Sau Khi Sinh Con Cho Anh Nuôi, Tôi Bỏ Chạy - Chương 6
Cập nhật lúc: 03/09/2026 18:01
Một Omega vội vã chạy tới, "Tưởng Tưởng, sao con lại chạy đến đây?"
Người ấy đầy vẻ lo lắng, lập tức bế nhóc con vào lòng.
"Ba..."
Sắc mặt Omega khựng lại, rồi lập tức bật cười, "Là ba không tốt, không nắm tay con cho chắc. Ba xin lỗi Tưởng Tưởng nhé!"
Nghe vậy, tôi thất thần nhìn hai ba con thân thiết bên nhau, một cảm xúc chẳng thể gọi tên âm thầm lan ra trong lòng.
Người ấy ôm đứa bé đứng dậy, lúc này mới chú ý đến tôi đang đứng bên cạnh. Anh ta mỉm cười với tôi, "Xin lỗi anh, đã làm phiền anh rồi!"
Tôi gượng cười, nhắc nhở: "Đứa bé còn nhỏ như vậy, ra ngoài vẫn nên để ý kỹ một chút."
Lời vừa dứt, một giọng nam trầm thấp quen thuộc đã vang lên từ phía sau, "Lạc Nam, tìm được Tưởng Tưởng chưa?"
Không cần quay đầu, tôi cũng biết người tới là ai. Mùi tin tức tố cam quen thuộc đến mức không thể phớt lờ, khiến tôi gần như nghẹt thở.
Lạc Nam ôm đứa bé đi tới, "Tìm được rồi."
Tôi không kìm được mà quay đầu lại. Lạc Nam trao đứa trẻ trong lòng cho Quý Lâm Trình.
Quý Lâm Trình chẳng hề trách Lạc Nam một câu. Ngược lại, anh còn dặn đứa bé sau này không được tự ý chạy lung tung.
Trong khoảnh khắc ấy, trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình siết c.h.ặ.t, đột nhiên ngừng đập.
Hai năm rồi, cuối cùng tôi cũng hiểu rõ, những lời Quý Thần nói khi ấy không phải lừa tôi. Quý Lâm Trình thật sự chỉ xem tôi như một công cụ để sinh người thừa kế. Những dịu dàng anh dành cho tôi sau khi đưa tôi về nhà họ Quý, tất cả đều là giả. Người thật sự kết hôn với anh chính là Lạc Nam đang đứng trước mắt tôi. Thậm chí anh còn để con mình gọi Lạc Nam là "Ba".
13.
Quý Lâm Trình đứng cách tôi vài bước. Ánh mắt anh sâu thẳm như mực đặc không tan, khóa c.h.ặ.t trên gương mặt tôi.
"Nguyễn Dư..." Giọng anh khàn khàn, mang theo vẻ thăm dò cùng một thoáng run rẩy, "Vừa rồi là em tìm thấy Tưởng Tưởng sao?"
Tôi không trả lời, chỉ tham lam nhìn đứa bé trong vòng tay anh.
Lạc Nam bị phớt lờ, thử lên tiếng cắt ngang lời Quý Lâm Trình: "Anh Trình, là em tìm thấy Tưởng Tưởng." Trên gương mặt anh ta tràn đầy nụ cười vui vẻ, "Vừa rồi thằng bé còn gọi em là ba."
Quý Lâm Trình không để ý đến anh ta, ôm đứa bé đứng trước mặt tôi.
Nhóc con trong lòng anh khẽ cựa quậy, rồi dang hai tay về phía tôi, "Ba." Bé nhìn tôi, giọng non nớt mềm mại, "Bế."
"Con tên Quý Trạch An, ở nhà gọi là Tưởng Tưởng. Nguyễn Dư, em bế con một chút nhé?" Quý Lâm Trình đưa đứa bé về phía tôi, "Nhưng con hơi nặng đấy."
Đối diện với ánh mắt đầy mong chờ của nhóc con, tôi gần như không kìm được mà đưa tay ra đón lấy.
Tôi tránh ánh mắt ấy, nghiến răng ép đôi tay mình dừng lại. Cố khiến giọng nói nghe bình tĩnh hơn, tôi nói: "Thôi, chúng ta vẫn nên hạn chế qua lại thì hơn."
"Ngày trước chính miệng anh nói, sau khi sinh con, chúng ta sẽ thanh toán sòng phẳng. Tôi vẫn luôn giữ lời hứa. Mong anh cũng giữ lời." Nói xong, tôi nhìn Quý Trạch An.
Có lẽ vì bị tôi từ chối, bé tủi thân bĩu môi, vành mắt đỏ hoe. Nhìn mà lòng tôi mềm nhũn. Tôi chỉ có thể ép mình cứng rắn, không nhìn bé thêm nữa.
Cánh tay Quý Lâm Trình đang ôm đứa trẻ siết c.h.ặ.t hơn, trên gương mặt tràn đầy vẻ sốt ruột, "Nguyễn Dư, ai nói em và anh đã thanh toán sòng phẳng?"
"Em vẫn còn nợ anh một người yêu, nợ Tưởng Tưởng một người ba là Omega."
Nghe vậy, tôi sững sờ. Thanh toán sòng phẳng là chính Quý Lâm Trình đã đồng ý với tôi,bây giờ lại biến thành tôi nợ anh.
Người yêu của anh, Lạc Nam, chẳng phải đang đứng ngay sau lưng anh sao? Tìm tôi làm gì? Tôi đâu còn nợ họ điều gì nữa.
Tôi chỉ trách họ. Ngày trước, khi tôi còn mang thai, họ coi đứa bé quan trọng đến thế. Vậy mà bây giờ lại để con đi lạc khỏi người lớn. Nếu không phải tôi tình cờ gặp được đứa bé, còn chẳng biết con sẽ gặp phải nguy hiểm gì.
"Quý Lâm Trình, chính anh đã đồng ý với tôi. Bây giờ anh còn giả vờ gì nữa?" Trước khi rời đi, tôi vẫn không nhịn được mà trừng Quý Lâm Trình mấy lần, lạnh giọng nói: "Nhà họ Quý các anh nếu đến một đứa trẻ cũng không trông nom nổi thì cứ giao con lại cho tôi."
14.
Trở về nhà nghỉ, tôi thẫn thờ nhìn chằm chằm vào chiếc áo khoác.
Trên đó dường như vẫn còn vương lại mùi sữa thơm trên người Quý Trạch An. Kèm theo một mùi hương quýt thoang thoảng quen thuộc. Hít hà mùi tin tức tố còn lưu lại, bóng dáng của hai cha con bọn họ không tự chủ được mà hiện lên trong đầu tôi.
Quý Lâm Trình gầy đi rất nhiều so với trước đây, ngũ quan trở nên góc cạnh rõ ràng hơn. Còn Quý Trạch An thì lại được chăm sóc trắng trẻo béo mầm, vô cùng đáng yêu.
Rèm cửa nơi mái hiên truyền đến tiếng chuông gió lách cách. Có khách tới rồi.
Tôi lắc lắc đầu, xua tan gương mặt của Quý Lâm Trình ra khỏi bộ não. Điều chỉnh lại biểu cảm, tôi nở một nụ cười đón khách. Thế nhưng lại sững người khi nhìn rõ người vừa bước vào.
Là Quý Lâm Trình. Một tay anh bế đứa trẻ, tay còn lại kéo theo chiếc vali hành lý.
Đứa trẻ hình như vừa mới khóc xong, hàng mi vẫn còn ướt đẫm, cả người trông ủ dột, ỉu xìu.
Nhìn thấy tôi, mắt cậu bé chợt sáng lên. Nhưng không cất tiếng, chỉ nhút nhát ngước nhìn tôi.
Tôi theo bản năng nhìn ra sau lưng Quý Lâm Trình. Ngoại trừ anh và đứa trẻ thì chẳng còn ai khác.
