Sau Khi Phụ Bạc Đường Đường, Trạng Nguyên Lang Hối Hận Rồi - Phiên Ngoại 1: Bí Mật Của Tô Vãn Đường (2)
Cập nhật lúc: 17/07/2026 10:05
Khi đó, Lục Minh Châu vẫn còn là một thư sinh nghèo khó nhưng có chí hướng. Hắn thanh tú, dịu dàng, luôn nhìn nàng bằng ánh mắt tràn đầy tình cảm.
Tô Vãn Đường đã rung động. Nàng nghĩ, có lẽ ông trời đưa nàng đến đây là để nàng tìm được một bến đỗ.
Nàng nói với Tiêu Cẩn Uyên:
"Ta từng thật lòng muốn cùng hắn xây dựng một gia đình. Ta từng nghĩ sẽ ở bên hắn suốt đời."
Vì vậy, khi cuộc hôn nhân đó tan vỡ, nàng vẫn biết đau.
Nàng không phải là một cỗ máy vô tri. Nàng là con người bằng xương bằng thịt, biết yêu, biết ghét, biết tổn thương.
Vài năm thanh xuân chung chăn gối, cùng nhau trải qua bao nhiêu cay đắng ngọt bùi, làm sao có thể nói buông bỏ là có thể lập tức vô tình, dửng dưng như chưa từng có chuyện gì xảy ra được?
Nàng đã từng khóc, từng thất vọng, từng đau đớn đến thắt lòng.
Nhưng cũng chính vì nàng mang linh hồn của một con người thời hiện đại, nàng có lòng tự trọng và sự kiêu hãnh của riêng mình.
Ở thế giới của nàng, nam nữ bình đẳng. Một đời, một kiếp, một đôi người.
Nàng tuyệt đối không thể chấp nhận chuyện trượng phu của mình vì vinh hoa phú quý mà cưới một người đàn bà khác vào cửa. Nàng càng không thể chấp nhận việc hắn đứng ở trên cao, ban phát cho nàng một vị trí làm thiếp hèn mọn, rồi coi đó là ân huệ.
Lòng tự trọng của nàng không cho phép nàng làm điều đó.
Đó là lằn ranh đỏ của nàng. Ai chạm vào cũng phải trả giá.
Chính vì vậy, vào ngày Lục Minh Châu đỗ Trạng nguyên, ngày hắn vẻ vang bước chân vào chốn phồn hoa, nàng đã dứt khoát viết một bức thư hòa ly.
Nàng thà rời đi với hai bàn tay trắng, thà tự mình bế con gái nhỏ bôn ba khắp nơi, chứ quyết không chịu hạ mình làm thiếp cho kẻ khác.
Nàng dùng y thuật của mình để tự lập nghiệp. Nàng mở y quán An Đường, từng bước tạo dựng danh tiếng, tự nuôi sống bản thân và nuôi dạy A Noãn lớn khôn.
Tiêu Cẩn Uyên lặng lẽ lắng nghe.
Lồng n.g.ự.c của hắn phập phồng dữ dội theo từng lời kể của nàng.
Hắn không hiểu thế giới "hiện đại" mà nàng nói là thế nào. Hắn cũng không thể hình dung nổi một thế giới không có vua tôi, có những tòa nhà cao chọc trời sẽ ra sao.
Nhưng hắn nghe hiểu được sự cô độc của nàng.
Hắn nghe hiểu được sự chật vật, gian khổ và cả sự kiên cường đến đáng thương của nàng trong suốt mười mấy năm qua khi phải một mình chống chọi ở thế giới xa lạ này.
Nàng đã phải mạnh mẽ đến mức nào mới có thể giấu kín bí mật này trong lòng, một mình đối mặt với tất cả?
Tiêu Cẩn Uyên xoay người nàng lại.
Đôi bàn tay to bản, thô ráp vì quanh năm cầm kiếm của hắn ôm lấy khuôn mặt thanh tú của nàng.
Hắn nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của nàng.
Nhiếp Chính Vương quyền khuynh thiên hạ, kẻ từng mặt không đổi sắc trước vạn quân đao kiếm trên sa trường, kẻ từng nắm giữ sinh sát trong tay mà không hề chớp mắt.
Lúc này, trong đôi mắt thâm sâu của hắn lại hiện lên một tia hoảng loạn và sợ hãi tột cùng.
Đó là lần đầu tiên trong đời, Tiêu Cẩn Uyên biết sợ.
"Nàng..."
Giọng hắn khàn đặc, có chút run rẩy:
"Nàng còn có thể trở về không?"
Tô Vãn Đường khựng lại.
Nàng nhìn thấy sợi gân xanh gồ lên trên mu bàn tay đang siết c.h.ặ.t của hắn. Nàng nhìn thấy sự căng thẳng, lo âu tột độ trong ánh mắt hắn.
Hắn đang sợ hãi.
Hắn sợ điều gì?
Hắn có thể dùng quyền lực tối cao của mình để giữ vững giang sơn Đại Khải này. Hắn có thể dùng binh lực hùng mạnh để bảo vệ phủ Nhiếp Chính Vương này luôn an định. Hắn có thể g.i.ế.c sạch bất kỳ kẻ nào dám đe dọa đến nàng và con.
Nhưng nếu một ngày, nàng đột ngột tan biến vào hư không giống như cách nàng đã đến thế giới này...
Hắn biết đi đâu để tìm nàng?
Trên thế gian này, làm gì có con đường nào dẫn đến "thế giới kiếp trước" của nàng? Làm gì có thanh đao nào c.h.é.m đứt được khoảng cách ngàn năm?
Nếu nàng đi rồi, hắn phải làm sao?
Nhìn thấy vẻ mặt đó của Tiêu Cẩn Uyên, Tô Vãn Đường khẽ thở dài một tiếng, rồi nàng đột nhiên bật cười.
Nụ cười của nàng dịu dàng như gió xuân, làm tan chảy cái lạnh giá của đêm mùa đông.
Nàng chủ động đặt bàn tay nhỏ bé, ấm áp của mình vào lòng bàn tay thô ráp của hắn. Nàng đan c.h.ặ.t năm ngón tay của mình vào ngón tay hắn, mười ngón tay đan xen, không một kẽ hở.
"Tiêu Cẩn Uyên."
Nàng ngước đầu nhìn hắn, khẽ gọi.
"Trước đây ta luôn nghĩ, nơi ta sinh ra, nơi có những tòa nhà cao tầng và ánh đèn rực rỡ ấy mới là nhà của ta. Ta luôn cảm thấy mình chỉ là một kẻ lưu vong, một linh hồn cô độc đi lạc."
"Nhưng sau này ta mới hiểu..."
Đinh đang —
Đinh đang —
Ngoài sân viện, tiếng chuông bạc thanh thúy đột ngột vang lên giòn giã giữa đêm tuyết rơi.
Tô Vãn Đường quay đầu nhìn ra cửa sổ.
Màn tuyết trắng xóa ngoài kia phản chiếu ánh đèn. Một bóng dáng nhỏ nhắn, mặc chiếc áo khoác lông màu đỏ rực như một đốm lửa nhỏ đang chạy băng băng qua sân đầy tuyết.
Đó là A Noãn.
Con gái của bọn họ đã lớn rồi.
Trên cổ tay nhỏ nhắn của con bé, chiếc chuông bạc cứu mạng năm xưa khẽ reo vang theo từng bước chạy.
A Noãn vừa chạy về phía thư phòng, vừa thở ra những luồng khói trắng, miệng không ngừng gọi lớn:
"Mẫu thân! Phụ vương! Hai người mau ra xem này! Con vừa nặn được một con thỏ bằng tuyết rất lớn!"
Giọng nói trẻ thơ trong trẻo, tràn đầy sức sống phá tan sự tĩnh lặng của đêm đông.
Tô Vãn Đường lặng lẽ nhìn bóng dáng nhỏ bé của con gái đang chạy về phía mình.
Nụ cười trên môi nàng càng thêm nhu hòa.
Nàng quay đầu lại, nhìn thẳng vào đôi mắt đang căng thẳng, đang chờ đợi câu trả lời của người đàn ông trước mặt.
Nàng siết c.h.ặ.t t.a.y hắn, thanh âm dịu dàng mà kiên định vang lên, khắc sâu vào tâm khảm của Tiêu Cẩn Uyên:
"Nơi có người chờ ta trở về."
"Mới là nhà."
