Sau Khi Sinh Con Cho Anh Nuôi, Tôi Bỏ Chạy - Chương 4

Cập nhật lúc: 03/09/2026 18:01

Ông cho tôi có được tất cả những gì tôi đang có, ông cũng có thể tước đi tất cả những thứ ấy.

Ánh mắt sắc bén của ông lướt qua bụng tôi đang nhô lên, rồi dừng trên khuôn mặt tôi, "Tiểu Dư, dạo này thế nào rồi?"

Tôi câu nệ đứng đó, theo bản năng che chở cho bụng, "Đều ổn cả, thưa ông nội."

Ông lại hỏi: "Lâm Trình chăm sóc cháu cũng chu đáo chứ?"

"Anh ấy... rất để tâm, ngày nào cũng về ạ." Quý Lâm Trình "để tâm" vì điều gì, trong lòng tôi hiểu rất rõ.

"Vậy thì tốt." Ông Quý nâng tách trà lên nhấp một ngụm, chậm rãi nói: "Lâm Trình nói đứa bé này là Alpha cấp S. Cháu cũng biết, sau này đứa bé sẽ là người thừa kế. Mọi chuyện đều phải cẩn thận. Việc gì nên làm, việc gì không nên làm, trong lòng cháu phải tự biết."

"Nhà họ Quý sẽ không bạc đãi cháu, cháu cũng đừng nảy sinh những suy nghĩ không nên có." Ông nhướng mắt nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy cảnh cáo.

Đầu ngón tay tôi lạnh ngắt. Tôi phải siết c.h.ặ.t lòng bàn tay đến đau mới có thể duy trì vẻ bình tĩnh bên ngoài, khẽ đáp: "Cháu hiểu rồi, thưa ông nội."

Ông Quý lại nhắm mắt. "Hôm nay là sinh nhật Thần Thần, cháu xuống dưới tìm nó chơi đi."

Như được đại xá, tôi gần như chạy trốn khỏi căn phòng làm việc ngột ngạt đến nghẹt thở ấy.

9.

Phòng tiệc ở tầng một náo nhiệt, khách khứa ăn mặc sang trọng, tiếng cụng ly hòa cùng những cuộc trò chuyện rộn ràng. Quý Lâm Trình bị ông cụ gọi đi, nhất thời chưa thể rời khỏi. Tôi vốn không muốn tham gia vào những cuộc vui này, bèn tìm một góc khuất ngồi chờ Quý Lâm Trình.

Quý Thần từ nhỏ đã không thích tôi. Tôi tránh cậu ta, cậu ta lại cứ nhất quyết tìm đến gây chuyện.

Giọng Quý Thần đầy vẻ giễu cợt, xen lẫn khinh miệt: "Ồ, đây chẳng phải đại công thần của nhà chúng ta sao? Bụng mang dạ chửa mà vẫn đến dự tiệc sinh nhật của tôi, đúng là vinh hạnh quá nhỉ?"

Ánh mắt xung quanh lập tức đổ dồn về phía tôi, mang theo sự dò xét và tò mò.

Tôi ngồi cũng không yên, chỉ cảm thấy khó xử, cúi đầu định rời khỏi đây.

Quý Thần chắn trước mặt tôi, "Đi gấp thế làm gì? Anh Tiểu Dư, chúng ta nói chuyện một lát đi."

Tôi siết c.h.ặ.t lòng bàn tay, không muốn gây thêm rắc rối với cậu ta, "Tôi phải về rồi."

Quý Thần đ.á.n.h giá tôi từ trên xuống dưới, ánh mắt giống như đang nhìn một món đồ sắp hết hạn, "Nguyễn Dư, chẳng lẽ anh nghĩ rằng, chỉ cần m.a.n.g t.h.a.i con của anh tôi là có thể làm Omega của anh ấy cả đời đấy chứ?"

"Không có."

Quý Thần bật cười khẩy, "Ở đây chỉ có hai chúng ta, anh cứ nói thật đi. Chẳng lẽ anh không thích anh tôi, không muốn ở bên anh ấy cả đời sao?"

Hơi thở tôi khựng lại, né tránh ánh mắt dò xét của cậu ta. Chính vì tôi muốn, cho nên tôi mới m.a.n.g t.h.a.i đứa trẻ này. Nếu không, tôi cũng chẳng lấy đâu ra can đảm dùng tin tức tố để dẫn dụ Quý Lâm Trình.

Đứa trẻ trong bụng đột nhiên cựa mình, như muốn nhắc tôi nhớ đến thái độ và sự chăm sóc của Quý Lâm Trình trong khoảng thời gian gần đây.

Từ khi đứa bé bắt đầu cử động, tối nào Quý Lâm Trình cũng tương tác với con. Anh kể chuyện cho con nghe, mở nhạc t.h.a.i giáo cho con.

Bác sĩ nói tin tức tố an ủi có thể giảm bớt sự khó chịu trong t.h.a.i kỳ đến mức tối đa. Vì vậy, mỗi ngày Quý Lâm Trình đều đ.á.n.h dấu tạm thời cho tôi một lần.

Sau khi đ.á.n.h dấu, anh còn kiên nhẫn ở bên chăm sóc tôi, gần như không rời nửa bước.

Những lời Quý Thần nói… Sao có thể là thật được. Quý Lâm Trình sẽ không giống như lời cậu ta nói.

Tôi nhìn thẳng vào ánh mắt đầy ác ý của Quý Thần, "Đây là chuyện giữa tôi và Quý Lâm Trình, chưa đến lượt cậu lên tiếng."

"Anh đúng là dám mơ tưởng viển vông nhỉ?" Nụ cười của Quý Thần mang theo vẻ ngông nghênh, "Nhà tôi nuôi anh bao nhiêu năm, anh chỉ cần giúp sinh ra một Alpha cấp S thôi mà đã là nhà tôi quá hời cho anh rồi."

"Đợi đứa bé chào đời, anh tôi sẽ ly hôn với anh. Hiểu chưa?"

"Đừng bày ra vẻ không tin. Anh nghĩ những lời này tôi nói với anh, anh tôi không biết sao?"

Tôi muốn phản bác, nhưng cổ họng như bị chặn lại, chẳng thể thốt ra một lời. Trong lòng tôi vẫn luôn hiểu rất rõ, Quý Lâm Trình đăng ký kết hôn với tôi chỉ vì đứa trẻ.

Thế nhưng sự dịu dàng anh dành cho tôi cũng chẳng giống giả tạo.

"Nguyễn Dư, anh câm rồi à?" Quý Thần tiến lại gần hơn, bực bội kéo cánh tay tôi.

Tôi nhất thời đứng không vững, loạng choạng một bước. Quý Lâm Trình xuất hiện đúng lúc, ôm tôi vào lòng. Tin tức tố mang theo ý vị an ủi lập tức bao trùm lấy tôi.

Sắc mặt Quý Thần trắng bệch vì hoảng sợ, vội vàng giải thích: "Anh, em chẳng làm gì cả, là anh ta tự đứng không vững! Em không có đẩy anh ta..."

Quý Lâm Trình sa sầm mặt, che chở tôi trong lòng, nghiêm giọng trách: "Quý Thần, có đùa giỡn cũng phải biết nhìn hoàn cảnh."

Quý Thần nghẹn lời, đành cúi đầu xin lỗi: "Xin lỗi."

Quý Lâm Trình bế ngang tôi lên, "Nguyễn Dư là anh dâu của em, tôn trọng em ấy một chút đi."

Quý Thần đầy vẻ oán hận nhìn theo hai chúng tôi.

10.

Ngày hôm sau, tôi bất ngờ nhận được một tin nhắn nặc danh.

Là một bức ảnh chụp lén.

Quý Lâm Trình và Lạc Nam, đối tượng kết hôn đã được định sẵn, đang cùng nhau chọn nhẫn. Ngày tháng trên ảnh đúng vào khoảng thời gian Quý Lâm Trình đi công tác. Nụ cười trên gương mặt hai người ch.ói mắt đến mức khiến lòng tôi lạnh buốt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Sinh Con Cho Anh Nuôi, Tôi Bỏ Chạy - Chương 4: Chương 4 | MonkeyD