Sau Khi Phu Quân Giả Chết, Ta Đổi Sang Một Người Thật - 06
Cập nhật lúc: 18/09/2026 11:02
Dạ dày ta cuộn lên một trận, suýt nữa nôn ngay tại chỗ.
Da mặt hắn dày đến mức này, thực sự vượt quá sức tưởng tượng của ta.
Bà bà còn chưa đọc xong.
“Chỉ là sau khi ta trở về, nàng ta phải làm bình thê. Nguyệt Dung đã cùng ta chịu khổ lâu như vậy, không thể để nàng ấy chịu ấm ức. Nhi t.ử của chúng ta cũng phải chiếm danh phận đích trưởng t.ử.”
“Chiếu Đường yêu ta như vậy, chắc sẽ không từ chối.”
“Đến lúc đó nàng ta phụ trách kiếm tiền, Nguyệt Dung chuyên tâm chăm sóc hài t.ử, Cố gia lo gì không có những ngày tháng tốt đẹp?”
Bà bà đọc xong, trong phòng hồi lâu không một ai nói gì.
Ngay cả chúng ta cũng bị màn tính toán vô sỉ này làm cho kinh ngạc.
Một lúc sau, bà bà mới mắng hắn da mặt dày đến mức có thể chặn cả cổng thành.
Thứ hạnh phúc tề nhân mà hắn muốn, ta sẽ khiến nó vĩnh viễn chỉ có thể tồn tại trong mộng.
Còn muốn giáng ta xuống làm bình thê?
Hắn cũng xứng sao?
9.
Bụng ta ngày một lớn.
Cố Lâm Xuyên và bà bà cũng ngày một căng thẳng theo.
Hài t.ử này không chỉ thuộc về ta, mà còn mang trong mình huyết mạch chân chính của Cố gia.
Mỗi ngày, bọn họ đều dựa theo lời nhắc nhở của màn chữ, đích thân kiểm tra xem ta có thể ăn gì, cần tránh gì.
Ngay cả bà đỡ cũng được mời vào phủ ở từ sớm.
Có bọn họ ở bên, trái tim luôn treo lơ lửng của ta cuối cùng cũng yên ổn hơn.
Đêm trước ngày sinh, Cố Lâm Xuyên nắm tay ta, lòng bàn tay toàn là mồ hôi.
“Đường nhi, đợi chuyện này kết thúc, chúng ta không sinh nữa. Nàng chịu một lần khổ là đủ rồi.”
Khi ta chính thức chuyển dạ, bà đỡ khuyên thế nào hắn cũng không chịu ra ngoài.
Hắn ngồi bên đầu giường lau mồ hôi cho ta, sắc mặt còn trắng hơn cả ta.
Nhìn hắn hoảng đến mức cầm ngược cả khăn, ta bỗng không muốn tiếp tục xem hắn như công cụ trả thù nữa.
“Đợi kế hoạch kết thúc, chúng ta dùng thân phận của chính mình, sống thật tốt nhé.”
Hắn có thể là Cố Lâm Xuyên.
Không cần phải mãi mãi bị nhốt trong lớp vỏ của Cố Nghiễn Chi.
Cố Lâm Xuyên ngẩn ra một thoáng, cuối cùng cũng nở nụ cười không còn che giấu.
Hài t.ử bình an chào đời, là một nam hài.
Hắn ôm lấy thân hình bé nhỏ ấy, cười đến mức vành mắt đỏ hoe.
Ta đau đến mức chẳng còn sức, nhưng lòng lại mềm đi rất nhiều.
“Sau này gọi nó là Cố Cảnh Yến.”
Đặt tên xong, ta mới yên tâm nhắm mắt ngủ.
Trong vận mệnh vốn được màn chữ viết sẵn, đến c.h.ế.t ta cũng không có hài t.ử.
Ta chỉ có thể bị Cố Nghiễn Chi bào mòn hết tâm huyết, rồi bị hắn làm cho tức c.h.ế.t.
Bây giờ, hài t.ử đang yên ổn ngủ bên cạnh ta.
Ta không nhịn được đưa tay chạm nhẹ lên gương mặt mềm mại của nó.
Còn Liễu Nguyệt Dung, cuộc sống của nàng ta đã ngày một khốn khó.
Trước khi giả c.h.ế.t, Cố Nghiễn Chi vốn quen với cảnh áo đến đưa tay, cơm đến há miệng, chẳng bao giờ biết củi gạo đắt đỏ thế nào.
Sau khi trốn vào biệt viện, hắn vẫn không sửa được thói quen vung tay quá trán.
Thêm vào đó, Liễu Nguyệt Dung cũng chỉ biết tiêu tiền. Chưa đợi hài t.ử chào đời, ngân phiếu đã sắp cạn.
Cố Nghiễn Chi trên danh nghĩa đã c.h.ế.t, lúc Liễu Nguyệt Dung chuyển dạ, hắn không dám đi mời bà đỡ có tiếng.
Bà bà biết được từ màn chữ rằng nàng ta đau suốt một ngày một đêm, cuối cùng mới sinh ra một nam anh gầy yếu.
Hài t.ử nhẹ đến mức đáng sợ, tiếng khóc cũng yếu ớt.
Thế nhưng Cố Nghiễn Chi chẳng có chút tự giác nào của một người phụ thân.
Ban đêm hài t.ử khóc, thay tã, cho uống nước, tất cả đều do một mình Liễu Nguyệt Dung thức trắng lo liệu.
Hắn lại ngủ ở phòng bên, tiếng ngáy vang như sấm.
Liễu Nguyệt Dung cuối cùng sụp đổ chất vấn, đổi lại chỉ là một câu lạnh lùng:
“Nữ nhân trong thiên hạ sinh hài t.ử chẳng phải đều chịu đựng như vậy mà vượt qua sao?”
Nàng ta từng dựa dẫm vào Cố Nghiễn Chi bao nhiêu, giờ đây lại hận hắn bấy nhiêu.
Sinh nở để lại trên người nàng ta rất nhiều vết sẹo.
Trước kia mỗi đêm hai người còn gọi nước mấy lần.
Giờ đây Cố Nghiễn Chi ngay cả chạm vào nàng ta cũng thấy chán ghét.
10.
Ngày Cảnh Yến đầy tháng là niềm vui hiếm có mà Cố phủ đã lâu chưa từng có.
Bà bà vui mừng, dứt khoát bày tiệc nước chảy bên ngoài phủ.
Dù là khách qua đường hay khất nhi bên đường, đều có thể vào ăn một bữa, sau đó nhận thêm vài đồng tiền mừng.
Tin tức nhanh ch.óng truyền khắp thành.
Từ sáng sớm, trước cửa Cố phủ đã náo nhiệt như ngày tết.
Lúc khách khứa đông nhất, Liễu Nguyệt Dung ôm hài t.ử xuất hiện trước cổng.
Y phục trên người nàng đã giặt đến bạc màu, trên đầu ngay cả một cây trâm ra hồn cũng không có.
Hài t.ử trong lòng lại được bọc kín mít, chỉ để lộ một gương mặt nhỏ trắng bệch.
Nha hoàn tưởng nàng cũng là một phụ nhân nghèo khổ đến xin chút may mắn, vội vàng dẫn nàng vào trong viện.
Nào ngờ nàng xuyên qua đám người, đi thẳng đến trước mặt bà bà rồi quỳ xuống.
“Lão phu nhân, hài t.ử trong lòng ta chính là huyết mạch duy nhất Cố Nghiễn Chi để lại.”
“Vốn dĩ ta không cầu danh phận, chỉ muốn ôm chút tưởng niệm mà hắn để lại, sống qua ngày. Nhưng hài t.ử không thể từ nhỏ đã không có phụ thân, ngay cả thân tổ mẫu cũng không được gặp.”
“Ta càng không thể trơ mắt nhìn nó cả đời lưu lạc bên ngoài, đến tổ tông cũng không thể nhận.”
Nói xong, nàng nặng nề dập đầu.
“Chỉ cần người chịu để hài t.ử nhận tổ quy tông, bảo ta làm gì cũng được.”
Tiếng trán đập xuống nền gạch xanh vang lên khắp sân.
