Sau Khi Rời Bỏ Tra Nam, Mẹ Ta Sống Tự Do Tự Tại - Chương 5
Cập nhật lúc: 18/06/2026 05:09
Người trong kinh phát hiện đột nhiên xuất hiện rất nhiều nữ chưởng quỹ, những nữ chưởng quỹ này không hề kém cạnh nam nhân, kinh doanh đều là tay thạo việc, hơn nữa thái độ phục vụ khách hàng tốt hơn, biết thấu hiểu khách hàng hơn, việc kinh doanh phát triển ngày càng thịnh vượng.
Trà lâu do Thích Tiểu Liên kinh doanh thu nhập khá hậu hĩnh, những t.ửu lâu, cửa hàng vải vóc, cửa hàng son phấn do người khác kinh doanh cũng thu lợi không ít. Các vị chưởng quỹ, các thẩm thẩm, các di di đều rất tôn trọng mẹ, gặp phải vấn đề không giải quyết được, mẹ sẽ đi giúp bọn họ giải quyết.
Không ai biết, mẹ chính là chủ nhân đứng sau những cửa hàng này.
Cho tới cuối năm, xe ngựa của các chưởng quỹ đều tới trước cửa nhà ta, số tiền lãi lấy ra nhà nào cũng nhiều hơn nhà kia, quà tết tặng cũng càng nặng hơn nhà kia. Người trong kinh lúc này mới biết, hóa ra mẹ năm nay không lên tiếng không ồn ào mà đã mở nhiều cơ sở kinh doanh như vậy, dẫn dắt một nhóm nữ t.ử làm nên nhiều việc lớn như thế.
Nghe nói Vân Thanh Âm nhìn vào thấy thèm, cũng học theo mẹ lấy ra tiền riêng bắt đầu tìm người làm chưởng quỹ, đầu tư mở cửa hàng. Nhưng nàng ta không có khả năng nhìn người, người tìm tới hoặc là không có bản lĩnh, hoặc là đầy bụng mưu mô.
Nàng ta lại không biết xem sổ sách, chưởng quỹ giở trò trong sổ sách nàng ta cũng không nhận ra. Những đồng bạc trắng hếu bị nàng ta đầu tư ra rồi chìm xuống đáy, ngay cả một bọt nước cũng không thấy.
Mà mẹ không những việc kinh doanh làm hồng hồng hỏa hỏa, võ quán cũng mở rất tốt. Ngay cả một số thế gia quý tộc cũng gửi thiên kim tiểu thư của bọn họ tới.
Nghe nói là vì sau khi ta tạt phân giữa phố đã đá-nh ra danh tiếng, ta uy phong anh dũng và những tiểu thư yếu đuối như cành liễu trước gió hình thành sự đối lập rõ rệt, cha mẹ bọn họ phát hiện nữ nhi nhà bọn họ học võ dường như cũng rất tốt, thế là liền gửi tới cho ta làm bạn học. Ta đột nhiên có thêm không ít bạn nhỏ cùng trang lứa, ngày ngày luyện võ càng nỗ lực hơn.
Cho tới một ngày, Thái t.ử xuất hiện trước cửa nhà ta. Ta hỏi hắn tới làm gì. Hắn cười tủm tỉm chỉ vào chiếc xe ngựa phía sau. Một tiểu cô nương xinh xắn đáng yêu từ trong xe ngựa thò đầu ra, cười nhe răng với ta.
“Thanh Nguyệt tỷ tỷ! Muội tới rồi!”
Ta quay đầu gọi mẹ.
“Mẹ, mẹ! Thái t.ử đưa cả Công chúa điện hạ tới rồi!”
9
Kể từ sau khi Công chúa tới, võ quán nhà ta đạt tới đỉnh cao danh tiếng ở kinh thành.
Ngay cả hoàng thất cũng công nhận mẹ ta, cái này chẳng phải còn hơn mọi thứ hay sao?
Cuộc sống của mẹ con ta trôi qua hồng hồng hỏa hỏa, đột nhiên nghe nói cha sống không tốt lắm.
Vân Thanh Âm không hiểu việc nhà, tiền cũng không biết tiêu vào đâu mà đã hết, không có của hồi môn của mẹ bù đắp, cuộc sống trong phủ vô cùng eo hẹp.
Mà tiểu thư Trương gia sau khi gả vào còn quá đáng hơn cả Vân Thanh Âm. Nàng ta tiêu tiền càng hoang phí, hiện giờ trong phủ ngay cả tiền tháng của hạ nhân cũng không phát nổi. Trong phủ loạn một đoàn, sắc mặt cha mỗi ngày đi chầu đều rất khó coi.
Đồng liêu trêu chọc hắn ta:
“Chẳng phải ngươi nói Lục Vân Tiêu không rời bỏ được ngươi, không đầy một tháng sẽ quay lại tìm ngươi sao? Nhưng ngươi nhìn xem người ta bây giờ biến thành như thế nào, còn ngươi lại biến thành như thế nào.”
Đồng liêu nói xong còn cười một tiếng.
“Thật đúng là, một trên trời, một dưới đất nha.”
Ai là trên trời ai là dưới đất, đương nhiên không cần nói cũng biết.
Nghe nói mặt cha xanh như củ cải. Ngày hôm đó sau khi bãi triều, cha đi tìm mẹ.
Hắn ta lạnh mặt, chắp tay sau lưng, nói với mẹ:
“Quay về đi, trước đây là ta có lỗi với nàng, sau này ta sẽ đối tốt với nàng.”
Mẹ nghe xong cười.
“Không về, Đổng đại nhân xin về cho.”
Cha lập tức thẹn quá hóa giận.
“Ta đã xin lỗi nàng rồi, nàng còn muốn thế nào nữa?”
Sắc mặt mẹ bình thản.
“Năm đó khi ta gả cho ngươi đã nói, tình xuất từ nguyện, là lựa chọn của chính ta, cho nên ngươi đối xử với ta như vậy, ta cũng chưa từng nghĩ tới chuyện rời bỏ, nhưng ngươi không nên ngay cả Nguyệt Nhi cũng ngược đãi.”
“Lục Vân Tiêu ta chưa từng hối hận vì những việc đã làm, lúc gả cho ngươi là vậy, giờ đây rời bỏ ngươi cũng vậy, ta không đi đường cũ, hy vọng ngươi cũng vậy.”
Khi mẹ nói những lời này, nàng ấy đứng phía trên bậc thềm của võ quán, trong cánh cửa mở rộng phía sau chứa đựng ráng chiều rực rỡ, chiếu rọi bộ váy đỏ rực của nàng ấy. Cả người nàng ấy rực rỡ như đang phát sáng. Cha nhất thời nhìn ngẩn người.
Một lát sau, ta thấy hắn ta cúi đầu, dường như có chút tự hổ thẹn. Khi hắn ta rời đi, sắc mặt có chút thẫn thờ. Ta đoán giờ đây tâm trạng hắn ta chắc hẳn là ngũ vị tạp trần.
10
Tháng ba sang năm, biên cương đột nhiên truyền tới tin khẩn. Hung Nô im hơi lặng tiếng nhiều năm đột nhiên xâm phạm phía Bắc, hiện giờ đại quân áp cảnh, chiến sự như dây cung căng sắp b.ắ.n. Mẹ không chút do dự, lập tức tiến cung xin binh phù, cởi váy đỏ thay chiến giáp, cầm thương lên ngựa, dẫn Trấn Bắc quân đi tới biên cương.
Ta cũng muốn đi, nhưng mẹ nói ta tuổi còn nhỏ, liền gửi gắm ta cho Hoàng đế bá bá.
Ta nhớ mẹ, nhưng ta đang ở trong hoàng cung, chỉ có thể ngày ngày chăm chỉ luyện võ, mong sớm ngày khôn lớn có thể tới chiến trường.
