp lại câu nói của mười hai năm trước bằng giọng nói khàn đặc:
“Đừng ngủ.”
“Tiêu Cẩn Uyên, mười hai năm trước ta đã kéo ngài trở về từ cõi c.h.ế.t một lần.”
“Lần này, ta cũng sẽ đưa ngài trở về.”
Khi ánh bình minh đầu tiên chiếu qua ô cửa sổ mộc, Tiêu Cẩn Uyên khẽ động đậy ngón tay.
Hắn từ từ mở mắt, ánh nhìn từ m.ô.n.g lung dần trở nên rõ ràng.
Hắn nhìn thấy ta đang ngủ gục bên giường, một tay vẫn giữ c.h.ặ.t lấy cổ tay hắn để canh mạch.
Khuôn mặt ta mệt mỏi, mắt hằn rõ quầng thâm sau một đêm dài đấu tranh với t.ử thần.
Hắn không cử động mạnh vì sợ làm ta thức giấc.
Hắn nhìn xuống chiếc chuông bạc đang đeo bên hông ta.
Tiêu Cẩn Uyên khẽ vươn bàn tay thon dài, tháo chiếc chuông bạc ra khỏi thắt lưng của ta.
Hắn nâng niu chiếc chuông trong tay, rồi tự tay buộc lại vào hông ta một cách vô cùng cẩn thận, dịu dàng.
“Vãn Đường.” Hắn khẽ thốt lên, giọng nói khàn khàn nhưng tràn đầy sức sống.
Ta giật mình tỉnh giấc, thấy hắn đã tỉnh, mắt mừng rỡ:
“Ngài tỉnh rồi? Thấy trong người thế nào?”
Hắn nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay lạnh ngắt của ta, nhìn thẳng vào mắt ta:
“Lần này, bổn vương sẽ không để nàng phải chờ đợi một mình trong bóng tối nữa.”
Hàn độc trong người hắn tuy chưa thể khỏi hoàn toàn ngay lập tức, cần thời gian phục hồi dài lâu, nhưng tính mạng đã được bảo toàn trọn vẹn.
Ba ngày sau, tại đại điện triều đình Đại Tề.
Không khí triều hội trang nghiêm, áp bách đến nghẹt thở.
Tiêu Cẩn Uyên mặc vương phục chỉnh tề, đứng thẳng giữa điện tiền, ném tập công văn và chứng cứ mưu phản lên bàn án của hoàng đế.
“Bẩm hoàng thượng, đây là toàn bộ bằng chứng Hoài Nam vương cấu kết cấu kết sát thủ ngoại bang, âm thầm mưu phản mười hai năm qua.”
“Cũng như bằng chứng hắn mua chuộc nội gián để đầu độc hạ thần nhiều năm.”
Hoài Nam lão vương gia quỳ sụp dưới đất, mặt cắt không còn giọt m.á.u, miệng lắp bắp không thành lời.
Hoàng đế nổi giận lôi đình, lập tức đập bàn:
“Tước bỏ toàn bộ tước vị của Hoài Nam vương, tịch thu gia sản, giao cho Tam pháp ty xét xử nghiêm minh theo luật pháp!”
Tiêu Cẩn Uyên chắp tay, sắc mặt vô cùng bình thản.
Hắn không tự ý dùng hình phạt riêng để g.i.ế.c c.h.ế.t kẻ thù, mà dùng chính quốc pháp nghiêm minh để trừng trị chủ mưu.
Sự lý trí, công bằng của vị Nhiếp Chính Vương này khiến toàn thể đại thần trong triều đều phải cúi đầu nể phục.
Tuyến chính trị mưu phản kéo dài mười hai năm qua chính thức khép lại một cách viên mãn.
Hôn lễ của Nhiếp Chính Vương phủ được tổ chức vào một ngày xuân ấm áp, hoa mận nở rộ.
Hôn lễ tuân thủ nghiêm ngặt ba điều kiện bình đẳng mà ta đã đặt ra trước đó.
Hắn không phô trương quá mức để làm khó ta, nhưng mọi nghi lễ đều trang trọng, tôn nghiêm bậc nhất.
Ta mặc bộ hỷ phục đỏ thẫm, đầu đội mũ phượng tinh xảo, nhưng không hề che khăn trùm đầu trùm kín mặt.
A Noãn mặc váy hoa nhỏ đi trước rải cánh hoa hồng, miệng cười toe toét.
Tiểu thế t.ử Tiêu Dực thì nghiêm túc đi phía sau, hai tay nhỏ giữ vạt áo cưới dài cho ta.
Khi ta bước tới bậc cửa chính vương phủ, Tiêu Cẩn Uyên đã đứng chờ sẵn ở đó.
Hắn không để ta phải cúi đầu hành lễ trước bất kỳ ai ngoài lễ tế trời đất.
Hắn bước xuống, tự tay đỡ lấy bàn tay ta, dắt ta bước qua bậc cửa cao ngất:
“Vãn Đường, vương phủ này từ nay là nhà của nàng, không ai có quyền bắt nàng phải cúi đầu.”
Ta nhìn hắn, mỉm cười dịu dàng, giọt lệ hạnh phúc rốt cuộc cũng rơi xuống dưới nắng xuân ấm áp.
Sau đại hôn, hoàng cung tổ chức một buổi đại yến mừng thọ thái hậu.
Các quan viên từ tam phẩm trở lên đều phải đưa gia quyến tham dự.
Lục Minh Châu sau khi bị điều tra hành vi can thiệp hộ tịch, nhờ có chút tài năng văn chương nên được giữ lại làm một chức quan nhỏ lục phẩm ở kinh thành.
Hắn mặc bộ quan phục xám tro cũ kỹ, đứng ở góc xa nhất của đại điện, cúi đầu khúm núm.
Hắn ngẩng đầu lên, nhìn thấy ta mặc vương phi phục lộng lẫy, đầu đội mũ phượng nạm ngọc, ngồi ngang hàng với hoàng thân quốc thích trên đài cao.
Bên cạnh ta, Nhiếp Chính Vương Tiêu Cẩn Uyên thỉnh thoảng lại gắp thức ăn bỏ vào bát của ta, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng, chiều chuộng.
Lục Minh Châu nhìn cảnh tượng đó, lòng đau như d.a.o cắt, hối hận đến mức muốn tự tát vào mặt mình.
Người thê t.ử từng bị hắn xem thường, coi là gánh nặng thôn dã, nay lại đứng ở vị trí cao quý nhất mà hắn cả đời này cũng không bao giờ chạm tới được.
Triệu Ngưng Sương cũng ngồi ở dãy ghế phía dưới, khuôn mặt xám xịt, không còn chút kiêu ngạo nào của ngày xưa.
Đại yến bắt đầu, hoàng đế và thái hậu chúc rượu Nhiếp Chính Vương và Vương phi.
Tiêu Cẩn Uyên đứng dậy nhận rượu, liếc nhìn về phía Triệu Ngưng Sương đang ngồi im lặng một góc.
Hắn nhấp một ngụm rượu, giọng nói bình thản nhưng đầy vẻ uy nghiêm vang vọng khắp đại điện:
“Triệu Ngưng Sương.”
Triệu Ngưng Sương giật mình, vội vàng đứng dậy, khom người run rẩy:
“Có... có con.”
“Theo bối phận hoàng tộc, bổn vương là dưỡng phụ của ngươi.” Tiêu Cẩn Uyên chỉ tay về phía ta, “Nay ta đã cưới Vãn Đường làm chính phi.”
“Theo đúng lễ nghi bối phận, ngươi nên lên đây dâng trà, gọi nàng một tiếng mẫu thân.”
Triệu Ngưng Sương chấn động kịch liệt, khuôn mặt vặn vẹo vì nhục nhã.
Nàng ta nhìn ta, người phụ nữ từng bị nàng ta coi khinh như cỏ rác, giờ lại là mẫu thân trên danh nghĩa của mình.
Nhưng dưới ánh nhìn sắc lạnh như d.a.o của Tiêu Cẩn Uyên, nàng ta không dám trái lệnh.
Nàng ta run rẩy bưng chén trà bước lên, quỳ sụp dưới đài, cúi đầu thốt ra hai chữ qua kẽ răng:
“Mẫu... Mẫu thân, xin mời dùng trà.”
Ta đón lấy chén trà, nhấp một ngụm nhỏ, rồi nhàn nhạt nói:
“Quận chúa đứng lên đi.”
Nỗi nhục nhã cực lớn này khiến Triệu Ngưng Sương cả đời này không bao giờ dám bén mảng đến gây sự với ta nữa.
Khi đại yến kết thúc, các quan viên cấp thấp phải xếp hàng quỳ lạy tiễn đưa Nhiếp Chính Vương và Vương phi rời cung.
Lục Minh Châu quỳ rạp dưới nền đất lạnh, trán chạm sát gạch đá.
Ta dắt tay A Noãn đi ngang qua trước mặt hắn.
Nhìn thấy hắn quỳ ở đó, vạt áo của ta lướt nhẹ qua đầu ngón tay hắn.
Ta dừng bước chân lại một giây.
Hắn ngước mắt lên nhìn ta, ánh mắt đầy vẻ van nài, khẩn cầu một sự sỉ nhục hay mắng mỏ để lòng hắn bớt c.ắ.n rứt.
Nhưng ta không hề chế giễu hắn, cũng không hề buông lời cay nghiệt trả thù.
Ta chỉ bình thản, nhẹ nhàng nói một câu:
“Lục đại nhân đứng lên đi, tuyết lạnh lắm.”
Nói xong, ta đi thẳng, không dừng lại thêm một khắc nào.
Sự bình thản, coi hắn như một người xa lạ bình thường của ta lúc này còn khiến trái tim hắn đau đớn, hối hận vạn phần hơn mọi lời sỉ nhục trên đời.
Hắn hiểu ra, hắn đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời ta, không để lại một chút dấu vết nào.
Ba năm sau, trời xuân ấm áp, nắng vàng rực rỡ khắp kinh thành.
Y quán “An Đường” ở phố Tây nay đã trở thành y quán nổi tiếng nhất kinh thành chuyên chữa trị cho phụ nữ và trẻ em.
Mỗi ngày, y quán đều chật kín bệnh nhân đến khám, tiếng cười đùa của trẻ nhỏ vang lên rộn rã.
Ta vẫn mặc bộ y phục vải thô sạch sẽ, bận rộn bắt mạch, bốc t.h.u.ố.c cứu người như thường lệ.
Sau khi thành Nhiếp Chính Vương phi, ta không hề từ bỏ sự nghiệp y thuật của mình.
Chiều muộn, khi ta chuẩn bị thu dọn cửa tiệm để đóng cửa.
Một chiếc xe ngựa đơn sơ của vương phủ dừng trước cửa.
Tiêu Cẩn Uyên đứng bên xe ngựa, một tay bế đứa con trai nhỏ một tuổi của chúng ta, tay kia dịu dàng vươn về phía ta.
A Noãn lúc này đã năm tuổi rưỡi, con bé vén rèm xe ngựa, cười toe toét gọi lớn:
“Mẫu thân! Phụ vương và đệ đệ chờ người lâu lắm rồi đó! Chúng ta mau về nhà thôi!”
Con bé đã chủ động gọi hắn là “phụ vương” từ lâu, hoàn toàn chấp nhận tình yêu thương chân thành của hắn.
Ta mỉm cười, đi tới đặt bàn tay mình vào lòng bàn tay nóng rực, vững chãi của hắn.
Năm ấy, ta từng ôm con rời khỏi một cánh cổng trong mưa, trong tay không có gì ngoài hộp kim châm và lòng tự trọng của chính mình.
Ba năm sau, ta vẫn là ta của năm nào.
Chỉ khác rằng lần này, phía sau ta là y quán do chính bàn tay ta gây dựng nên.
Phía trước ta là người đàn ông chưa từng yêu cầu ta phải cúi đầu trước bất kỳ ai.
Cuộc đời ta không tốt đẹp lên vì được Nhiếp Chính Vương lựa chọn gả vào vương phủ quý tộc.
Mà vì từ khoảnh khắc dứt khoát rời bỏ Lục Minh Châu bội bạc năm ấy, ta đã dũng cảm lựa chọn lại chính cuộc đời mình.
----HOÀN---
Nếu câu chuyện này khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở lại. Vì phía trước vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá.
Cảm ơn bạn đã đi cùng câu chuyện này. Và nếu bạn muốn, hãy cùng bước sang một câu chuyện khác.
Các bạn có thể tìm tên mình “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để đọc tiếp nha.
MẶC Y NGHỊCH PHIẾN
[ VĂN ÁN ]
"Nếu người đời hỏi ta điều gì đáng sợ nhất trên trần thế này, ta sẽ trả lời: Đó không phải là cái c.h.ế.t, mà là lòng người đứng trước cám dỗ của danh lợi.
Hai năm thanh xuân, hai năm cùng nhau đi qua gian khổ, cuối cùng cũng không bằng một suất chuyển chính thức tại bệnh viện Kinh Thành. Khi lòng tự trọng bị chà đạp dưới gót chân của quyền lực, khi thân thế bị mang ra làm trò cười cho kẻ khác, ta mới hiểu ra một đạo lý: Kẻ yếu ở thế gian này, đến tư cách khóc cũng không có.
Bàn tay bị bẻ gãy có thể nối liền, nhưng sợi dây tình nghĩa bị cắt đứt thì mãi mãi là huyết hải thâm thù. Chiếc vòng bạch ngọc gia bảo bị ném vỡ tung tóe kia, tưởng như là dấu chấm hết cho một kẻ nghèo hèn, nhưng dòng m.á.u tươi thấm đẫm vào từng khe nứt hôm đó... lại chính là lúc một huyền thoại thức tỉnh.
Đêm mưa lạnh buốt ấy tại Kinh Thành, mọi sự phản bội bắt đầu, và trật tự của thế giới này cũng chính thức được viết lại bởi một cái tên: Mặc Cảnh Hành."
