Sau Khi Rời Bỏ Tra Nam, Mẹ Ta Sống Tự Do Tự Tại - Chương 3
Cập nhật lúc: 18/06/2026 05:09
Họ đứng ngoài cổng võ quán kêu gào mấy thứ đạo thánh hiền lễ pháp gì đó, giọng to lắm, giọng điệu cũng hung dữ lắm, bắt nữ quyến của bọn họ về nhà.
Các đại nương, thẩm thẩm, các tẩu tẩu, tỷ tỷ trong quán hoảng hoảng hốt hốt tìm tới mẹ, hỏi mẹ phải làm sao.
Mẹ không nhanh không chậm nhấp trà, liếc nhìn đao thương gậy gộc trong tay mọi người mà bọn họ chưa kịp vứt. Mọi người bừng tỉnh đại ngộ, từng người một cầm binh khí xông ra ngoài.
Chiều hôm đó, ngoài võ quán vang tiếng khóc lóc t.h.ả.m thiết. Một đám nam nhân ở nhà đều là chủ quân nói một không nói hai, nào ngờ đâu lại mất mặt tới thế ở nơi công cộng. Có người tức không chịu nổi, còn đi báo quan.
Kinh thành Phủ doãn vốn đã được Hoàng đế bá bá đ.á.n.h tiếng trước, trực tiếp trả lời một câu: “Mâu thuẫn gia đình, về nhà tự xử lý đi, bổn quan không rảnh cãi nhau với các ngươi!”
Một đám người khí thế hung hăng tới, rồi lại chán nản quay về. Từ đó về sau không bao giờ ngẩng đầu được trước người nhà của mình nữa. Khiến người trong kinh được xem một màn náo nhiệt, có thêm không ít chuyện để bàn tán sau trà dư t.ửu hậu.
5
Sau màn náo nhiệt đó, danh tiếng của mẹ ở kinh thành càng lúc càng lẫy lừng.
Mẹ càng nổi tiếng, cha lại càng mất mặt. Cha mất mặt vô cùng không cam tâm. Hắn ta ra ngoài dùng hết sức để hạ thấp mẹ, thậm chí còn bắt đầu tung tin đồn, nói mẹ hòa ly với hắn ta là vì ở ngoài tìm nhân tình.
Tin này chưa kịp truyền tới tai mẹ, đã bị ta đang mua kẹo hồ lô ở đầu phố nghe được. Ta tức giận không thôi.
Sau khi rời khỏi Đổng phủ, mẹ nói từ nay về sau ta không cần nhẫn nhịn nữa. Thế là ta tìm một tiểu tư, bảo tiểu tư xách một thùng phân, đi theo ta tới trước mặt cha đang đứng đầu phố bàn tán lớn tiếng, bảo tiểu tư vung tay hất tới.
Phân tươi lập tức dính đầy đầu, đầy mặt, đầy người cha, bên trong còn lẫn vài cọng hẹ xanh. Người xem náo nhiệt chấn động và hưng phấn, gọi bạn bè tới xem. Cha thì lập tức bùng nổ, vừa bị hun tới mức nôn mửa, vừa mắng ta.
“Đổng Thanh Nguyệt... ọe... ngươi làm gì... ọe...”
Ta đáp: “Đổng đại nhân, bây giờ ta là Lục Thanh Nguyệt rồi, đây là thánh chỉ của bệ hạ, lần sau Đổng đại nhân đừng gọi sai nữa.”
“Ngươi... ọe... ngươi tại sao lại... ọe...”
“Đương nhiên là vì Đổng đại nhân cứ mở miệng là phun phân, hôi thối đầy trời, ta đoán chắc Đổng đại nhân rất thích những thứ này, cho nên tặng một ít cho ngươi.”
Ta bị hun tới mức che mũi lùi lại mấy bước, thấy hắn ta trong cơn thịnh nộ muốn xông tới đá-nh ta, ta liền một cước đá văng thùng phân, úp thẳng lên đầu hắn ta.
Ngày đó ta và cha nổi tiếng khắp kinh thành. Ta vì tạt phân giữa phố. Còn cha vì bị úp thùng phân giữa phố.
Nghe nói ngày hôm đó cha về nhà tắm rửa tám lần vẫn còn nôn, Vân Thanh Âm hầu hạ hắn ta tắm, cũng bị hun tới mức nôn liên tục, kéo theo hạ nhân cũng nôn, khắp cả Đổng phủ toàn là tiếng nôn mửa.
Khi mẹ biết chuyện này liền cười lớn.
Nàng ấy khen ta: “Làm tốt lắm, không hổ là nữ nhi của ta.”
Ta bĩu môi: “Nhưng rất nhiều người nói con không có dáng vẻ tiểu thư khuê các.”
Mẹ dỗ dành ta: “Nữ t.ử nên có dáng vẻ gì không nên bị người khác định nghĩa, trên đời này, quan trọng là tùy tâm. Hơn nữa, ai quy định nữ t.ử nhất định phải làm tiểu thư khuê các chứ? Giống như nữ nhi ta chính nghĩa lương thiện dám yêu dám hận chẳng phải tốt hơn sao?”
Oa!
Mẹ thật là tiêu sái!
Trong khoảnh khắc ta cảm thấy hình tượng của mẹ vô cùng vĩ đại.
6
Những lời mẹ giáo d.ụ.c ta được những người khác trong võ quán nghe thấy. Mọi người coi đó là kinh điển, bắt đầu truyền bá khắp các đường phố ngõ nhỏ.
Cha lại không phục. Hắn ta ghi hận ta tạt thùng phân lên người hắn ta giữa đám đông khiến hắn ta mất hết mặt mũi, cố ý chạy tới võ quán, chỉ để dạy dỗ ta.
Sự giận dữ khiến hắn ta quên mất mẹ từng đá-nh rụng hai cái răng của hắn ta. Ta có mẹ chống lưng, chẳng sợ gì cả, trực tiếp chạy ra sau lưng mẹ làm mặt quỷ với hắn ta.
Mẹ xoa đầu ta, bình tĩnh hỏi hắn ta:
“Nếu không phải ngươi vu khống ta trước mặt bàn dân thiên hạ, Nguyệt Nhi nhà ta sẽ làm như vậy sao?”
“Vậy nó cũng không nên làm nhục cha mình như thế! Lục Vân Tiêu, ngươi dạy nó như vậy sao?!”
Mẹ bước tới trước mặt hắn ta.
“Đúng là không nên.” Mẹ đ.ấ.m một phát vào mặt cha.
“Đúng là không nên chỉ tạt phân ngươi, nó nên làm cái gì quá đáng hơn mới đúng, ví dụ như giống như ta đây này.”
Trong tiếng kêu đau đớn của cha, mẹ còn nói với ta:
“Nguyệt Nhi, nhìn kỹ đây, chiêu này phải đá-nh như thế này.”
“Dạ! Mẹ thật uy vũ!”
...
Khi cha rời khỏi võ quán, mặt mũi bầm dập.
Chuyện này lại làm chấn động cả kinh thành. Một thời gian rất dài, cha nhìn thấy mẹ con ta đều đi đường vòng. Ngày nào sau khi bãi triều cha cũng đi qua võ quán, nhưng kể từ ngày đó, hắn ta thà đi đường vòng thêm ba con phố, cũng không chịu đi qua cửa nhà ta.
7
Một ngày nọ, một vị tỷ tỷ rất xinh đẹp tìm tới mẹ. Nàng ấy tên là Thích Tiểu Liên, sớm đã bị cha mẹ gả đi, trượng phu nàng ấy là một kẻ nghiện c.ờ b.ạ.c, cứ thua tiền là lại đá-nh nàng ấy, hiện giờ nàng ấy khắp người đầy thương tích, thực sự không chịu nổi nữa, muốn học chút võ để tự vệ.
